لومړۍ 145 کرښې.
Nyamero, ở nhà phải ngoan nhé.
Chị sẽ mua quà về mà.
Được rồi, chị đi nhé.
Hôm nay là lễ đón nhân viên mới.
Mình cũng đã là nhân viên đi làm rồi.
Nói thì nói như vậy,
nhưng hình như chẳng có gì thay đổi cả.
Bắt đầu từ thời đi học…
Fuyutsuki lạnh lùng nhỉ.
Ừ, cực kỳ chín chắn ấy.
Phải đó.
Mình đã hay bị nói như vậy.
Có lẽ do mình ít bị tác động hơn người khác.
Tuyết?
Anh không sao chứ?
Mà có chuyện gì với chân của anh vậy?
Thật ngại quá, vì hôm nay là lễ đón nhân viên mới của tôi
nên hơi lo lắng.
Chân cứ như bị đóng băng vậy, không thể rời khỏi đây được.
Vừa rồi tôi ngắm hoa anh đào để tâm trạng ổn định lại.
Gì chứ?
Vì lo lắng mà chân không cử động được ư?
Đúng là có chuyện này thật,
nhưng lần đầu tiên mình thấy đôi chân bất động về mặt vật lý.
Đúng rồi.
Tôi có đem theo trà nóng.
Anh muốn rót vào thử không?
Vậy được chứ?
Vâng.
Không có tác dụng.
Rốt cuộc anh ấy lo lắng đến mức nào vậy?
Xin hỏi, anh muốn uống trà không?
Mời.
Vậy thì hơi ngại…
Không sao.
TẢO BẸ
Mời anh.
Thật ngại quá.
Nứt ra rồi này.
Tốt quá.
Mùa xuân thật tuyệt nhỉ?
Sao ạ?
Thực ra, tôi…
là hậu duệ của nữ chúa tuyết.
Nữ chúa tuyết?
Đúng vậy, nữ chúa tuyết.
Chỉ cần tâm trạng không ổn định là trên người sẽ đóng băng.
Hậu duệ của chúa tuyết ư? Lần đầu mình gặp người như vậy.
Vì tôi là hậu duệ của nữ chúa tuyết
mà thường bị nói rằng có phải rất thích mùa đông không.
Nhưng…
Khi có trăm hoa khoe sắc, và có cuộc gặp gỡ tình cờ như thế này…
tôi cũng thích mùa xuân.
Rất cảm ơn trà của cô.
Đừng khách sáo.
May nhờ có cô mà tôi bớt lo lắng hơn rồi.
À, vâng.
Vậy tôi xin phép.
Sắp muộn mất rồi.
Fuyutsuki rất lạnh lùng luôn.
Chẳng bao giờ hốt hoảng cả.
Chắc cậu ấy cũng không thích ai đâu nhỉ?
Mình của thời đi học
quả đúng là như vậy.
Tuyệt thật.
Bỗng nhiên gặp được một kiểu người mà mình chưa từng thấy trong đời.
Liệu còn có thể gặp lại anh ấy không?
PHỐ KANNON
Vì quá căng thẳng nên bị đóng băng.
Chuyện này đã xảy ra vài lần rồi.
Nhưng mà…
Lần đầu mình gặp một người như vậy.
Thật thân thiện và dịu dàng.
Thì ra anh lại…
ở cùng công ty.
Cô cũng vậy.
Sao lại có chuyện trùng hợp vậy nhỉ?
À, sau này là đồng nghiệp rồi…
Mong được chỉ giáo nhiều.
Ôi! Có thể gặp lại ở đây đúng là kỳ tích mà!
Thế này là sao? Đây là cái gì vậy nè?
Có lông sao?
Đúng vậy, thực ra là tôi là hậu duệ của yêu hồ.
Thì ra là vậy à.
Tôi là hậu duệ của nữ chúa tuyết.
Nữ chúa tuyết à.
Lợi hại quá đi.
À, xin lỗi.
Tôi tên là Saejima.
À, tôi là Himuro.
Tôi là Fuyutsuki.
Tôi là Komori.
- Anh là hậu duệ của ai? - Cô là hậu duệ của ai?
Tôi là hậu duệ của loài người.
Tôi cũng vậy.
Sau này mong được chỉ giáo nhiều.
Vâng, tôi cũng vậy.
- Mong được chỉ giáo. - Mong được chỉ giáo.
Mà này, nãy giờ tôi rất tò mò…
Ông trưởng phòng đó…
có phải hậu duệ của Đại Phật không nhỉ?
Không đâu.
Đại Phật là tượng Phật thôi.
Hả? Chỉ là giống thôi à?
Nyamero, chị về rồi nè.
Là cá ngừ trộn với sò điệp và cá tráp biển đó.
Nyamero à,
hôm nay chị đã quen được nhiều người lắm.
Cảm giác như sau này sẽ xảy ra nhiều chuyện khác trước.
Phải rồi, thưởng cho em đã trông nhà.
May mà em thích.
Chuyện thường gặp khi nuôi mèo thôi.
Mong đến ngày mai quá.
Anh Himuro à, tôi hơi lạnh.
Xin lỗi, tôi lỡ tập trung quá.
Anh thích hoa à?
Vô cùng thích.
Nhưng chỉ cần tôi đến gần thì tất cả mọi thứ đều sẽ đóng băng.
Là đông cứng lại ư?
Đúng vậy.
Cũng có thể nói tôi là người đàn ông
yêu hoa nhưng không có được tình yêu của hoa.
Nhất định sẽ có cách gì đó.
Đúng không, Nyamero?
Anh Himuro.
Nếu anh không ngại thì hãy thử cái này xem.
THẢM RƠM DÙNG LÀM VƯỜN
Rơm ư?
Cô Fuyutsuki, đây là…
Thảm rơm.
Nó là thứ rất tốt để giữ cho thực vật không bị héo do sương giá.
Nhìn dáng vẻ mong manh của hoa và nhìn anh Himuro buồn như vậy,
nên tôi đã lên mạng tìm kiếm cách giải quyết.
À này, cô Fuyutsuki.
Vâng?
Cô đã vác tấm thảm rơm này để lên tàu đi làm sao?
Anh đừng lo.
Về việc gây phiền phức cho người xung quanh…
Tôi đã bắt chuyến đầu tiên nên không có vấn đề gì cả.
Cô Fuyutsuki thật là tốt.
Anh ấy cười rồi.
May là có thể giúp được anh, vậy cứ tạm thế nhé.
Không, không ổn rồi.
Cô Fuyutsuki tử tế quá đi mất.
Mình… siêu thích cô ấy!
No comments yet. Be the first to leave one.