لومړۍ 200 کرښې.
KHO BÁU QUỐC GIA 2: Cuốn sách bí mật
Thủ đô Washington. Ngày 14 tháng 4 năm 1865.
5 ngày sau khi kết thúc nội chiến.
Ông ấy ở phòng khác.
- Ông là Thomas Gates? - Vâng.
Chúng tôi có vài thứ muốn ông xem qua.
Tôi nghe nói ông khá giỏi giải các câu đố.
- Đó là một thông điệp được mã hóa. - Đây là mật mã Playfair.
- Mật mã Playfair? - Ông giải mã được chứ?
Mật mã không thể giải được nếu không có chìa khóa.
- Ông muốn nói tới "chìa khóa" sao? - Một từ khóa hay một cụm từ.
Tôi tin rằng thứ ông cần ở ngay đây.
Sẽ mất một lúc.
Đi đi. Tôi sẽ cầm nhật ký của anh. Tôi sẽ gặp anh sau.
Whoa.
... tính toán khoảng cách và chắc chắn anh có thể đánh trúng
mọi thứ dễ như đá nó vậy.
... hãy sẵn sàng đón nhận những rắc rối trút lên đầu anh như những quả táo tệ hại rơi lộp độp lên miếng thịt lợn nướng vậy.
Ta sẽ lo liệu, không từ bỏ De Boots tội nghiệp
tới khi tôi chắc về người Mỹ.
À, con gái của tôi đấy.
Augusta, con yêu, về phòng con đi.
... để khiến cô lộ mặt, cô gái già, cô đã giải quyết cái bẫy cũ kỹ.
Sic semper tyrannis!
Ngôi đền.
Vàng.
Cibola? Đó là một bản đồ kho báu.
KGC? Các người là những Hiệp sĩ của Vòng Cực Vàng. Ông là kẻ phản bội.
Các người là những tên phản bội.
- Tổng thống Lincoln bị bắn rồi! - Mọi người, ra ngoài! Tất cả!
Tên sát nhân đang chạy trốn!
Tôi sẽ đánh giá cao nếu ông hoàn thành việc giải mã ngay bây giờ.
- Cha! - Chiến tranh kết thúc rồi.
Không!
- Không! - Không!
Ông nhầm rồi.
Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu thôi!
Charles. Món nợ mà ai cũng phải trả.
Món nợ mà ai cũng phải...
Cha! Không, xin cha!
Hãy trở lại đi. Vậy là không công bằng.
Cứu với! Ai đó cứu với!
Vậy tóm lại:
Những Hiệp sĩ của Vòng Cực Vàng là một nhóm cực đoan miền Nam,
hoạt động ở miền Bắc nhằm lật đổ lực lượng Liên bang.
Nếu Thomas không đốt trang giấy huyền thoại đã mất ấy từ quyển nhật ký của Booth,
những tên sát thủ có thể đã tìm thấy một kho báu vàng đồ sộ,
và có thể Liên bang đã thua trận trong cuộc Nội chiến.
Cảm ơn.
Tôi muốn cảm ơn Ben và Patrick Gates.
Cảm ơn.
Và nói rằng thật tuyệt được bổ sung Thomas Gates vào những anh hùng của cuộc Nội chiến.
Cảm ơn.
Cảm ơn ông, tiến sĩ Nichols. Tôi chỉ ước gì ông của tôi
có mặt tại đây để chứng kiến ngày tuyệt vời này.
Xin lỗi. Tôi có câu này muốn hỏi.
Hai người nghĩ chuyện gì đã xảy ra với trang nhật kí của Booth,
- Những trang đã bị ném vào lửa? - Có lẽ ta không bao giờ biết được.
Có thể vậy.
Có thể không.
Cậu thấy đấy, tôi cũng có cha của ông cố,
có trong gia phả gia đình tôi, tên là Silas Wilkinson.
Ông ấy đã kể một câu chuyện về buổi tối Lincoln bị ám sát.
Theo như Sials kể,
tối đó Booth không nhận thấy là Thomas quan tâm tới bản đồ kho báu.
Người triệu tập cuộc họp là Thomas.
Một cuộc họp lên kế hoạch ám sát Lincoln.
- Thật lố bịch. - Đó là lời nói dối!
Thưa quý vị, tôi giới thiệu tới quý vị...
... một trong những trang giấy đã mất từ cuốn nhật ký đáng hổ thẹn của John Wilkes Booth
với tên Thomas Gates được viết trong một danh sách dài cùng với tên các sát thủ khác.
- Và chữ Latin? - Booth học chữ Latin.
Hắn hét lên: "Sic semper tyrannis" sau khi bắn Lincoln.
- "Kết cục cho..." - "Kết cục cho những tên bạo chúa". Chúng tôi biết.
- "Surratt, copiae"? - Quân nhu.
Mary Surratt đã bị kết án và treo cổ
vì đã cung cấp cho Booth một khẩu súng trường và ống nhòm.
- "Thomas Gates, artifex." - "Người thiết kế"
- Hoặc là "chỉ huy". - Tôi biết nghĩa của nó.
Hẳn ông ta đã lên kế hoạch cho vụ ám sát.
- Tôi thấy rồi. - Có thể nghĩa là chỉ huy cho thứ gì đó.
Ông thấy không? Chỗ này bị cháy xém.
Tôi có thể hình dung nó khó khăn với ông như thế nào.
- Liệu tôi có thể, ông...? - Wilkinson.
Ta sẽ thấy ngay nếu trang giấy mới này phù hợp với nhật ký của Booth.
Đó là một sự lăng mạ. Ông đang gọi ông nội tôi là kẻ nói dối.
Với lòng kính trọng thì giờ ông đang gọi cha của ông cố tôi là kẻ nói dối
Đúng vậy đấy. Đó không phải là thứ vứt đi từ một cuốn sách lịch sử.
Chính ông nội tôi đã kể cho tôi câu chuyện đó.
- Tôi nhìn thấy sự thật trong mắt ông. - Tôi xin lỗi, thưa ông. Tôi cũng thành thật.
Chúng tôi sẽ kiểm tra nó cẩn thận. Để xác nhận nó.
Không thể nào.
Bản đồ tới nhà Tổng thống.
Chìa để khóa không tồn tại.
Vấn đề là gì? Tôi đang tìm thứ gì nhỉ?
Bằng chứng, bằng chứng, bằng chứng.
Bằng chứng nào?
Oh, wow. Đây có phải là cuốn sách nói về kho báu Ngôi đền?
Đúng vậy, nó kể về kho báu Ngôi đền, nhưng nó còn nói về những thứ khác.
Học thuyết âm mưu, những truyền thuyết và thần thoại khác đều là thật.
- Vậy tác giả ở đây để kí tặng? - Tôi là tác giả.
- Anh? - Đúng vậy. Cô thấy đấy, uh...
Có một bức ảnh của tôi ở ngay đây.
Tôi nghĩ đó là một bức ảnh đẹp.
Tôi tưởng người đàn ông này, Benjamin Gates, đã tìm thấy kho báu chứ.
Đúng vậy, Ben đã tìm thấy, nhưng tôi là cộng sự.
- Ồ, tôi chưa từng nghe tới anh. - Ồ!
Chúa ơi. Anh là Ben Gates sao?
- Vâng. Đúng vậy. - Anh sở hữu một chiếc Ferrari đúng không?
- Vâng, đúng vậy. - Nó đang bị kéo đi đấy.
Hm?
Khoan đã! Khoan đã! Đó là xe của tôi mà!
Chiếc Ferrari đâu rồi?
- Cơ quan Thuế vụ tịch thu nó rồi. - Cơ quan Thuế vụ?
Câu chuyện hài hước. Kế toán của tôi thỏa thuận với một công ty
trên một hòn đảo không hề tồn tại
và quả quyết với tôi rằng người giàu làm vậy.
Rồi tôi bị kiểm toán và phát sinh một khoản lãi khổng lồ.
Muốn biết khoản thuế cho một vật 5 triệu dollar không?
6 triệu dollar.
Nhưng về tôi thế là đủ rồi.
Cậu có gì mới nào?
Bạn gái đá tôi, tôi sống cùng bố,
- Còn gia đình tôi đã giết Tổng thống Lincoln. - Được đấy!
Tôi cần cậu giúp.
Không thể tin được là cậu phải đột nhập vào chính nhà mình.
Tôi cần thẻ căn cước của Abigail. Cô ấy có quyền truy cập vào nhật ký của Booth.
Sao cậu không hỏi Abigail giúp ta?
Cô ấy đã thay đổi mã báo động, Riley. Cô ấy sẽ không nói chuyện với tôi đâu.
Được rồi.
Ta có 30 giây trước sau khi báo động hoạt động để tắt nó.
Đi nào.
Tôi rất tiếc phải hỏi chuyện này, nhưng có chuyện gì giữa cậu và Abigail vậy?
Tôi không biết. Chẳng biết nữa. Cô ấy bắt đầu dùng nhiều từ "vậy".
"Vậy"?
Phải, như là, "vậy em đoán là ý kiến của em chẳng quan trọng gì."
"Vậy, anh tưởng rằng anh luôn biết đâu là cái tốt nhất." "Vậy, em đoán là em tàng hình rồi."
Giờ tôi dọn ra, chúng tôi chia đồ đạc trong nhà...
Phụ nữ. Không thể sống chung với họ, nhất là khi họ đổi mã báo động.
Cậu làm nó trong 25 giây.
Đó là lý do tôi khuyên mọi người nên nuôi chó.
- Đây rồi. - Được rồi, đi thôi.
Đó không phải là xe của Abigail.
Cô ấy đang hẹn hò.
Không phải anh ta đó sao? Người của Nhà Trắng?
Hoạt động lăn trứng Phục Sinh sẽ diễn ra vào thứ 2 tới. Có lẽ nếu em không...
Anh ta kỳ lạ thật!
Sẽ ra sao nếu lũ trẻ không tìm được hết chỗ trứng?
Wow. Em làm việc trong một bảo tàng, và em lại còn sống trong một cái nữa.
Anh hay lắm.
Đối đáp láu lỉnh thật. Hẳn cô ấy thích hắn ta rồi.
Được rồi, hãy để em dẫn anh đi thăm quan ngôi nhà.
- Được rồi. - Nó đại loại...
Ồ, Abigail.
- Anh làm gì ở đây vậy? - Anh tới lấy vài thứ.
- Connor, thật vui được gặp lại anh. - Gates.
Sao anh vào được, Ben?
Riley! Ra đây nào!
Sao vậy?
Xin chào! Cô làm gì ở đây vậy? Ý tôi là, đây là nhà cô, nhưng...
Tôi đã gửi cho cô sách của tôi. Liệu cô có tình cờ...?
- Chưa, tôi chưa đọc nó. - Mm.
Tôi biết anh. Anh là người phụ trách Nhà Trắng.
- Tôi là Riley. Ta đã gặp... uh... ở sau... - Phải rồi. Anh là phụ tá của Ben.
Sao cơ?
Um, có lẽ anh nên đi thôi.
- Vâng, em thực sự... - Tối mai ăn tối nhé?
Em... thực ra mai em có kế hoạch rồi.
Vậy sao?
- Dĩ nhiên rồi. - Nhưng em rỗi vào thứ 6 đấy.
- Rắc rối. - Tuyệt vời.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Không thể tin được là anh đột nhập vào.
- Anh đã lấy gì hả? - Chỉ vài thứ đồ của anh.
Đưa nó ra đây nào, Ben.
Anh cần xem trang nhật ký của Booth.
Anh đã thấy nó rồi. Chẳng có bản đồ kho báu nào cả.
Không, nó là mật mã dẫn đến một bản đồ. Đã ai thử chiếu quang phổ trang đó chưa?
Không cần thiết. Mực viết trên đó hoàn toàn rõ ràng.
Có thể nó đã bị xóa đi hoặc làm mờ đi.
Em là người quản lý việc bảo quản các tài liệu. Em biết vậy mà.
Không phải là em. Đó không phải là bộ phận của em.
Bộ phận đó báo cáo tới bộ phận của em.
Thôi nào. Chỉ nhìn qua 1 lần dưới tia hồng ngoại thôi.
Em có thể lấy mấy cái bàn uống trà Boston.
Cả 2 cái chứ?
Ta đã xem xét trang này hàng giờ rồi.
Chẳng có gì ở đây.
Ben, em thực sự không nghĩ ta sẽ tìm thấy gì đó ở trang này.
Trong 100 năm, không ai còn nhớ
bất cứ người nào liên quan đến vụ ám sát Lincoln ngoại trừ Booth.
Không phải vậy. Cậu biết câu này chứ, "Tên tuổi của hắn xấu xa"?
- Dĩ nhiên. - Thật chứ?
- Cậu biết nguyên văn câu đó chứ? - Ai đó biết ngoại trừ cậu?
Tiến sĩ Samuel Mudd đã bị kết án vì tham gia âm mưu
ám sát Lincoln. Các bằng chứng dựa vào suy đoán.
Sau đó ông ấy đã được thả, nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Danh tiếng của Mudd vẫn bị sỉ nhục. Và tôi sẽ không để tên tuổi của Thomas Gates bị bôi nhọ.
- Ben. - Sao vậy?
Xem này.
No comments yet. Be the first to leave one.