The Crossing II

The Crossing II (太平轮(下):彼岸)

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

The Crossing Part 2 2015 ViE WEB-DL 1080p x264 AAC-HQC
د لخوا تبصره Kien Cu
Resync for HQC with Vietnamese dubbed release

تګونه

webdl
په خپور شو: 2026-07-31
ډاونلوډونه: 0
د اوریدلو معیوبیت: No
FPS: 25

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Phụ Đề Việt Ngữ: HDViet.

Ngày 27 /1 /1949.

Bến Tàu Thập Lục Phổ - Thượng Hải.

Con Tàu Viễn Dương chở khách " Thái Bình Luân" nặng 2489 tấn

xuất phát từ Thượng Hải.

Nhân viên phục vụ trên tàu 124 người.

Hành khách có vé 508 người.

Hành khách không vé khoảng 300 người.

Chở hơn 100 tấn thiết bị in ấn và giấy của Nhật Báo Đông Nam,

hơn 1000 rương tài liệu quan trọng của Ngân Hàng.

Trung Anh, hơn 200 rương tiền tệ của Tây dương.

Hơn 6000 tấn thép.

Viên Tiên Sinh.

Không thể chở thêm nữa.

Tàu Thái Bình Luân chở vượt mức 43 tấn

vì thế đến buổi tối cùng ngày lúc 23:45,

tại vùng biển Đảo Châu Tiên gần núi Bạch Tiết

đã va chạm với tàu chở gỗ và than là " Kiện Nguyên Luân".

" Thái Bình Luân" đã chìm sau 45 phút,

mang theo hơn 1000 hành khách.

Chỉ 34 người được cứu bởi Đội cứu hộ HMAS

của Tàu Hải Quan Úc, Warranmunga.

Ngày 10/01 /1949, Chiến Tranh Hoài Hải kết thúc.

Thái Bình Luân - Bến Bờ.

Em có khỏe không?

Anh đang trên tàu từ Thượng Hải đến Đài Loan.

Không cần biết sẽ mất bao nhiêu thời gian

nhưng anh tin rằng chỉ cần em nhìn thấy

nhất định em sẽ thích.

Chiến Tranh đã kết thúc 4 năm rồi

nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về em.

Anh hy vọng tất cả đều thuận lợi.

Chờ hồi âm của em.

Nghĩa Phương.

Em không muốn đến Đài Loan.

Chúng ta không phải nói rõ rồi sao

anh hoàn thành nhiệm vụ rồi sẽ về đoàn tụ với em.

Anh bắt em đi Đài Loan vì lo sợ tình hình chiến sự sẽ ngày càng khốc liệt ư?

Quân Đội của phe đồi lập phía Bắc đã giành được thắng lợi.

Nếu miền Nam còn tiếp tục thua

thì Thượng Hải cũng sẽ trở nên hỗn loạn.

Chỉ cần em đến được nơi an toàn

anh mới có thể an tâm đánh trận.

Cảng Cơ Long.

Mùa Thu năm 1949 Chính Phủ Quốc Dân đang tiến hành giải trừ vũ khí.

Các quan chức, binh lính của Đại Phê Quốc Quân Bộ lũ lượt kéo nhau rút về Đài Loan.

Đứng lại.

Giấy thông hành?

Nghiêm Trạch Khôn, đi theo tôi.

Tháng này anh đã đến Cảnh Cục trình diện chưa?

Chưa.

Phát hiện nhân vật khả nghi.

Anh đã từng có thời gian sống ở nhà giam Phụng Thiên?

Phải.

Anh có mệt không?

Không đâu.

Em đợi có lâu không?

Tình hình Thượng Hải thế nào rồi?

Khá loạn, có rất nhiều học sinh sinh viên tham gia biểu tình kháng nghị.

Cũng may là mua được thuốc.

Đợi anh mua ít trái cây.

Loại này bán sao?

Lại bắt bớ người của pe đối lập nữa.

Anh xem, bắt bớ gì toàn là bắt học sinh thôi.

Đã chết rất người rồi.

Đất Đài Loan nhỏ xíu

làm sao có nhiều kẻ chống đối đến vậy.

Anh nhìn đám học sinh này đi, thật tội nghiệp.

Tôi thấy, lần này bọn họ bị bắt đi, chắc khó lòng quay về.

Đi thôi, nhanh về nhà.

Chuẩn bị!

Anh hai.

Anh Khôn, em nghe nói

anh đã bình an trở về nhà ở Cơ Long rồi.

Xem như em đã yên tâm rồi.

Nhưng mà

em vẫn hy vọng có thể chờ được lá thư do chính tay anh viết.

Mẹ ơi.

Anh hai về rồi.

Ngôi nhà này là của một Tướng Nhật,

đã bị nổ trong lúc chiến tranh. Phụ Đề Việt Ngữ: HDViet.

Nhưng mà tôi đã sửa chữa rồi.

Nghĩa Phương.

Mỗi lần em nhớ đến dáng vẻ lúc anh mang giầy cho em,

em đều cười.

Nhưng cười xong lại cảm thấy áy náy.

Anh đánh trận ở nơi xa

phải chịu rất nhiều áp lực mà em không có cách nào hình dung được,

để cho em sống một cuộc sống vô âu vô lo.

Nhà mới của chúng ta có một biệt viện lớn.

Em sẽ đem hoa Lan của chúng ta

trồng hết nơi đó.

Em và con

chờ anh trở về!

Lần này

có thể tập trung cảm xúc

viết một khúc nhạc tặng anh rồi.

Sinh Viên Đài Loan chống lại ách áp bức.

Nhà chúng ta bây giờ chỉ còn lại 2 người các con.

Phổi của anh cả các con vốn không tốt,

vào ngày giải phóng Đài Loan khỏi tay quân Nhật,

nó cũng tham gia biểu tình.

Không may bị liên lụy.

Tổ Quốc trở về rồi!

Tổ Quốc trở về rồi!

Đài Loan giải phóng rồi!

Tôi có thể làm người Trung Quốc rồi.

Tổ Quốc trở về rồi!

Sau đó

bọn họ vu cho nó là người của phe đối lập.

Đã bắt rồi nổ súng bắn chết nó.

Cha của con trước đây cũng được ông con cho sang Nhật du học.

Chúng ta ở, cũng là nhà của Nhật.

Nói ông ấy lấy 1 cái họ Nhật,

có chết ông ấy cũng không đồng ý,

cứ là một vị bác sĩ Trung Quốc, suốt đời giúp đỡ mọi người.

Sau đó, vô duyên vô cớ

cảnh sát mời ông ấy đi uống trà.

Ai biết là trà gì!

Lúc đó may mắn con không có ở nhà.

Mẹ.

Trạch Khôn là tự nguyện đi lính thay cho Trạch Hán.

Anh ấy ở bên ngoài cũng chịu không ít khổ cực.

Bây giờ mẹ lo lắng nhất chính là em trai con.

Mẹ không muốn tương lai nó cũng sẽ có kết cuộc như cha và anh con.

Con chú ý quan tâm nó nhiều một chút, được không?

Tổ chức phản động phải không?

Đưa tôi xem.

Không được chạy!

Không được để hắn chạy!

- Tôi nói cô nghe, hoa này trồng ở đây. - Cô nói gì, tôi nói trồng bên kia.

- Cô mang đến đây! - Là của tôi!

- Tôi muốn trồng ở nơi có ánh sáng. - Bà đừng giành với tối.

- Ông nghe không hiểu hả? Mang sang đó. - Bà trồng cái gì, bà mới không hiểu đó!

- Không được, vậy ông định mang trồng chỗ nào? - Chỗ kia.

Có chuyện gì vậy?

Tiểu thư, bà ấy.

Bà ấy cứ lúc nói tiếng Đài, lúc nói tiếng Nhật,

nghe sao cũng không hiểu nổi.

Bà, bà nói tiếng phổ thông đi!

Tiểu thư!

Tôi nói với ông ta rồi,

hoa Lan cần trồng nơi có ánh sáng

nó mới có thể lớn lên.

Ông ta cứ cản miết.

Tôi nói với ông ta muốn trồng bên kia, ông ta lại nói.

Lão Hồ Ly!

Ông trả hoa lại cho tôi, trả đây!

Đến đây này!

- Qua đây. - Cái đó của tôi.

Đưa lại hoa cho tôi.

Tiểu thư, cô bị sao vậy?

Tiểu thư!

Ôi, sao lại thế này!

Bác, bác phải nghe lời bác sĩ.

Đơn thuốc của bác ấy đây.

Bên ngoài có bệnh nhân đang đợi.

Đi theo tôi.

Trạch Khôn.

Chú hai.

Tôi đưa đến đây một vị Tướng Quân Phu Nhân.

Cậu giúp cô ấy một lát, khám kĩ một chút nhé.

Được.

Bác sĩ.

Phu nhân!

Vị này là Bác Sĩ Nghiêm - Nghiêm Trạch Khôn,

cháu trai tôi.

Trạch Khôn - Thu Đông Năm Chiêu Hòa thứ 17 (1942)

A Khôn, cô ấy là Tướng Quân Phu Nhân.

Cô có cảm thấy tay chân tê tê không?

Không có.

Không sao đâu.

Không có độc, không có độc!

Yên tâm, tôi giúp cô sát trùng là ổn rồi.

Anh biết vẽ tranh không?

Sao cô hỏi vậy?

Tôi nhìn thấy một bức tranh

có chữ kí là Trạch Khôn,

năm Chiêu Hòa thứ 17.

Cô nói cô đã thấy bức tranh của tôi?

Là bức người con gái đàn dương cầm giữa cánh đồng cỏ hoa.

Cô thấy ở đâu vậy?

Trong phòng để đàn dương cầm của cô ấy.

Sau bức tranh còn có một cuốn nhật kí.

Chính là cuốn này.

Cô ấy còn để lại một khúc nhạc chưa hoàn thành.

Khúc nhạc rất đẹp,

có lẽ là viết vì người mình yêu.

Tôi rất thích. Phụ Đề Việt Ngữ: HDViet.

Tôi muốn giúp cô ấy hoàn thành phần còn lại.

Tôi có thể giúp cô không?

Anh kể cho tôi nghe câu chuyện của cô ấy được không?

Hiểu được tâm tư tình cảm của cô ấy,

tôi mới có thể hoàn thành thật tốt.

Xin lỗi.

Trong kí ức của tôi, chỉ có chiến tranh và cái chết,

không thể nhớ gì thêm nữa.

Tôi tin rằng

nội dung của cuốn nhật kí này sẽ có thể khiến cho hồi ức của anh trở lại.

Rất nhiều lúc chúng ta sẽ vì một số nguyên nhân mà bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left