لومړۍ 200 کرښې.
Bạn có thể gọi tôi là Cô gái hoà đồng
Khi tôi nói ra điều đó, nó lại không giống những gì tôi nghĩ
Tôi không thể nào tự hào về suy nghĩ đầu tiên của mình.
Tôi luôn cố gắng thì thầm điều đặc biệt.
Nhưng tôi không thể tưởng tượng được cảnh việc bị mất kiểm soát .
Tôi dừng lại khi đang trên đỉnh cao. Khi tôi ...
ở một mình với niềm kiêu hãnh.
Không cần vương quyền, tôi đang làm mọi thứ rất tốt
miễn là tôi có khoảng thời gian thực sự vui vẻ .
Nhưng bây giờ tôi đang có một khoảng thời gian rất tốt đẹp.
Bạn có thể gọi tôi là Cô gái hoà đồng.
Kính thưa quý vị...
đây là ga Broadway.
Chuyến tàu từ Hill đến AQ đã đến.
Kính thưa quý vị, bởi vì ga tàu đang xây dựng,
2 xe lửa ở giữa...
Thôi chết rồi.
Ăn xong rồi nhớ đánh răng nhé.
Chúng ta trễ giờ rồi.
Chào Davey.
Em không thể giúp anh được.
Em sẽ trễ chuyến bay của mình mất.
Ồ không sao.
Anh chỉ muốn biết tình hình...
chuyến đi New York thôi, tại vì..
Rick thấy hơi lo lắng.
Sao lại lo lắng?
Anh đang nói gì vậy?
À còn mấy tuần nữa thôi phải không?
Đúng rồi.
4 ngày nữa thôi.
Thật không vậy?
4 ngày hả? Anh có chắc không vậy?
Chắc, và tụi nhỏ đang rất háo hức vì sẽ được gặp...
cô Cassie.
Chúng còn quá nhỏ để nhận ra rằng cô của chúng rất tệ trong việc lên kế hoạch.
Được rồi.
Anh đừng có khiêu chiến với em.
Thật là không công bằng.
Em biết là...
bây giờ anh đang đứng trong nhà bếp...
ghen tị với cuộc sống đầy vui vẻ của em.
Có thể.
Nhưng anh sẽ không đời nào ra đường với khuôn mặt giống em đâu.
Em biết rất khó để anh thừa nhận chuyện đứng bếp như vậy.
Nên khi anh nói ra điều đó em rất yêu anh.
Tụi mình sắp có một chuyến đi rất tuyệt.
Chào.
Chết tiệt.
Anh là ai vậy?
- Tôi là Ethan. - Gì cơ?
Mình gặp nhau tối qua?
Cassie?
Anh vào đây bằng cách nào vậy?
- Cassie. - Chúng ta đã gặp nhau ở quán bar đó.
Đúng vậy. Theo lời của anh.
Ừa, tôi là Ethan.
Anh vào nhà tôi bằng cách nào?
Cô đã nhắn tin cho tôi, đây nè.
Cô nói là chìa khoá nằm trước chỗ nào đó... ngay cửa.
Khung cửa...
Lẽ ra chúng ta sẽ gặp nhau ở nhà cô lúc 2 giờ sáng.
Ethan.
Ôi Chúa ơi.
Được rồi.
- Tôi đang dần nhớ lại. - Cassie.
Tôi nghĩ là tôi đã rất, rất say.
Đây là lỗi của tôi.
Tôi xin lỗi.
Tôi nhớ anh là ai rồi.
- Davey. Này anh. - Sao vậy?
Xin lỗi anh.
Em không sao.
Hồi nãy em hơi... lớn tiếng.
- E... em không sao. - Em có sao không vậy?
Em phải đi rồi. Em sẽ gọi anh...
Em sẽ gọi anh sau.
Được thôi. Nhưng anh...
Tôi phải đi tắm.
Được thôi.
Không, không.
Không phải tắm kiểu đó đâu.
Xin lỗi.
Anh cần phải đi thôi, bởi vì tôi cũng có việc rồi.
Nhưng dù sao cũng cảm ơn nỗ lực của anh.
Làm tốt lắm.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng, Megan.
Chúng tôi đang cá xem cô sẽ trễ trong bao nhiêu lâu.
Tôi cũng muốn tham gia lắm.
Đúng giờ không? hay là dư giờ luôn?
Tôi thắng nhé.
Tuyệt.
Đèn hiệu thắt dây an toàn...
đã được bật sáng.
Xin hãy ngồi yên tại chỗ.
Chào cháu.
Cháu là Erica, phải không?
Cô là Cassie.
Cháu có ổn không?
Cháu sợ là nếu máy bay rơi,
mọi người sẽ chết.
Cháu nghĩ hơi xa rồi đấy.
Điều đó sẽ không xảy ra đâu.
Được không?
Cháu đang rất, rất là an toàn.
Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra cô và những cô tiếp viên hàng không...
kể cả cơ trưởng...
sẽ chăm sóc cháu tốt nhất có thể.
Bằng cách nào?
Cô biết bay không?
Được rồi.
Đáng lẽ cô không được nói cháu nghe điều này, nhưng đúng vậy.
Cô biết bay.
Đừng nói ai nghe chuyện này.
Xin chào.
Tôi đang tìm cô.
Tôi... có thể giúp gì được cho anh không, anh Sokolov?
Gọi tôi là Alex.
Còn cô là Cassie.
Phải.
Có người đã không để ý về thông báo...
của cơ trưởng rồi.
Tốt lắm.
Tôi... đang thắc mắc rằng tôi có thể...
lấy một ly rượu scotch pha đá không?
Được thôi.
Có vài nút tín hiệu mà anh có thể dùng...
để gọi chúng tôi khi anh cần một thứ gì đó.
Mấy nút này dùng để gọi...
Anh không cần phải đuổi theo chúng tôi đâu.
Tôi biết mà.
Chỉ là tôi muốn giãn gân cốt chút thôi.
Những chuyến bay dài như thế này làm tôi khá chán.
Hình như cuốn sách tẻ nhạt của anh...
cũng góp phần vào sự chán nản đó đấy.
"Tội ác và Hình phạt" ư?
Cuốn sách này rất tuyệt vời.
Được rồi.
Nói tôi nghe cuốn sách đó mang lai lợi ích gì cho những người phụ nữ trong chuyện.
Tôi là kiểu "Bác sĩ Zhivago".
Thật sao?
Thật.
Vậy cuốn sách này thật lộn xộn.
Anh không thích sự lộn xộn à?
Xin lỗi.
Cô có vẻ hơi quá đà với gã ghế 3C đó đó.
Xin chào.
Tôi là Cassie.
Chắc cô là một trong những người hay tò mò, quan tâm thái quá.
Tôi đã nghe hết rồi.
Cô cần chăm sóc cả khoang chứ không phải riêng mỗi ghế đó đâu.
Đâu có ảnh hưởng gì đâu.
Anh ta vẫn bình thường mà.
Và tôi cũng đang gặp người mới rồi này.
- Thật sao? - Thật.
Thật hả?
Ai vậy?
- Không tin. - Thật.
- Không. - Anh ta nhiều lông đấy.
Làm ơn.
Không thể nào.
Nếu có thể, tôi sẽ đem tất cả bọn chúng về nhà.
Căn hộ tôi ở không cho phép nuôi thú cưng.
Cô có một cái sân sau nhà.
Cô sẽ rất vui nếu có chúng ở bên đây.
Không.
Tôi sẽ không nhận nuôi thỏ từ chỗ đó đâu.
Không.
Nó tên là Elvis.
Elvis?
Elvis.
Sao cô ám ảnh với việc nhận nuôi tất cả con vật...
trên hành tinh này vậy?
Ai mà biết được.
Shane, anh không thể nào sống dựa vào những cái hạt đó được.
Kệ tôi.
Cô có vấn đề gì với ghế 3C à?
Shane, lấy cho tôi một ly scotch pha đá được không?
Đừng nghĩ là cô không trả lời câu hỏi tôi...
thì chuyện này sẽ không diễn ra trước mặt bọn tôi.
Shane, anh có thể kêu Jada đừng làm phiền tôi nữa, được không?
Tôi chắc là họ có rất nhiều điểm chung.
Ý tôi là họ đều đang ở trên chuyến bay này.
Không phải cô nên ở khoang phổ thông đặc biệt bây gờ sao?
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Tạm biệt.
Lẽ ra cô nên tử tế hơn như vậy.
Sao cơ?
Cô ta bắt đầu trước mà.
Tôi luôn luôn dễ chịu.
Chuyên nghiệp.
Và tốt bụng.
Đừng có uống...
Cassie?
Cassie.
Sao anh rót cho cô ấy?
Tôi không cố ý.
Cô ấy yêu cầu mà.
Của anh đây.
No comments yet. Be the first to leave one.