Reply 1988

Reply 1988 (응답하라 1988)

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Reply 19881080p NF WEB-DL DDP2 0 x264-deeplife
د لخوا تبصره anhsona412
mux từ Netflix

تګونه

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
x264
1080
په خپور شو: 2020-05-11
ډاونلوډونه: 97
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Năm đó là năm 1988.

ĐẠI HỘI OLYMPIAD LẦN THỨ 24 SEOUL 1988

Những năm tháng lạnh lẽo, nhưng ngập tràn lòng nhiệt huyết.

Tuy không giàu tiền của, nhưng có trái tim ấm áp của người dân.

Tất nhiên, nếu so với bây giờ,

đó rõ ràng là thời đại analog, chả khác nhiều so với thời đồ đá cũ.

Dù vậy, chúng tôi vẫn sống cuộc sống tuổi 18 đi đầu thời đại.

Lần đầu tiên trong lịch sử, chúng tôi mang giày lười,

cực kỳ chuộng vải denim,

và nghe nhạc của Shin Hae Cheol trên Walkman.

Bọn con trai phát cuồng Jaime Sommers, Vương Tổ Hiền,

Sophie Marceau, và cô giáo Jimena.

Con gái thì mê Pierce Brosnan,

Tom Cruise, Richard Gere,

và nhóm New Kids on the Block.

Tuy nhiên, dù thuộc giới tính nào,

có một bộ phim mà giới trẻ thế hệ chúng tôi đều yêu thích.

Và đó là...

ANH HÙNG BẢN SẮC 2

Vợ nói con gái tôi rất đẹp.

Nó có đôi mắt giống tôi.

Anh phải đích thân gặp nó đấy.

Anh nói chuyện với con nhé?

THÁNG 9 NĂM 1988 SSANGMUN, DOBONG, SEOUL

MBC RỒNG XANH

HẠNG NHẤT

CỜ VÂY

BÁNH SNACK TÔM

Anh còn chưa đặt tên nó đấy.

A Kiệt,

cô ấy muốn anh đặt tên con.

Xin lỗi.

Cậu này là Ryu Dong Ryong.

Dù có vẻ hơi ngố, nhưng cậu ta là quân sư của khu phố này.

Thằng điên này. Lát nữa mới ăn không được à?

Kim Jung Hwan, hàng xóm tầng trên.

Tôi gọi anh ta là chó.

Anh ta giờ chưa hẳn là người.

Taek, chủ căn phòng này, là thiên tài cờ vây.

Nhưng có ích gì ở đây? Cậu ta là tên đại ngốc.

Đi lấy giẻ lao đí.

Lấy cho tôi ít bánh hấp còn dư từ nhà bếp nhé. À, sữa nữa!

Tự lấy đi! Cậu ấy lâu rồi không về nhà.

Đây là Sun Woo.

Cậu ta là người bình thường nhất ở khu phố này.

Tôi không nghe thấy họ nói gì cả!

Sao cậu lại mắng tôi?

Không biết! Lỗi của cậu đấy.

Chà...

Đây là tôi.

Tóc mái gợn sóng đến mức có thể lướt ván trên đó,

với mái tóc cắt ngắn.

Và chiếc áo không phải màu hồng, mà là màu hồng vân anh bắt mắt.

Hồi ấy mặc thế là đẹp nhất rồi.

Tên đứa bé đó là gì hả?

Bọn tôi cũng đâu nghe thấy!

Là Tống Hạo Nhiên.

- Sao cậu biết? - Tôi đọc phụ đề.

Kim Jung Hwan! Tới giờ cơm chiều rồi!

Kim Jung Hwan!

Ăn tối!

Kim Jung Hwan!

Mẹ bảo về ăn cơm!

Anh Sun Woo! Đến giờ cơm rồi!

Deok Sun! Về ăn cơm!

Tôi đi đây.

Tôi cũng về đây.

Tôi về nhé.

Tôi nên đi rồi.

Con trai.

Ăn cơm thôi.

PHÒNG CHO THUÊ THEO THÁNG

CÓ BÁN THUỐC LÁ TÂY ĐÃ ĐÓNG CỬA

Ssangmun, Dobong, Seoul.

Khu phố Bonghwangdang.

Tôi sinh ra và lớn lên tại khu phố này.

Ngày ấy chưa có Internet hay điện thoại thông minh.

Bây giờ nghĩ lại, chúng tôi đã sống quãng thời gian đó thế nào nhỉ?

Deok Sun, bày bàn ăn đi.

Tốt, cơm rất ngon.

Trông ngon quá.

Deok Sun. Đây là của bố.

Này, muốn chết à?

Chị tôi, Sung Bo Ra.

Sinh viên Sư phạm Toán năm hai Đại học Seoul.

Có ảnh hưởng lớn nhất trong nhà

và là con mụ điên nhất khu phố.

Em cố tình, đúng không?

Này!

Xin lỗi.

Em trai tôi, Sung No Eul.

Nhìn già vậy thôi, nhưng thực ra nó mới 17 tuổi.

Này, đi đâu thế? Sắp ăn tối rồi.

Đón bố trên đường về.

NIÊN GIÁM ĐIỆN THOẠI

A lô?

Ông sẽ về sau bữa tối mà!

Rồi. Nhanh về nhé. Tạm biệt.

Bố sẽ về sớm, đợi chút.

Thiệt tình.

CÔNG TY GAS SSANGMUN

Công ty gas phải không?

Vâng, khu Bonghwangdang. Ngôi nhà cổng xanh.

Phải. Nhà có chó ấy.

Lấy như bình thường, loại 20 kg.

Được rồi.

Jung Hwan!

Xuống tầng dưới xin một bát cơm đi.

Và đưa họ cái này.

Vâng ạ.

Ối!

Này!

Jung Hwan đến à?

Mẹ cháu bảo mang cô cái này.

Ái chà!

Cô ấy làm salad à?

Và mẹ cháu bảo xin cô một bát cơm.

Ồ, được thôi.

Nghe nói bố cháu về muộn, xem ra lại về sớm nhỉ.

Đây. Được rồi.

À phải. Đợi đã.

Cô sẽ lấy ít kim chi củ cải để cháu đưa cho mẹ.

Cô ấy đưa mẹ cái này.

TRrông ngon quá!

Đợi đã.

Cô ơi! Mẹ cháu muốn cô ăn thử cà ri.

Mẹ cháu đưa cô cái này.

Cô ơi! Nếm thử món này nhé!

Cảm ơn ạ!

Cô ơi!

Ăn thôi.

Giao gas!

GAS SSANGMUN

Sao không ăn chung cho rồi?

Deok Sun!

- Bố! - Ừ.

- Chào chú. - Cháu đi đâu thế?

- Về nhà ạ. - Được rồi.

Tạm biệt chú.

Con gái bố!

Con gái lớn rồi. Đang làm gì thế?

Gì thế? Thịt lợn à? Bố mua nhiều không?

Bố đã mua rất nhiều để cả nhà ta ăn no vỡ bụng!

Hôm nay là ngày lãnh lương mà!

Đi nào, con út. Chắc con đói lắm rồi.

Ai đến à?

- Giao gas ạ. - Gas.

NGÂN HÀNG HANIL

Kem Bravo Cone Hãy yêu thương nhau nhé

Hãy cùng gặp nhau Kem Bravo Cone

Hãy yêu thương nhau nhé

Ngày những trái tim rung động gặp nhau

Cái gì?

Ôi trời. Kem mà giá tới 200 won à?

Nhưng kem World Cone cũng 300 won rồi.

300 won mua được cả gói thuốc lá.

Giờ là 600 won. Tăng giá lâu rồi.

Ôi trời, thằng nhãi vắt mũi chưa sạch.

Mày hút thuốc à, ranh con? Muốn chết hả?

- Nhãi ranh! - Không, không phải con.

Bo Ra bắt con mua cho chị ấy!

Em điên à?

Đang nói gì vậy?

Hút thuốc thì nhận đi,

đừng đổ thừa chị chứ! Đánh chết giờ!

Mặt em đủ già để mua ống điếu đấy!

Hút bằng ống điếu à?

Phải, con hút đấy.

Hút ống hoặc điếu, là con hết.

Hoan hô, con hút thuốc!

Ăn tối xong bố sẽ cho mày một trận.

Bà làm gì thế? Rửa xong thì vào đi!

Rau sống đây.

Ăn thôi!

Cho hàng xóm xong, ta chỉ còn nhiêu đây.

Nếu cần thêm cứ nói.

Lúc đầu có bao nhiêu rau vậy?

Này. Bà biết bọn tôi không phải dê mà.

Sao lại cho ăn cả đống cỏ thế?

Tôi còn tự hỏi tiền lương của tôi đi về đâu,

thì ra dành hết để mua rau à?

Làm ơn đi. Người ta nghe sẽ tưởng ông kiếm nhiều tiền lắm.

Họ nghĩ làm ngân hàng rất giàu. Ai thấu cảm giác của tôi chứ?

Đưa đây nào.

Này. Ăn cơm trước đã.

Nhìn kìa, đợi ta mà rau nở hết cả rồi.

Nào, đưa ra đây. Nó đâu rồi? Đây rồi!

Chà, xem phong bì dày thế nào này!

Tôi tự hỏi tháng này có bao nhiêu?

Ba, bảy, chín, hai, một.

Bốn, ba, bảy, chín.

Này.

Cho Pepero vào miệng và đi lên đồi

Pepero...

Dong Il!

Hoan hô!

Tiền bị thiếu rồi.

Thiếu 120.000 won!

Được rồi.

Tôi đã mua vài cuốn sách.

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left