لومړۍ 200 کرښې.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2022 by ivy68 All right reserved
Dựa trên chuyện thật...
Kính gửi Ngài Tổng thống,
Cháu ngồi đây, dưới gầm bàn trong bóng tối, và cháu vô cùng sợ hãi.
Ngay cả khi cháu có nến để thắp, cũng chỉ cho chút ánh sáng quanh nó.
nhưng mọi thứ khác vẫn chìm trong bóng tối.
Bóng tối này thật là dầy đặc.
BÓNG TỐI
Bố, gì thế?
Đừng ra ngoài.
Milutin... gì thế?
- Mẹ ơi, chuyện gì vậy? - Ở đó đi!
Bố ơi!
Bố ơi!
Lấy chìa!
Chờ đã...
Chờ đã...
Chào, Vukica. Milica, chuyện gì?
Đi lên đó.
- Đi đến Milutin. - Milica có đến không?
Chờ đã.
Cử họ qua đây. Ngay! Tôi muốn họ xem thứ này!
Đi đi!
- Milutin... - Lại đây.
Tôi chỉ cho anh cái này.
Nhìn này.
Anh cũng đợi cho đến khi chúng giết ta? Nó chết rồi à?
- Bình tĩnh đi, Milutin. - Anh đừng nói "bình tĩnh" với tôi!
Đừng nhìn vào đây. Nhìn kia kìa!
Đó! Nếu anh không thấy, tôi có thể cho anh xem!
Lại đây! Ngay!
Xem này. Thấy chứ?
Ngay đây. Thấy không?
- Không. - Nhìn cho kỹ vào! Đây.
Đất chỗ này, bị giẫm.
Đây là dấu giầy.
Hiểu chứ? Xem nhé? Một dấu giầy.
- Cả đêm bọn tôi không ngủ. - Tôi chụp ảnh.
- Tôi viết báo cáo, gửi căn cứ. OK? - Báo cáo? Anh có nghe tôi?
Nó càng tệ hơn mỗi đêm!
Tôi muốn nói chuyện với chỉ huy của anh!
- Milutin, báo cáo trước đã. - Báo cáo cái gì?
Còn con trai tôi mất tích thì sao? Còn con rể tôi?
Anh đã viết bao nhiêu báo cáo?
Khi nào ta đi khỏi đây?
Khi bố con về, cưng à.
Những gì anh quan tâm chỉ là báo cáo!
Giờ tôi phải làm gì với con bò của mình, khi nó bị mất bắp chân?
Con bò này nuôi cả nhà tôi!
Giờ nó sẽ mất sữa! Nghe chứ?
Milutin, tôi thu xếp con bò với chỉ huy.
Khỏi cần. Những người này đã thu xếp cho nó.
Anh không quan tâm nếu bọn tội sống hay chết ở đây.
Những gì anh quan tâm là viết báo cáo!
Tại sao chị không gọi?
Điện thoại không gọi được. Hết pin. Không có điện.
- Bai, Luca. - Bai, cô bé.
Bọn tôi không có điện đêm qua.
Tôi có thể sạc điện thoại dưới trại.
Tôi đi lấy nó.
Tôi muốn anh thu xếp để canh đêm ở đây!
Rồi anh thấy cách bọn tôi sống ở đây, trong bóng tối! Thủng?
Tôi sẽ không đi khỏi đây cho đến khi anh tìm thấy con trai tôi! Và chồng cô ấy! Hiểu chứ?
Vào đi.
Mang theo ít dây nữa, để rào.
- Cảm ơn anh. - Nâu vấn đề.
Mauricio!
- Tại sao chú vẫn chưa đón Andjelija? - Họ nói trong căn cứ, không cần nữa.
- Không cần gì ạ? - Đón ai cũng được.
Ở đó nhé.
Luca!
Nghe nhạc nhé?
- Andjelija đâu? - Họ không đón bạn ấy.
Lợn nhà tớ biến mất đêm qua.
Đưa tớ còi của cậu.
- Chào, Zivan. - Chào.
Chào.
Chào.
- Chào, Zivan. - Chào.
- Chào các em. - Chào.
Chào các em. Chào.
Zivan đã chuẩn bị ít nến để các em mang về nhà.
Bỏ chúng vào cặp các em luôn đi.
Các em, hôm nay ta sẽ làm một nhiệm vụ đặc biệt.
Rất quan trọng nên ta phải cố hết sức,
ta sẽ viết bài luận "Cuộc sống của tôi ở Kosovo".
Em viết thư cho Tổng thống nước ta, nên chú ý chính tả.
Bài hay nhất sẽ được đọc tại Liên hợp quốc.
Ta không muốn tự bôi xấu mình.
Đừng quên ghi ngày tháng.
Cô muốn các em viết về cảm xúc của mình,
về cách các em sống và các em muốn gì trong cuộc sống của mình.
Milica, em có rất nhiều điều để nói
về những lý do phải chuyển ra khỏi làng của em.
Cô tin rằng nó phải được biết.
Đây là cơ hội để viết chuyện của ta cho thế giới.
Ta không có nhiều cơ hội để nói về cuộc sống của mình ở đây.
Hôm qua Andjelija của ta và gia đình bạn ấy đã rời khỏi đây.
Nnhiều người khác đã rời khỏi nơi này sớm hơn.
Có thể việc này sẽ giúp cho không ai phải rời đi nữa
và những người đã rời đi có ngày quay lại.
Cháu 11 tuổi.
Cháu sống ở Kosovo.
Nhà cháu sống hiện nay không phải là nơi cháu sinh ra.
Nhà chúng cháu ở làng khác và xây bằng gạch.
Chúng cháu có nước sạch và phòng tắm.
Nhà đó bị cháy, nên mẹ, bố và cháu chuyển đến đây ở với ông nội.
Kể từ lễ Phục sinh, điện bị cắt hàng ngày.
Chúng cháu không thể nạp pin điện thoại,
Chúng cháu hầu dư không ngủ vào ban đêm.
Người dân ở đây sống trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Các cơ quan có trách nhiệm
nói ta không cần phải lo, vì họ bảo vệ cho ta.
Họ phát còi cho bọn cháu, để thổi trong trường hợp khẩn cấp.
Bạn thân nhất của cháu Milan đã sửa còi cho bọn cháu.
Giờ chúng nghe dư tiếng hoét đen.
Có rất nhiều hoét đen trong rừng nơi này.
Như thế, bọn cháu có thể giao tiếp trong khi những người khác nghĩ là chim hót.
Nhưng công dụng của còi là gì?
Còi không thể bảo vệ khỏi nỗi sợ.
Không ai có thể.
Chỉ còn 6 học sinh trong trường này, sau những gì xảy ra tháng 3 năm nay.
Những người khác đã rời đi.
Những người khác tiếp quản nơi đây.
Thời gian tôi chỉ huy ở đây đã hết.
Lạy Chúa, xin xót thương và cứu con cái chúng con vẫn ở lại đây với chúng con:
Milica, Natalija, Ruzica, Radovan, Smiljana, Milos.
và tất cả phụ huynh vẫn còn sống của chúng con,
Marta, Jelica, Vukica, Milutin, Lazar, Ilija, Igor,
cũng dư người đã mất và mất tích,
và yên nghỉ đi, Chúa ơi, cho linh hồn của các tôi tớ của Ngài.
và tha thứ mọi tội lỗi của họ và ban cho họ Vương quốc của Ngài trên Thiên đàng.
Nhà tớ đã quyết định rời đi.
Mẹ không thể chịu được nữa.
Tớ cũng không thể. Nhưng bọn tớ phải đợi bố về.
- Cậu đi đâu? - Tới Serbia.
Hai bọn tớ không có nơi để đi.
Nhà tớ nằm sau nhà Smiljana.
Natalija, nhà cậu gần nhà thờ nhất. Milos, nói các bạn.
Mẹ tớ và tớ đang ở mà.
Nếu ta ở cả lại, họ sẽ phải làm gì đó cho ta.
Ta phải gắn bó với nhau.
Chào đằng ấy.
Chuyện qué gì đưa anh đến đây vậy, Blagoje?
Đừng nóng, Milutin. Tôi đến giúp mà.
Sao anh có thể giúp?
Tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi mang thép gai rào cho anh đây.
Cho bọn tôi vào, bọn tôi sẽ giải thích mọi chuyện.
Milutin, anh phải ở lại đây!
Anh nghĩ 5m rào thép gai vơ vẩn của anh sẽ giữ chân mọi người ở lại?
Ta cần anh ở đây! Anh không thể bỏ đi! Chào.
Tại sao anh không đến sống ở đây?
Ta sẽ cùng nhau, sẽ ổn thôi, nghe tôi đi!
Đây...
- Của chị đây. Nó đã được nạp đầy. - Cảm ơn anh.
Mời vào.
Tôi có thể?
- Cà phê thì sao, Vukica? - Tất nhiên. Mời ngồi.
Milutin, bọn tôi vẫn tìm người của chị.
Đừng lo, trường hợp của anh sẽ được giải quyết.
Về mặt pháp lý, KFOR không thể làm gì được.
Một năm trôi qua kể từ khi họ mất tích
chưa bị công bố là đã chết.
- Ngày đó sẽ sớm thôi. - Sẵn sàng chứ?
Nghe...
Đây là từ... khu tự trị.
Họ cho mỗi chúng ta thứ gì đó để vượt qua.
Và đây là từ tôi. Cho đứa bé.
Chờ đã...
Anh cần gì nữa không?
- Chúng đã giết bê của tôi, bạn à! - Thì bọn tôi sẽ mua bò cho anh!
- Ai sẽ mua? Anh? - Chính phủ.
Anh không thấy là ta còn không thể đi ẻ? Chúng sẽ giết hết ta!
Không diễn ra thế đâu.
Quân Ý ở đây để bảo vệ ta.
Thôi sàm đê.
Nhà con gái tôi đã bị đốt.
Ai bảo vệ ta?
Ngon.
Cảm ơn chị.
Vukica...
- Pin cho radio. - Cảm ơn anh.
Con sẽ lắp?
Mấy giờ rồi?
Giờ là 6:09.
6 giờ 9 phút.
TỪ ĐIỂN SERBIA - Ý
Cuối cùng anh có định nói với cô ấy?
- Tôi không thể. Anh nói đi. - Tôi á?
Cô ấy mong đợi được nghe từ anh. Không phải tôi.
Cảm ơn chị.
Cảm ơn chị.
Nóng quá!
Cà phê ngon! Là thứ tôi mang đến?
Ngon. Rất ngon.
Hôm nay, có điện?
Gì thế, Milutin?
Chuyện này khiến anh sợ, nhỉ? Anh có tìm thấy ai ngoài đó?
Bọn tôi sống như vậy mọi lúc. Chúng ném đá vào bọn tôi ngay cả khi anh ở đây!
Vì hòn đá này, anh sẽ ở lại đây cả đêm.
No comments yet. Be the first to leave one.