لومړۍ 200 کرښې.
KHÁCH SẠN AMBAR MANGUN
Đó là ngày đầu tiên tôi đi làm.
Ningrum.
Dạ?
Cô dọn dẹp tầng hai được không?
- Được ạ. - Và đừng lên tầng ba.
Nó đang được sửa chữa.
- Không cần dọn ở đó đâu. - Vâng.
Hãy nhớ là tránh xa tầng ba ra.
Vâng ạ. Tôi xin phép.
Phòng 19 là phòng nào?
- Phòng 19, tầng hai ạ? - Vâng.
- Đằng kia ạ. - Đằng kia à?
- Cảm ơn. - Không có gì.
Thứ lỗi.
Thứ lỗi,
nhưng người ở trong đó ổn chứ?
Ba ngày, nửa đêm.
Mẹ chưa từng thấy ai trắng bệch như thế trong đời.
Mẹ có thấy mặt cô ấy không?
Mẹ không thấy.
Nhưng cô ấy ngừng khóc.
Rồi cô ấy nói gì đó.
Cô ấy đã nói gì?
"Ba ngày,
nửa đêm".
Mẹ không hiểu sao cô ấy lại nói thế.
Mẹ đóng cửa rồi bỏ đi.
Nhưng ngày hôm sau, có chuyện kỳ lạ xảy ra.
Mẹ thấy mèo nhà ta chết.
Và hàng xóm của ta, ông Yono,
đã tự đâm vào chân mình.
Còn dì Ayu của con…
Mẹ đã thấy dì ấy
nhảy xuống từ sân thượng bệnh viện.
Chính mắt mẹ đã thấy!
Mẹ.
Đây là ngày thứ ba rồi, con ơi.
Mẹ sợ lắm.
Mẹ à.
Ông Yono bị bệnh tâm thần.
Dì Ayu thì đã ở bệnh viện tâm thần suốt hai năm.
Con mèo nhà ta cũng già lắm rồi, mẹ à.
Nên con không nghĩ nó liên quan gì đến người phụ nữ mà mẹ đã thấy.
Mẹ chỉ đang bị sốc
vì thấy dì Ayu tự tử thôi.
Gần nửa đêm rồi đó mẹ.
Mẹ vẫn chưa cầu nguyện, đúng không?
Mẹ nên cầu nguyện cho đầu óc thanh thản đi.
Allah là Đấng vĩ đại.
Nhân danh Allah, Đấng Lòng Lành, Đấng Từ Bi.
Allah là Đấng vĩ đại.
Nhân danh Allah, Đấng Lòng Lành, Đấng Từ Bi.
Allah là Đấng vĩ đại.
Allah lắng nghe bất cứ ai tán dương Người.
Allah là Đấng vĩ đại.
Allah là Đấng vĩ đại.
Allah là Đấng vĩ đại.
Allah là Đấng vĩ đại.
Allah ban cho bình an và phước lành.
Allah ban cho bình an và phước lành.
Xin Người hãy tha thứ cho con.
Xin Người hãy tha thứ cho con.
Xin Người hãy tha thứ cho con.
Xin Người hãy tha thứ cho con.
Xin Người hãy tha thứ cho con.
Ba ngày, nửa đêm.
Mẹ?
Mẹ?
Mẹ!
3 NGÀY SAU
Chị?
Chị ơi.
- Dậy đi. - Ừ.
Chị.
Trời ạ.
Dậy rồi đây.
Chị lại mơ thấy bố à?
Đã hai tháng trôi qua rồi.
Giờ ông ấy đã yên nghỉ.
Còn xa không ạ?
Sắp vào tới thành phố rồi.
Nếu muốn đi tản bộ ở Semarang thì cứ chọn một ngọn núi.
Có ngọn Telomoyo, Merbabu, và cả ngọn Ungaran.
Mấy cô cũng nên học một chút tiếng Java nữa, được chứ?
KHÁCH SẠN AMBAR MANGUN
Khách sạn này cũng không tệ.
Sao bố lại không bao giờ đưa ta đến đây nhỉ?
- Bố nói bố thừa kế nó từ ông bà hả chị? - Ừ.
Nó được xây vào những năm 1950.
Nhưng khi xây xong, người ta lại không mở cửa ngay.
Sao lại vậy?
Chị không biết.
Bố chưa từng nói với chị.
- Mấy đứa đây rồi. - Chào Fey!
- Raina! Fey! - Raina!
Chuyến đi thế nào? Ôi trời.
Cuối cùng hai đứa cũng đến.
Raina.
Trong kỳ nghỉ lễ là thế này đấy. Kín chỗ luôn.
Hết lễ rồi là lại yên tĩnh như nghĩa địa vậy.
Ngày mai là thứ Hai rồi, nên bọn nhỏ sẽ đi học lại.
Mai con cũng sẽ đi học nhỉ, Fey?
Vâng, bà ạ.
Ta ở ngay kia.
- Ở đó sao? - Ừ, ở đó đấy.
Ta có thể thấy khách sạn từ đây.
Cũng như các phòng và cửa sổ.
Con có thể dùng xe này để đưa đón Fey đến trường.
Vào đi.
Bà không biết là
bố con đã vay ngân hàng để làm ăn,
rồi không trả nợ nổi nên giờ nhà con bị tịch thu.
Nhưng giờ thì
con sẽ sống ở đây để quản lý khách sạn.
Raina.
Trong tay con, khách sạn sẽ phát triển mạnh mẽ.
Con từng là quản lý. Bà tin con có thể làm được.
Con sẽ để dành tiền
cho học phí đại học của Fey.
- Con bé muốn học y. - Vậy thì tốt quá rồi!
Đây là phòng ngủ của con.
Fey à, mình đi xem phòng ngủ đi.
Đây rồi. Vào đi con.
Đừng quên lo giấy tờ của khách sạn
với luật sư của bố con nhé, Raina?
Để khách sạn thuộc về con và Fey.
Ngay lúc này, khách sạn là thứ duy nhất bố con để lại cho con đấy.
Con không thể dựa vào tiền nhuận bút từ tiểu thuyết của bố nữa.
Raina?
Cái này là của bố con.
Nó đã ở đây từ lần đầu bà đến đây rồi.
Fey.
Dạ?
Raina.
Tránh xa tầng ba của khách sạn ra, nhé?
Nhưng tại sao vậy bà?
Chỗ đó đang đóng cửa để tu sửa.
Công nhân lại đang nghỉ phép.
Cũng đừng để các nhân viên khác đi lên đó.
Dù là ai cũng không được.
Họ có thể bị thương nếu trần nhà sập xuống đấy.
Fey?
- Dạ? - Lại đây nào con.
Được rồi, nghỉ ngơi đi.
- Cảm ơn bà ạ. - Có gì đâu.
- Chào cô. - Xin chào.
Tôi là Raina.
- Tôi là người giám hộ của Fey. - Vâng?
- Con bé mới chuyển đến từ Jakarta. - Ra là vậy.
- Cô đến gặp hiệu trưởng ạ? - Vâng.
Thầy ấy đang nói chuyện với khách.
Phiền cô đợi ở đây nhé.
Vâng, cảm ơn.
- Hiệu trưởng nói chuyện xong chưa? - Vẫn chưa.
Hôm qua vừa có cảnh sát, giờ lại có phóng viên.
Tội nghiệp Karin.
Mẹ con bé chết thảm quá.
Là phóng viên từ báo nào vậy?
Nhật báo Jakarta.
Cảm ơn thầy đã dành thời gian.
Không có gì.
Nếu anh cần gì khác, cứ nói với tôi.
- Vâng. - Hãy hợp tác.
- Cảm ơn. - Tôi xin phép.
Raina?
Raina!
- Ardo. - Chào em.
Chào.
Em khỏe chứ?
Khỏe.
Em chuyển đến Semarang chưa?
Rồi.
Cụ thể là ở đâu?
Em không muốn nói thì thôi.
Anh thấy gần đây có một quán cà phê.
Ta nói chuyện một chút nhé?
Cũng lâu lắm rồi mà.
Đã sáu tháng kể từ khi chúng ta…
chia tay rồi.
Xin lỗi, em không đi được.
Em còn phải đi làm.
Không sao.
Em đi nhé.
Raina.
Nhớ phải cẩn thận đấy.
Thành phố này không an toàn đâu.
Ý anh là sao?
- Em không biết à? - Không.
Bốn ngày trước,
mẹ của một học sinh đã qua đời. Bà ấy bị lột da.
Họ vẫn chưa tìm ra được hung thủ.
Cảnh sát đang tìm, còn anh ở đây để điều tra.
Anh đã đến nhà nạn nhân.
Con gái bà ấy là nhân chứng chính.
Con bé vẫn còn rất bàng hoàng.
Cú sốc quá lớn và nó vẫn từ chối nói chuyện.
Giờ anh sẽ đến chỗ làm của nạn nhân.
Hy vọng có thể tìm được thông tin giá trị ở đó.
Em biết khách sạn Ambar Mangun ở đâu không?
No comments yet. Be the first to leave one.