لومړۍ 200 کرښې.
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Mẹ biết là mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp mà!
Lydia yêu quí! Con bé sẽ kết hôn.
Ông em tử tế của mẹ! Mẹ biết ông ấy sẽ lo liệu mọi chuyện!
Còn quần áo nữa chứ! Và tất nhiên con bé sẽ kết hôn ở Longbourn.
Thật là vô lý khi nó phải làm lễ cưới ở Cheapside!
Phải làm đám cưới ở nhà thờ Longbourn, nơi mọi người bạn được thấy nó.
Điều đó là không thể. Mẹ phải hiểu thế.
Mẹ không muốn hiểu! Tại sao mẹ phải hiểu? Tại sao phải như thế?
Con bé đã sống với Wickham ở London. Nếu con bé về nhà khi chưa kết hôn thì...
Mẹ cho là thế, nếu con nói thế! Nhưng cũng thật là bực mình.
Cậu các con cũng thật phung phí! Sao phải tốn nhiều như thế vì hắn?
Mẹ, chúng ta phải đội ơn cậu Gardiner rất nhiều.
Cậu đã phải bỏ ra rất nhiều tiền để trả nợ cho Wickham.
- Và chúng ta sẽ không thể hoàn trả ông. - Sao ông ấy lại không thể làm thế?
- Có ai khác nên trả nợ mà không phải ông ấy? - Mẹ à!
Mẹ hạnh phúc quá! Con gái của mẹ sắp kết hôn. Và nó mới chỉ 16 tuổi.
"Bà Wickham". Oh, nghe thật là vui!
Nhưng còn đồ cưới!
Lizzy, xuống dưới và hỏi cha con xem ông có thể cho con bé bao nhiêu.
Jane, ngay khi sửa soạn xong mẹ sẽ đi Meryton và báo tin cho dì Philips!
Con gọi bà Hill đi! Mẹ chắc là chút ít khí trời sẽ tốt cho mẹ.
Và mẹ sẽ báo cho cả phu nhân Lucas và bà Long nữa. Ôi, Jane!
- Cha ơi. - Jane, thật là một tin tuyệt vời!
Bà Hill đâu rồi? Bà đã nghe tin tốt lành chưa?
Đóng cửa vào, Lizzy.
Và bà sẽ được uống rượu thoả thuê để góp vui cho ...
Một vài người, ít nhất đã tìm được sự hài lòng trong việc này.
Nhưng so với những gì chúng ta nghĩ vài giờ trước, điều này không tốt sao?
- Bố có nghĩ cậu phải tốn nhiều tiền lắm không? - Có.
Wickham là một thằng ngốc nếu chịu lấy con bé với khoản tiền ít hơn 10.000 bảng.
10.000 bảng!
Chúa ơi, làm sao có thể trả lại ngay cả một nửa số tiền ấy?
Bố ước gì đã để dành tiền hàng năm để hối lộ kẻ vô dụng nhất cưới con gái mình,
nhưng bố đã không làm thế, bố phải thừa nhận thế.
Đương nhiên là vì, bố dự định có một đứa con trai.
Đứa con ấy sẽ thừa kế gia sản này, mà không cần quan tâm đến thứ tự,
để có thể chu cấp cho bà vợ goá và những đứa con khác của bố.
Nhưng khi chúng ta nhận ra là vô vọng thì đã quá muộn để bắt đầu tiết kiệm.
- Bố không thể đoán trước được việc này. - Đáng lẽ ta nên chăm sóc các con tốt hơn.
Như thế sự mãn nguyện vì đã mời được tên vô dụng nhất nước Anh cưới con mình,
hẳn đã được đặt đúng chỗ của nó.
Việc này làm cho bố không thấy thoải mái 1 chút nào.
Nếu con tính đến số tiền bố tiết kiệm được từ tiền ăn uống và tiêu vặt của Lydia
thì 10.000 bảng cũng không nhiều đâu.
Bố thật sự hổ thẹn vì bản thân mình, Lizzy.
Nhưng đừng lo, nó sẽ qua mau..
...và không nghi ngờ gì là nó sẽ qua nhanh hơn khi đến.
Mọi người đâu rồi?
Các con thân yêu. Chúng ta có mặt ở đây trước Chúa.
Wickham sẽ ra khỏi đoàn dân quân, gia nhập một đơn vị quân đội ở miền bắc.
May là trong số bạn cũ có người sẵn lòng giúp anh ta nhập ngũ.
Tôi đã viết cho đại tá Forster để nhờ ông thông báo cho các chủ nợ ở Brighton,
rằng tôi sẽ trả thay Wickham.
"Có lẽ xin anh chịu khó thông báo với những chủ nợ như thế ở Meryton,
như tôi đã đính kèm danh sách sau."
"Tôi hy vọng ít nhất anh ta không lừa chúng ta". Chúng tôi cũng hy vọng thế.
"Ngay sau khi kết hôn, chúng sẽ du ngoạn đến nơi đóng quân của anh ta ở Newcastle,
trừ khi họ được ghé thăm Longbourn."
Ông Bennet thân yêu, đương nhiên là chúng phải đến đây!
Đã lâu lắm rồi tôi chưa gặp Lydia! Và cả Wickham nữa, tất nhiên rồi.
Nhưng thật là sốc cho Lydia tội nghiệp khi đẩy nó ra xa khỏi Brighton.
Nó đã vui bao nhiêu khi ở gần các sĩ quan!
Ở đây có khá nhiều chàng trai mà nó thích.
Họ sẽ nhớ nó, như nó nhớ họ vậy. Các sĩ quan miền bắc có thể không dễ chịu như thế.
Bà Bennet thân yêu, tôi chắc cô út của bà sẽ sớm tìm được bạn ở Newcastle thôi.
Con bé có khả năng phô diễn bản thân ở bất cứ nơi nào nó đến
Nếu chúng rời Brighton, chúng nên ở tại Hertfordshire và cư ngụ cùng hàng xóm.
Haye Park có thể được, nếu nhà Gouldings chịu đi.
Hoặc ngôi nhà ở Stoke cũng được, nếu phòng khách rộng hơn.
- Hoặc Purvis Lodge. - Không, con yêu, Purvis Lodge không được!
Tầng thượng trông thật khủng khiếp!
Bà Bennet, trước khi bà chọn 1 hay tất cả các ngôi nhà, chúng ta cần hiểu nhau đúng mức.
Chúng không được chào đón ở bất cứ nơi nào trong vùng này.
Ông bà Wickham không bao giờ được đến Longbourn.
Một năm rồi từ khi chúng ta chia tay ở Longbourn. Mọi người vẫn như cũ!
Lydia yêu quí, cuối cùng thì ...
Mẹ tin con đã lớn lên! Chúng ta rất nhớ con.
Chúng con đã vui vẻ quá mức để nhớ tới bất kỳ ai!
Chúng con ở đây! Không phải con đã tìm cho mình một người chồng đẹp trai sao?
Đúng như vậy, con yêu! Cậu rất được đón chào ở đây.
Bà vẫn luôn hào hiệp và tử tế như trước, thưa bà.
Hãy để ta hôn con nào!
Chúng ta vào nhà chứ?
Không, Jane. Bây giờ em đã chiếm chỗ của chị rồi.
Chị phải dời xuống vì em là gái đã có chồng!
"Bà Wickham"!
Chúa ơi, nghe thật khôi hài!
Chị thấy chồng em sao, Lizzy? Em tin chị ghen tị với em. Người chị thích trước đây mà.
Không hẳn thế.
Thật tệ là chúng ta không cùng đi Brighton. Em có thể tìm chồng cho tất cả các chị!
Cảm ơn, nhưng chị đặc biệt không thích cách em kiếm một người chồng như thế.
Chồng em không phải người cưỡi ngựa giỏi sao?
Đại tá Forster nói anh ấy giỏi như bất kì sĩ quan nào trong trung đoàn.
Em ước anh ấy mặc áo sĩ quan trong ngày cưới và có một đội danh dự,
nhưng các sĩ quan không thể bỏ nhiệm vụ được.
Không có ai ở đó ngoài cậu mợ và anh Darcy.
Anh Darcy?
- Anh Darcy dự đám cưới của em? - Vâng. Phải có ai đó làm phù rể chứ.
Em đã nghĩ phải là Denny hoặc một trong những bạn bè của chúng em... Chúa ơi!
Chúa ơi, em quên mất.
Em không nên nói lời nào về chuyện này! Và em đã thành khẩn hứa với họ.
Wickham sẽ nói gì đây?
Đây là chuyện bí mật!
Mợ thân yêu, xin hãy viết thư cho cháu ngay và giúp cháu biết sao anh ấy lại ở đó.
Ngoại trừ lý do cần giữ kín mà Lydia nghĩ là cần thiết.
Cháu thân, mợ phải thú nhận mợ đã rất ngạc nhiên khi nhận được thư cháu.
Nếu như cháu thật sự không biết Darcy đã phải làm gì để đám cưới này diễn ra,
để mợ giải thích cho cháu. Darcy đã đến gặp chúng ta một cách bất ngờ...
...và sau đó, Lizzy thân yêu, Darcy không chấp nhận sự phản đối.
Anh cứ nhất định tự mình làm mọi thứ và chi trả hết các phí tổn.
Sẽ không thể làm được gì nếu không phải anh ấy tự đứng ra làm.
Cậu cháu, thay vì được hành động để giúp cháu gái mình, lại chỉ được nhận công của nó.
Tôi nhất định xin được làm thế.
Đây là lỗi của tôi, và tôi phải đền bù.
Vì sự kiêu hãnh sai lầm của tôi mà không ai biết nhân cách của Wickham.
Nếu tôi không nghĩ rằng hành động sẽ khiến bản thân bị hạ thấp,
nhân cách của anh ta đã bị vạch trần.
Anh Darcy, tôi nghĩ rằng anh đã làm hết mình trong trường hợp đó.
Tôi nhất định muốn thế. Tôi đảm bảo rằng trong chuyện này, có tranh luận cũng vô ích.
Trách nhiệm ấy là của tôi. Tôi phải làm thế, tôi sẽ không nhượng bộ dâu.
Chị thân yêu!
- Tôi e đã làm phiền giây phút cô độc mộng mơ của chị. - Đúng vậy.
nhưng không có nghĩa là sự làm phiền đó phải được chào đón.
Nếu thế tôi thành thật xin lỗi. Chúng ta đã luôn là bạn tốt của nhau.
Đúng.
Vậy chúng ta cùng đi một vòng về nhà chứ?
Tôi rất ngạc nhiên khi gặp Darcy ở thành phố tháng rồi.
Chúng tôi đã gặp nhau vài lần.
Tôi tự hỏi anh ấy làm gì ở đó.
Có lẽ chuẩn bị cho đám cưới... với cô de Bourgh.
Vâng. Vâng, có lẽ.
Hẳn là có chuyện gì đặc biệt, khiến anh phải đi thành phố trong thời gian này.
Chắc chắn như thế.
Cô có gặp anh ấy ở Lambton không? Tôi nghe nhà Gardiners nói cô đã gặp.
Có. Anh ấy giới thiệu em gái với chúng tôi.
- Cô có thích cô ấy không? - Có, rất thích.
Tôi nghe được rằng cô ấy đã trở nên khoẻ hơn trong một hai năm gần đây.
Lần cuối tôi gặp, cô ấy không có vẻ gì là có triển vọng.
Tôi mừng là cô thích cô ấy. Tôi hy vọng cô ấy sẽ trở thành người tốt.
Tôi chắc chắn cô ấy sẽ như vậy. Cô ấy đã trải qua độ tuổi khó khăn nhất.
- Cô có qua Kympton không? - Tôi không nhớ lắm...
Tôi nói đến vùng này vì đây là nơi đáng lẽ tôi đã ở.
Anh có thích việc giảng đạo không?
Thích lắm.
Tôi nghe nói có một thời gian, giảng đạo không làm anh thích thú lắm.
Có lúc anh đã công khai quyết không nhận thụ phong, và đã nhận sự đền bù thoả đáng.
Chà.
Thôi nào, anh Wickham, bây giờ chúng ta là chị em.
Ta không nên tranh cãi về quá khứ.
- Lydia, khi nào chúng ta lại gặp nhau? - Có lẽ hai hay ba năm.
Hai hay ba năm. Mẹ sẽ làm gì đây?
Và ông Bennet thì tàn nhẫn từ chối chuyện đến miền bắc của mọi người!
- Con sẽ từ chối trong bất cứ trường hợp nào. - Cẩn thận cái miệng mình!
Lydia, con sẽ viết thư cho mẹ thường xuyên chứ?
Con không biết nữa. Phụ nữ đã có chồng thường không nhiều thời gian để viết thư.
Các chị có thể viết cho con. Họ không có việc gì hay hơn để làm.
- Wickham, chăm sóc con gái mẹ nhé! - Con sẽ làm với tất cả khả năng của mình.
Và cảm ơn cha mẹ vì đã tiếp tục tử tế và thể hiện lòng mến khách với con
Và cả các chị vợ nữa. Bây giờ đã thân thiết với tôi như những người chị.
Xe ngựa đang đợi. Trách nhiệm và danh dự kêu gọi anh về miền bắc. Đi thôi, em yêu!
Chúng con không nói tạm biệt, mà theo kiểu người Pháp: Au revoir!
Hắn vẫn là người đàn ông tốt như cha từng thấy!
Hắn màu mè và tự mãn, gây cảm tình với chúng ta.
Cha hãnh diện về hắn. Thách ngài William Lucas xem có được chàng rể như thế không.
Chị! Chị ơi! Chị đã nghe tin gì chưa?
Anh Bingley sẽ trở lại Netherfield, và cả thị trấn đang nói về chuyện này!
Chị cam đoan với em, tin này không tác động đến chị. Thật vậy, Lizzy.
Chị chỉ mừng một điều. Đó là anh không mang về tiểu thư nào.
Nếu nó chỉ đơn thuần là một cuộc săn, chúng ta sẽ không gặp anh thường xuyên.
Không phải chị e sợ về mình...nhưng chị sợ những lời bình phẩm của thiên hạ, Lizzy.
Vậy thì em sẽ không mạo hiểm... dù em có thấy đau đớn thế nào đi nữa.
Thật lạ khi anh chàng này trở về ngôi nhà thuê hợp pháp mà gây ra ức đoán thế này.
Đây chỉ là điều em nghĩ.
- Vậy chúng ta sẽ bỏ anh ta một mình. - Đúng thế.
Dừng lại, Lizzy.
Anh ấy đã trở về đây 3 ngày, và vẫn tránh xa chúng ta!
Hoàn toàn là lỗi bố con! Ông không làm nhiệm vụ của mình và đến gặp anh ấy,
nên con sẽ chết như gái già, và chúng ta sẽ bị nhà Collins đuổi, chết đói bờ bụi!
Bà đã hứa năm ngoái nếu tôi đi gặp, anh ta sẽ cưới một trong các cô con gái của tôi,
nhưng không có gì cả. Tôi sẽ không đi làm việc vặt của một thằng khờ lần nữa!
Mẹ! Mẹ ơi, nhìn kìa! Con nghĩ anh đang đến đây!
Anh ấy đến thật sao? Tôi tin rồi mọi chuyện sẽ ổn mà!
Anh ấy đến, Jane! Cuối cùng anh đã đến.
- Mặc cái đầm dài vào, thôi hãy ở lại đây! - Ai đi với anh ấy vậy?
Mẹ không biết, con yêu. Người quen nào đó, mẹ đoán thế!
Trông giống người chúng ta đã gặp trước đây, cái người kiêu hãnh ấy.
Anh Darcy!
Đúng thế rồi.
Bất cứ người bạn nào của anh Bingley sẽ luôn được chào đón ở đây, mẹ chắc thế.
Phải nói là mẹ ghét cái nhìn của anh ta! Nhưng mẹ quyết định sẽ lịch sự.
Chỉ vì là bạn của Bingley, là lịch sự không hơn không kém. Thẳng người lên, Jane!
Kéo vai con lại.
Một người đàn ông có thể đi rất xa để được nhìn con, và con phải làm thế.
Anh Bingley và anh Darcy, thưa bà.
- Anh Bingley, tôi rất, rất vui được gặp anh. - Bà khoẻ chứ, bà Bennet. Tôi...
Đã rất lâu không được gặp anh rồi, và anh đã rất tử tế khi đến đây.
Ông Bennet đáng lẽ phải đến thăm trước, nhưng ...
Anh đã đến đây, tôi rất sung sướng!
Và anh Darcy, rất vui được gặp anh.
No comments yet. Be the first to leave one.