لومړۍ 200 کرښې.
Đây là tác phẩm hư cấu. Tất cả địa danh, sự kiện,
con người, tổ chức trong phim không có thật.
NĂM 1990, ULSAN
CÂU LẠC BỘ ĐÊM GUKBINGWAN
LỚN NHẤT Ở ULSAN GUKBINGWAN
- Quái Vật đến rồi! - Đại ca đến rồi ạ!
- Chào đại ca! - Anh đến rồi ạ?
Sao giờ cậu mới đến thế?
Lại lạc đường à?
Mày thử đến đây xem!
Này, xử lý đi.
Lại đây!
Mấy thằng khốn, bọn mày chết chắc rồi.
Nào, tránh ra đi.
Này, mày là ai thế?
Tránh ra.
Cái thằng này điên rồi à?
Tất cả những gì tôi có là một cơ thể khỏe mạnh.
Nhưng nó quá mạnh.
Tôi đã chọn việc làm dễ nhất với cơ thể này.
Tôi được gọi là Quái vật.
ĐỘI THIẾU NIÊN SIÊU ĐẲNG
THỜI ĐIỂM CUỐI NĂM LÀ THỜI GIAN TẬP TRUNG KIỂM SOÁT SAY RƯỢU LÁI XE
Anh gì ơi...
Ôi trời, điên mất thôi.
Anh không sao chứ?
TẬP 10: QUÁI VẬT
Anh gì ơi!
Điên mất thôi.
Là mày phải không?
Tao đã định dạy dỗ mấy thằng quê mùa ở Pohang
nhưng một tên khốn nào đó cứ cản đường tao.
Cái gì thế?
Hợp đồng chuyển nhượng kinh doanh cho họp đêm này.
Ký tên đi.
Tên khốn này, mày nghĩ bọn mày có thể tiếp quản được chỗ này à?
Ký đi.
Mày nghĩ bọn mày sẽ không sao à?
Ký tên!
Mấy tên quê mùa thì nên ở Pohang bắt cá thu đi.
Sao bọn mày dám vác xác tới Ulsan hả?
Ai là người gây chuyện trước hả?
Không phải mày là người kéo bọn tao vào sao?
Mày đang nói cái quái gì thế?
Mày không biết thì ai biết?
Đồ khốn nạn.
Thằng khốn này.
Phải để tao rút túi mật mày ra thì mày mới tỉnh táo lại à?
Mày định làm gì với túi mật của tao hả?
Sao?
Có muốn tao lấy ra cho mày xem không?
Để xem nào.
Túi mật ở đâu nhỉ?
Ở đây sao?
Mày có đúng là con người không thế?
Mày là gì thế?
Ký tên đi.
Cái tên quái vật này...
Đúng rồi.
Sao?
Ký đi.
HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG KINH DOANH
TÔI ĐỒNG Ý CHUYỂN GIAO DOANH NGHIỆP TRÊN CHO NGƯỜI ĐƯỢC NÊU DƯỚI ĐÂY
JEON JAESUNG NGƯỜI CHUYỂN NHƯỢNG: KIM GWANGJIN
Đây ạ.
- Anh vất vả rồi ạ. - Cảm ơn anh ạ.
Này.
Anh mở cửa hàng bán dao cũng được đó.
Nhịn một chút nhé.
Khỉ thật.
Anh không sao chứ?
Tôi không sao.
Đại ca đưa chìa khóa xe cho em rồi.
Chúng ta có thể đi tắm hơi và ăn tối ở một nơi sang trọng.
Không đi tắm hơi đâu.
- Này. - Sao ạ?
Cậu có thể nhờ mấy đứa khác lái xe mà.
Sao cậu cứ chạy việc vặt thế?
Bởi vì em muốn thôi mà.
Em là cánh tay phải của anh mà.
Ôi trời, cái thằng sến súa này.
Bên ngoài dọn dẹp xong chưa?
Tất nhiên rồi, Quái Vật đã trực tiếp tới đây mà.
Lúc nãy anh thế này này, "ký đi, ký tên!".
Ngầu chết đi được.
Thôi đi.
Ôi trời, chúng ta bắt đầu từ một cảng nhỏ ở Pohang.
Nhưng chúng ta đã chiếm được Gyeongju,
thậm chí còn xuống tới tận Ulsan, tất cả là nhờ có anh đó.
Mỗi khi Quái Vật xuất hiện là ai cũng hoảng sợ.
Trật tự đi cái thằng này.
Anh có nhớ lúc đó không?
Mấy tên ở Ulsan đã cử rất nhiều người để hạ gục anh mà.
Nhưng có làm được gì đâu.
Anh được gọi là Quái Vật đều có lý do hết.
- Cậu đang giễu cợt biệt danh của tôi à? - Không phải ạ.
Biệt danh của cậu là gì nhỉ?
Lợn rừng Yangdeok-dong ạ.
Lợn rừng à?
Điên thật đó.
Em rất vinh dự vì được phục vụ anh đó ạ.
Lại nói gì thế?
cái ngành này thì đều là anh em hết mà.
Đúng rồi ạ.
Anh ra từ từ nhé, em sẽ bật điều hòa xe trước.
À đúng rồi, anh này.
Anh có biết đây là phòng vệ sinh nữ không?
Vậy sao?
CÂU LẠC BỘ ĐÊM GUKBINGWAN
Đại ca ra rồi.
Em yêu anh ạ!
Em yêu anh!
Cảm ơn anh ạ!
Anh vất vả rồi ạ!
- Cảm ơn anh! - Anh đi thong thả ạ!
- Em ngưỡng mộ anh lắm ạ! - Em yêu anh!
- Anh đi ạ! - Cảm ơn anh!
Hả?
Anh muốn ăn gì ạ?
Anh cứ nói đi.
Ở đây chắc không có cá mặt trăng nhỉ?
Cá mặt trăng sao ạ?
Sao anh lại muốn ăn cá mặt trăng thế?
Có vẻ anh thèm đồ ăn Pohang rồi nhỉ?
Em lại thấy cá mặt trăng nhạt nhẽo quá.
Em không ăn được.
Nói cái gì thế?
Không ăn được cá mặt trăng thì làm sao tự gọi mình là người Pohang được?
Ôi, cá mặt trăng...
Em nghĩ ở đây không có nhiều nơi bán đâu.
Vậy thì thôi.
Nghe nói sashimi ở Ulsan cũng ngon như ở Pohang.
Đi ăn sashimi đi.
Cảm ơn anh ạ!
Ôi trời.
6 THÁNG SAU INCHEON
Làm sao đây?
Chảy nhiều máu quá.
Để tôi gọi xe cấp cứu...
- Này! - Sao ạ?
Anh tỉnh rồi sao ạ?
Tạ ơn trời đất.
Ôi, anh nằm yên đó đi, đừng di chuyển!
Tôi sẽ gọi xe cấp cứu.
Anh ở yên đợi tôi một lát nhé.
Này.
Sao ạ?
Sao thế ạ?
Đến đây đi.
Nhưng anh phải đến bệnh viện..
Tôi bảo đến đây mà!
Vâng ạ.
Anh định báo rằng mình vừa tông phải người khác sao?
Sao ạ?
Anh uống rượu lái xe phải không?
À vâng...
Tôi sẽ hòa giải với anh.
Không đâu ạ, trước tiên anh hãy đến bệnh viện...
Anh bình tĩnh lại đi.
Tôi sẽ tự trị liệu cho mình.
Anh trả tiền hòa giải đi.
Nhưng mắt cá chân của anh.
Ôi, đừng làm thế mà!
Tiền hòa giải là 300.000 won đi.
Mình đang ở đâu thế này?
Lại quên mất rồi.
NHÀ THỜ SANGOK SARANG
GIAO HÀNG NHANH CHÓNG LUÔN Ở CHẾ ĐỘ CHỜ
Hulk lại thắng rồi.
NĂM 1990
ULSAN
Anh ơi!
Chào anh ạ.
- Đã ăn chưa? - Em chào anh ạ!
Anh đến rồi ạ!
Cảm ơn anh ạ.
Này, đến rồi sao?
Cái quái...
Sao tên khốn đó lại ở đây...
Bọn tôi đang nói chuyện quan trọng.
Nhưng mà cũng không có gì nghiêm trọng đâu.
Cái quái gì...
- Này. - Không sao đâu.
Cậu nói cậu tên là Gwangjin nhỉ?
Cái tên khốn này, sao dám nói trống không với đại ca thế?
Này Quái Vật.
Giờ cậu không nắm bắt được tình hình nhỉ?
Mày ngậm miệng lại đi.
Anh, chuyện này là sao thế?
Không phải chúng ta đã chiếm được Ulsan rồi sao?
À, không phải vậy đâu.
Khỉ thật.
Phải làm sao với tên ngu này đây nhỉ?
Bây giờ mà cậu vẫn chưa hiểu được à?
Mày ngậm miệng đi nếu không muốn chết.
Gwangjin à.
Tôi không nhịn tên khốn này được nữa.
Nếu mày còn dám gọi thẳng tên đại ca lần nữa thì mày chết với tao.
Thử đi, xem có chết hay không.
Mày nhìn cái quái gì...
No comments yet. Be the first to leave one.