لومړۍ 97 کرښې.
Thì ra con đang ở đây, El.
Ừm.
Không nghe cha gọi con à?
Nghe rồi, nhưng đang đọc đến đoạn gay cấn.
Con mà suốt ngày đọc sách vậy thì không còn thời gian cho việc khác đâu.
Lần này thì con đọc cái gì vậy?
Sherlock Holmes sao?
Mấy truyện thám tử chẳng thấy hay ở chỗ nào nữa.
Đây là câu chuyện mà ngay cả thám tử đại tài Sherlock Holmes phải vò đầu bứt tai...
Giáo sư Moriarty, Chúa tể của tội ác.
Tội Ác Của Bá Tước
Đã bảy nạn nhân rồi.
"Người dân thị trấn run sợ trước kẻ tấn công không có khuôn mặt."
Vụ này kinh khủng nhỉ, anh William.
Ừ, bọn chúng chỉ nhắm vào các thiếu niên chỉ để mua vui
và rồi khi thỏa mãn thì sát hại họ.
Con người mà có thể làm những việc đồi bại vậy sao?
Chỉ có con người mới nghĩ đó không phải là việc làm của con người đó.
"Sự bất mãn đối với cảnh sát ngày càng tăng khi thủ phạm vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."
Dù gì thì chẳng có manh mối gì để cảnh sát vào cuộc cả.
Nhưng đây là manh mối đó.
Dạ?
Ngay trong bài viết này.
Nhìn vào các nạn nhân trẻ em và nghề nghiệp của cha mẹ chúng,
em có nhận ra điều gì nổi bật không?
Thợ đồng hồ...
Thợ mũ...
Thợ kim hoàn...
Trông ngựa...
Thợ may...
Và giờ là một cậu bé đưa tin với người cha không rõ nghề nghiệp.
Nếu không thấy thì con người sẽ không mong muốn có thứ đó.
Họ chỉ muốn có thứ họ trông thấy.
Louis, món trứng tráng em làm rất tinh tế.
Dù đi đâu hay đang đói bụng, anh đều thèm ăn món này của em.
À... cảm ơn anh.
Vậy thì, lấy ví dụ là những người phương Đông,
không biết rằng có một món ăn được gọi là trứng tráng.
Thì họ sẽ không bao giờ thèm món này.
Những nghề anh vừa kể là những nghề thường xuyên tiếp xúc
với các tầng lớp quý tộc hoặc những người thuộc giới thượng lưu.
Giới quý tộc khi muốn mua thịt, họ thường không vào cửa hàng mua trực tiếp.
Tuy nhiên...
Họ lại hay tự mình đi lựa các món đồ kim hoàn hay tự mình đến chuồng ngựa để cưỡi thử.
Đúng vậy. Nhờ vậy mà họ có thể thấy các thành viên trong gia đình.
Con trai chủ tiệm
không có gì là lạ khi giúp cha mình, coi như là học việc.
Hay là họ cũng hay gặp những cậu bé đưa tin từ những câu lạc bộ họ đang tham gia.
Ừ. Thủ phạm không hề đi lang thang để tìm kiếm con mồi ưa thích của mình.
Họ tự thấy khẩu vị của mình qua những thứ quan sát được trong lĩnh vực đời sống của họ.
Con người khao khát thứ họ nhìn thấy.
Hai hoặc ba có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tuy nhiên, khi lên tầm năm hoặc sáu, tỉ lệ trùng hợp đã không còn cao như trước.
Vậy nghĩa là...
Đây có thể là một vụ mà chúng ta phải xắn tay áo rồi.
Nhưng, một trong những nạn nhân...
có vẻ là một đứa nhóc mồ côi không nơi nương chốn.
Đây là...
Đúng vậy, quý tộc và trẻ mồ côi...
không có gì xa vời hơn như thế giới mà họ đang sống.
Nếu là vậy...
Đây có thể là một manh mối dẫn chúng ta tới thủ phạm rồi.
Đây chẳng phải là ngài Albert sao...
Thật vinh hạnh khi ngài ghé qua cửa hàng tôi. Tôi có thể phục vụ gì cho ngài đây.
Bộ lễ phục ngài đặt trước hiện tại vẫn chưa thể hoàn thành...
Không, đó không phải lí do khiến ta đến đây.
Cho phép ta gửi lời chia buồn tới sự mất mát của Roddy.
Nếu ta biết, ta đã đến dự đám tang của cậu bé rồi.
Xin đừng nói vậy.
Ngài là Albert, một bá tước, sao ngài có thể đến dự đám tang của lớp dân đen như chúng tôi được.
Trông ông có vẻ tiều tụy. Ông nên nghỉ ngơi một chút.
Tôi rất biết ơn tới sự quan tâm của ngài.
Tuy nhiên, vùi đầu vào công việc khiến tôi quên đi nỗi đau.
Ta đã nhìn thấy cậu bé một vài lần trong cửa hàng. Roddy quả thực là một cậu bé ngoan ngoãn.
Vâng, với tư cách là một người cha, tôi có thể nói rằng
thằng bé là một đứa chăm ngoan, vâng lời.
Thế nhưng sao thằng bé lại phải chịu một số phận nghiệt ngã như vậy chứ!!
Giá như...
tôi có thể biết ai là kẻ gây ra chuyện này...
Anh có thể nói chuyện với em...
một chút không?
Xin lỗi vì đã ngồm ngoàm trước mặt ngài.
Thế ngài muốn hỏi tôi điều gì?
Thứ nhạc cụ đó... vốn không phải của em nhỉ?
Một thứ là kế sinh nhai, nhưng em lại không quen dùng nó nhỉ.
Ngài... chẳng nhẽ là cớm ư?
Kiểu gì được. Nếu là cớm thì mắc công gì lòng vòng vậy.
Hừm, cũng đúng.
Chắc họ sẽ đưa tôi về đồn rồi sau đó mới nói chuyện.
Đây là di vật của Cass.
Ngài cũng biết rồi mà.
Bởi vì vụ đó, mà Cass đã ra đi mãi mãi.
Rồi, là anh em chí cốt với nhau nên tôi tiếp nhận công việc của cậu ấy.
Mà, dù sao chỗ đó chẳng may mắn gì, nên tôi đã chuyển đi góc khác.
Thế, Cass trước đây kiếm sống ở đâu?
À, chỗ đó là con đường cách hai phố từ chỗ của tôi.
Từ chỗ xe ngựa nhìn ra sao?
No comments yet. Be the first to leave one.