Fist of Fury

Fist of Fury (精武門)

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Fist of Fury 1972 WEBRip iQIYI vie
د لخوا تبصره NguyenBich

تګونه

webrip
web
BRip
په خپور شو: 2023-09-05
ډاونلوډونه: 108
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

[Không may có người ám hại, bỏ độc vào thức ăn, ông không qua khỏi.]

Con về muộn rồi.

Cậu Trần, cậu về rồi.

Mọi người đâu hết rồi?

Mọi người đi đưa tang hết rồi.

Lấy ô tới đây.

Sư phụ, sư phụ...

Trần Chân!

Sư phụ đã mất rồi.

Trần Chân, Trần Chân!

Trần Chân, sao đệ lại hồ đồ như vậy?

Các đệ khiêng đệ ấy về nghỉ ngơi trước đi.

Ăn chút cơm canh đi.

Hai ngày nay huynh không ăn gì cả thì làm sao được?

Sư phụ mất, muội biết trong lòng huynh rất đau khổ.

Nhưng huynh tự dằn vặt mình như vậy

có nghĩ tới cảm giác của muội không?

Huynh nghe lời muội, ăn một chút đi được không?

Đệ ấy vẫn không chịu ăn sao?

Đại sư huynh, huynh khuyên huynh ấy đi.

Sao đệ lại không chịu ăn, đệ phải giữ gìn sức khỏe chứ.

Sư phụ qua đời, mọi người đều rất buồn.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, đệ phải nghĩ thoáng hơn.

Đau dạ dày làm sao mà chết người được?

Mới đầu sư phụ bị đau dạ dày, sau đó dần chuyển sang cảm cúm.

Cảm cúm làm sao mà chết người được?

Huynh phải nói cho đệ biết, tại sao sư phụ lại bệnh chết chứ?

Thật sự là bác sỹ nói sư phụ bị đau dạ dày chuyển thành cảm cúm.

Đệ không tin đâu.

Bình thường sức khỏe sư phụ tốt như vậy,

sao sư phụ lại chết, sao sư phụ lại chết chứ?

Chắc chắn là sư phụ chết rất oan khuất.

Ngũ sư đệ, đệ bình tĩnh một chút đi.

Bọn huynh cũng nghi ngờ cái chết của sư phụ.

Nhưng vì danh tiếng của cả đời sư phụ

chúng ta không thể phán đoán tùy tiện.

chỉ có thể âm thầm điều tra.

Đệ nhất định phải điều tra rõ ràng.

Đương nhiên rồi, không chỉ một mình đệ,

đó là trách nhiệm của mọi người.

Ngày mai là thất đầu của sư phụ,

chắc hẳn sẽ có rất nhiều khách tới.

Đệ phải phấn chấn một chút, đi nghỉ ngơi trước đi.

Hoắc Nguyên Giáp là người thầy vĩ đại trong giới võ thuật chúng ta.

Những hành vi trượng nghĩa cả đời ông ấy nhiều vô số kể.

Điều này mọi người đều biết.

Tôi và Nguyên Giáp huynh kết bạn đã ba mươi năm.

Điều khiến tôi kính phục nhất chính là tinh thần

chịu khó khi ông ấy sáng lập Tinh Võ Môn.

Ông ấy trải qua trăm đắng nghìn cay, bôn ba khắp cả nước,

tiêu hao tất cả tiền bạc và tâm sức,

thậm chí cả mạng sống của mình.

Tôi nhớ mấy câu ông ấy thường nói,

cũng chính là tôn chỉ ông ấy sáng lập Tinh Võ Quán.

Ông ấy nói, người học võ là để rèn luyện sức khỏe và tinh thần,

chứ không phải là để hơn thua.

Ông ấy phản đối việc phân chia phe phái.

Ông ấy mong giới võ thuật sẽ đồng lòng nhất trí,

yêu nước, rèn luyện cơ thể.

Tôi nghĩ chúng ta nên nhớ mãi di huấn của Hoắc đại hiệp,

theo tôn chỉ của ông ấy, làm rạng danh võ thuật Trung Quốc,

để mỗi người chúng ta đều có một cơ thể khỏe mạnh,

phục vụ xã hội, giành vinh quang cho đất nước,

vì hạnh phúc thế hệ sau của chúng ta.

Giờ Tinh Võ Quán vừa có thành tựu,

chẳng may ông ấy lại bỏ chúng ta mà đi.

Nghĩ đến những cống hiến của ông ấy

cho giới võ thuật và những hành vi trượng nghĩa của ông ấy,

thật sự khiến người ta thương tiếc.

Giờ chúng ta hãy cùng kính chào Hoắc đại hiệp.

Mọi người hãy dành ba phút mặc niệm.

Mời ký tên ạ.

Chúng tôi đến vừa đúng lúc nhỉ.

Ngài là...

Tôi họ Hồ, là phiên dịch cho quản lý Suzuki của đạo quán Hồng Khẩu.

Tôi đại diện cho ông ấy tặng chút đồ.

Các vị có chuyện gì không?

Quản lý Suzuki phái tôi tới tặng chút quà cho các người.

Đông Á bệnh phu?

Đây là ý gì?

Ý gì à, không phải đơn giản lắm sao?

Chúng tôi biết hôm nay đám luyện võ các người đều ở đây.

Quản lý cố tình tặng phong hào này cho các người đấy.

Chẳng phải ông cũng như chúng tôi thôi sao?

Tuy tôi giống các người, nhưng cũng có điểm khác mà.

Bình tĩnh đi, nếu sợ thì chúng tôi không tới đâu.

Biết đám luyện võ các người đều ở đây,

tôi cố tình tới để thách đấu với các người đấy.

Sao hả? Không ai dám bước ra đối mặt với hai người của tôi sao?

Gia Kỳ!

Mọi người tránh ra, tránh ra.

Hai người bạn tôi sắp thỉnh giáo mọi người rồi.

Ai có gan bước ra thử xem.

Ngày thường các người đều luyện võ giống như thật vậy,

sao đều co đầu rụt cổ không dám nói hết rồi?

Sao nào? Không ai dám bước ra sao?

Không được ra tay! Vị tiên sinh này...

Tôi họ Hồ, nên gọi tôi là phiên dịch Hồ.

Anh Hồ, gia sư có di huấn,

chúng tôi luyện võ là để rèn luyện thân thể,

chứ không phải để hơn thua với người khác.

Cho nên đệ tử Tinh Võ Quán sẽ không đấu võ với người khác.

Vậy là các người nhận thua rồi.

Ai mà hạ được tôi, tôi sẽ ăn hết bốn chữ "Đông Á bệnh phu" này luôn.

Người bạn Nhật Bản của tôi nói, chỉ cần có người hạ được bọn họ,

họ tình nguyện ăn hết bốn chữ "Đông Á bệnh phu" này.

Sao nào? Có ai dám ra không?

Người của Tinh Võ Quán không dám ra,

thì người các môn phái khác cũng có thể ra mà.

Thế nào? Cậu cũng muốn...

Nhóc con, không phục à?

Mấy Đông Á bệnh phu các cậu đúng là vô dụng.

Trần Chân, đừng nóng giận.

Sao không nói gì hả? Có gan thì ra tay đi.

Cho các người biết, có gan thì tất cả xông lên đi.

Người của đạo quán Hồng Khẩu bọn tôi luôn sẵn sàng.

Quá đáng, quá đáng, chẳng phải là ức hiếp người khác quá mức sao?

Đại sư huynh, sao huynh không cho bọn đệ đánh hắn?

Với tính của huynh, huynh cũng muốn đánh hắn.

Nhưng sư phụ đã nói rồi, không cho chúng ta gây rắc rối.

Anh tìm ai?

Tìm quản lý của các người, Suzuki.

Quản lý không có ở đây, cậu tìm ông ấy có chuyện gì?

Có chút đồ trả lại cho hắn.

Tiểu tử, có khí phách lắm.

Ta chỉ là đệ tử nhát gan nhất của Tinh Võ Môn thôi.

Ta muốn thử mùi vị nắm đấm Nhật Bản.

Ta nghĩ ngươi chán sống rồi, hôm nay ông đây sẽ dạy dỗ ngươi.

Được, một mình ngươi à, hay là tập thể đây?

Một mình ta cũng đủ hạ ngươi rồi.

Để ta.

Đứng đấy!

Cho các ngươi biết, người của Tinh Võ Quán tuyệt đối không phải là con bệnh.

Lần này bắt các ngươi ăn giấy, lần sau ta bắt các ngươi ăn thủy tinh đấy.

Ngươi làm gì vậy? Ngươi điên à?

Ngươi từ đâu tới?

Đồ khốn, người của Tinh Võ Quán vậy mà dám đánh tới cửa.

Hắn tên là gì?

Quản lý, tôi biết người này.

Hắn tên là Trần Chân, là đệ tử Hoắc Nguyên Giáp thương yêu nhất.

Ta hỏi các ngươi,

Võ sĩ Đại Nhật Bản chúng ta có thể chịu khuất phục sao?

Võ sĩ Đại Nhật Bản tuyệt đối không thể bị khuất phục.

Đúng vậy, võ sĩ Đại Nhật Bản số một thế giới.

Các ngươi nói đi, phải làm sao đây?

Chúng ta phải phục thù.

Đúng vậy, phục thù, nhất định phải phục thù.

Tốt, các ngươi lập tức phá nát Tinh Võ Quán đi.

Không thắng thì đừng về nữa.

Dạ, đi thôi.

Đồ nhà quê, làm gì đấy?

Vào xem thử thôi.

Không được.

Nhìn trên đó kìa.

Con chó đó thì sao?

Đó là chó của người nước ngoài, không sao hết.

Đồ nhà quê, cậu qua đây.

Có phải cậu muốn vào không? Nào nào, cậu bò xuống đi.

Coi như cậu là chó của người Nhật bọn tôi rồi tôi dẫn cậu vào.

Mau đi nhanh thôi, cảnh sát đến rồi.

Các ông làm gì vậy?

Chuyện gì mà vừa vào cửa liền đánh vậy?

Chuyện gì vậy?

Sao ông đánh người ta vậy?

Đừng làm nhục sư phụ ta.

Dừng lại!

Được, đủ rồi, chúng ta đi thôi, về thôi.

Nghe thấy chưa? Đây chỉ mới là dạy cho các ngươi một bài học thôi.

Hạn cho các ngươi trong ba ngày phải giao Trần Chân ra.

Bằng không tôi sẽ báo cáo lãnh sự quán đóng cửa chỗ các anh.

- Bắt hết các anh. - Đi, đi thôi.

Nhị sư đệ, mau dìu đệ ấy đứng lên.

Sư phụ, nếu người còn sống,

chúng con đâu phải bị ức hiếp thế này.

Hắn ta muốn chúng ta giao Trần Chân ra.

Lại là tính nóng của đệ ấy gây ra họa.

Đại sư huynh, huynh khoan hãy trách huynh ấy.

Chờ huynh ấy quay về hỏi rõ ràng rồi tính.

Ngũ sư huynh về rồi kìa.

Đại sư huynh.

Sư đệ, đây đều là họa do đệ gây ra.

Cả ngày nay đệ đã đi đâu?

Có phải đệ đã đến đạo quán Hồng Khẩu gây sự không?

Đệ đi trút giận, đệ làm anh hùng.

Đệ xem chúng ta bị người ta đánh đến nông nỗi này này.

Tại sao đệ ra ngoài cũng không nói với chúng ta một tiếng.

Huynh hỏi đệ

tôn chỉ luyện tập của Tinh Võ Quán chúng ta có phải là cường thần ái quốc không?

Có phải nó bảo đệ đánh nhau gây họa không?

Vậy tại sao lúc đệ ra ngoài không nói với chúng ta một tiếng?

Vừa rồi có mười mấy tên Nhật đến đây đập phá võ quán chúng ta thành thế này.

Còn hạn chúng ta trong ba ngày phải giao đệ ra.

Đệ nói xem phải làm sao?

Họa này do đệ ấy gây ra, để đệ ấy đi xử lý đi.

Tam sư huynh, huynh nói vậy có thấy vô lý không?

Vậy thì phải làm sao? Chẳng lẽ chờ người ta đến đóng cửa võ quán?

Không chỉ đóng cửa mà còn bắt nhốt tất cả chúng ta đấy.

Đại sư huynh, huynh nghĩ cách xem, không thể giao huynh ra được.

Đương nhiên cũng không thể làm liên lụy mọi người.

Đương nhiên không thể giao đệ ấy ra.

More Vietnamese subtitles for Fist of Fury

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left