لومړۍ 200 کرښې.
(Bộ phim này là sản phẩm của trí tưởng tượng)
Soon à.
Soon à.
Thượng cung Seo, để chúng nô tỳ...
Nương nương, chúng nô tỳ đã chuẩn bị nước khấn rồi.
Người hãy vào cầu nguyện cho Thái tử đi ạ.
Chúng nô tỳ đã lên núi Inwang từ sáng để múc nước đó ạ.
Chắc chắn sẽ có tác dụng ạ.
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Ta nghe thấy âm thanh kì lạ.
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Hình như ta nghe nhầm rồi.
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Là nghe nhầm thôi phải không?
Phải không?
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Báo tin hung. Thái tử qua đời.
Nương nương.
Nương nương.
Nương nương.
Nương nương.
Với tư cách là một người cha
mà phải tiễn con mình đi trước,
nỗi đau này thực sự không thể diễn tả được.
Nhưng con cái của quả nhân
không phải chỉ có mình Thái tử
mà tất cả bách tính Joseon đều là con cái của ta.
Dịch bệnh lần này
chỉ riêng trong kinh thành cũng đã có hơn 100 trẻ em mất mạng rồi.
Lệnh cho các quan tước,
giờ không phải lúc lãng phí thời gian để buồn rầu đâu.
Ngay bây giờ,
hãy tìm cách đi cứu thêm nhiều bách tính hơn nữa đi.
Vâng, thưa Bệ hạ.
Nương nương ăn một chút thôi cũng được.
Xin thứ lỗi cho thần thiếp.
Con phải ăn chút gì đó thì mới khỏe lên được chứ.
Xin thứ lỗi cho thần thiếp.
Bệ hạ.
Bệ hạ.
Nàng định buồn bã đến bao giờ nữa?
Nàng định tuyệt thực
và nằm đó đến bao giờ hả?
Xin thứ lỗi cho thần thiếp.
Nàng định sẽ chết như thế này sao?
Bệ hạ.
Con không nên nổi giận với thai phụ đâu.
Mẫu thân, người ra ngoài đi.
Thượng cung Seo nữa.
Không chỉ mình nàng mất con đâu.
Chỉ riêng trong kinh thành, hơn 100 đứa trẻ cũng đã qua đời rồi.
Thậm chí còn không thể đếm được
cả nước đã có bao nhiêu người phải chết.
Thần thiếp cũng biết điều đó.
Nàng biết mà còn như vậy sao?
Y phục nàng mặc,
đồ nàng ăn, nơi nàng ở
đều là từ tiền thuế của bách tính.
Chúng ta đang sống trên mồ hôi và máu của họ đấy.
Thần thiếp biết tại sao
Bệ hạ lại nói như vậy.
Nàng là mẫu thân của Thái tử,
là Chính nhất phẩm phi tần mang thai dòng giống của hoàng tộc.
Dù gặp phải đau đớn gì đi nữa
thì trước mặt bách tính cũng phải thể hiện một khí chất vững vàng.
Đó chính là nghĩa vụ
mà nàng phải làm.
Thần thiếp
chưa bao giờ muốn như vậy cả.
Thần thiếp chưa bao giờ muốn
trở thành phi tần nhất phẩm cả.
Vì có được thứ mà mình không hề mong muốn
nên thần thiếp bắt buộc phải chịu đựng và nhẫn nại sao ạ?
Đứa bé được sinh ra từ bụng thần thiếp đã chết,
thậm chí thần thiếp còn không được buồn theo ý muốn của mình sao?
Không phải chỉ có mỗi Thái tử
mới là con của chúng ta.
Chúng ta vẫn còn có thể có con.
Đứa bé trong bụng nàng...
đang dựa dẫm cả vào nàng.
Người cha ruột như ta chưa từng được chăm nó.
Nàng là người duy nhất đối với nó.
Quả nhân
chỉ là không bảo vệ được Thái tử nhỏ thôi.
Nàng hận ta bao nhiêu cũng được.
Dù sao thì với tư cách là người mẹ,
nàng vẫn phải làm những việc mà nàng phải làm.
Hãy cho ta được riêng tư một lát đi.
Đúng vậy, đúng vậy.
Trông nó ngủ ngon chưa kìa.
Chúng ta thực sự đã trở thành một gia đình rồi.
Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra,
ta cũng nhất định sẽ bảo vệ nàng và nhi tử.
Đây là lời hứa của một vị vua, nên nàng hãy tin tưởng ta nhé.
Vâng, Bệ hạ.
Trông nhi tử giống nàng quá.
Thần thiếp rất vui vì con trông giống Bệ hạ ạ.
May mà nương nương ăn uống được rồi.
Ta phải bảo vệ cho đứa trẻ trong bụng nữa chứ.
Đứa bé chỉ có mình ta thôi mà.
Young Hee vẫn chưa về sao?
Vâng.
Bok Yeon cũng vậy sao?
Vâng.
Kyung Hee bận việc ở Châm phòng rồi.
Lạ thật đấy.
Như thể...
Thượng cung Seo.
Vâng, nương nương.
Có phải ngươi giấu ta chuyện gì không?
Ngươi mau nói đi.
Xin thứ lỗi cho nô tỳ.
Nô tỳ không biết gì cả ạ.
Thì ra là Bệ hạ đã ra lệnh.
Mau gọi đồng môn của ta tới đi.
Nương nương.
Mau lên.
Không có chuyện gì chứ?
Vâng, thưa nương nương.
Không có... chuyện gì cả.
Young Hee thì sao?
Young Hee đang ở đâu?
Đã có chuyện gì xảy ra rồi à?
Các ngươi thật là...
Ngươi đang làm gì vậy hả?
Nín lại ngay.
Kyung Hee à, ta xin lỗi.
Nhưng nương nương cũng cần phải biết mà.
Chuyện gì thế?
Nương nương.
Young Hee
sắp chết rồi.
Sao cơ?
Young Hee...
đã bị sảy thai ạ.
Cô ấy đã bí mật mang thai.
Thượng cung giám sát đã phát hiện ra
và giờ cô ấy đang bị giam trong ngục.
Vì không muốn kinh động tới người khi người đang mang thai...
nên Bệ hạ đã ra lệnh cho chúng nô tỳ phải giữ bí mật ạ.
Mau đến đó thôi.
Ta phải đến chỗ Young Hee.
Nương nương, không được đâu ạ.
Người đang mang long thai mà.
Là lỗi của nô tỳ. Đáng ra nô tỳ không nên báo cho người biết.
Nếu các ngươi không đi
thì ta sẽ đi một mình.
Tránh ra.
Thưa nương nương.
Ta bảo là tránh ra.
Nhưng...
Ngươi nghĩ ta là ai hả?
Ta là Chính nhất phẩm phi tần
và là mẹ đẻ của Thái tử điện hạ đấy.
Điện hạ qua đời rồi nên các ngươi coi thường ta đúng không?
Sao nương nương lại nói như vậy ạ?
Không phải đâu ạ.
Nếu không phải thì mau tránh ra.
Vậy thì
nương nương đi một mình thôi ạ, trước khi có người phát hiện ra.
Người nên đi càng nhanh càng tốt ạ.
Cảm ơn ngươi, Thượng cung Kwon.
Ta sẽ không quên ơn này đâu.
Nương nương!
Young Hee à.
Người đang mang thai không nên đến nơi này đâu ạ.
Nương nương mau quay về đi.
Ta xin lỗi.
Ta xin lỗi.
Nương nương có lỗi gì đâu ạ.
Ta chỉ biết mỗi mình bản thân ta thôi.
Vì chỉ mải nghĩ cho hoàng nhi và bản thân
nên ta đã quên mất ngươi.
Ta xin lỗi.
Xin lỗi ngươi.
Là ai đã khiến ngươi ra nông nỗi này vậy?
Rốt cuộc là ai hả?
Nương nương.
Nô tỳ không phải là người không biết gì cả.
Không có ai ép buộc nô tỳ hết.
Tất cả là do nô tỳ tự chọn.
Tại sao?
Vì nô tỳ muốn trở thành
nữ nhân của người mà nô tỳ yêu.
Dẫu biết mình sẽ bị như vậy ư?
Xin lỗi nương nương.
Nô tỳ có lỗi với cả Kyung Hee,
cả Bok Yeon nữa.
Nhưng mà,
dẫu biết tất cả sẽ đau khổ
nhưng nô tỳ vẫn muốn được sống theo cách mình muốn.
Với tư cách là cung nữ,
nô tỳ đã được thử cảm giác hạnh phúc
mà nô tỳ không thể mơ tưởng tới.
Dù cái giá phải đổi là tính mạng.
Nhưng nô tỳ không sao cả.
Young Hee à, không được.
Ta không thể từ biệt ngươi theo cách này được.
No comments yet. Be the first to leave one.