لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT PHIM NETFLIX
Em đi được chưa?
Là học sinh mới trong trường luôn là việc…
Susana!
…khó khăn.
Làm gì đi chứ, chết tiệt!
Susana!
Gọi cấp cứu!
Gọi cấp cứu đi, chết tiệt!
Chúa ơi, chết tiệt!
- Không! - Không!
- Làm ơn! - Đưa tôi cái đó!
Sự thật là,
em đã định chuyển trường.
Cô ấy chết rồi!
Nhưng rồi mọi chuyện đã xảy ra.
Và em học được cách đồng cảm.
Lắng nghe.
- Dừng lại. - Cô ấy chết rồi.
Nghe này, vẫn còn thời gian.
- Không. - Vẫn còn thời gian mà.
Cô ấy chết rồi!
Em có vài bạn tốt.
Họ giúp em rất nhiều.
Mong là em cũng vậy.
Alex!
Tất cả là lỗi của cậu!
Không thể thế này.
Thật hả, Alex, cậu hài lòng chưa?
Giờ tất cả chúng ta sẽ vào tù.
Em nghĩ mình tiếp nhận mọi thứ bình tĩnh hơn.
Cuối cùng mọi thứ sẽ ổn, phải không?
Đó là một tai nạn.
Đó là điều cậu muốn?
- Để cậu ấy yên. - Raul, đừng!
- Kẻ báo thù chết tiệt. - Không thấy đây là do cậu à?
Liệu các bạn cùng lớp sẽ nhớ em chứ?
Các cậu sẽ nhớ tớ chứ?
Thôi nào, Raul!
Cậu bị bệnh rồi. Dừng lại!
Cậu chỉ quan tâm đến tiền chết tiệt của cậu.
Trường Quốc gia đã dạy em trân trọng mọi thứ.
Đi thôi! Lại đây nào!
- Đồ khốn! - Đừng đi, ta phải gọi cảnh sát.
Đi nào! Hãy đi tìm Natalia.
Đi đâu vậy hả?
Ta đang ghi hình.
Video cuối cùng cho lễ tốt nghiệp.
Chào Sofia. Cho chúng tôi biết điều gì đã làm em thay đổi.
Một điều em sẽ không bao giờ quên.
Em…
Em không biết. Em…
Giờ em không nghĩ ra được gì.
15 THÁNG SAU
Không, cửa bị khóa rồi.
Được rồi, không phải cái này.
Nó bị gạch chéo, vô dụng thì để đây làm gì nhỉ?
Sofia, tớ biết rồi.
Vàng, xanh lá, xanh lá, đỏ.
Không, hãy nhớ rằng Nikki phải thấy chúng ta.
Phải có máy quay đang chỉ vào đó.
Nó phải là thứ gì đó khác.
- Tớ biết rồi. - Nói đi.
Ba xanh dương cộng ba xanh dương, sáu.
Mà cũng có hai thẻ đỏ và không có sáu thẻ xanh dương.
Ba cộng hai bằng năm.
- Phải không? - Javi.
Cậu đi đến một kết luận kỳ quặc.
- Tập trung. - Không, cậu tập trung ấy.
- Tớ? - Ta phí nhiều thời gian vì cậu.
Nó phải liên quan đến…
Nhìn này!
Đỏ, đỏ, đỏ.
Tớ biết rồi.
- Nào, nhanh lên. - Được.
Đỏ cộng xanh dương.
- Đỏ cộng… - Xanh dương.
- Nó sáng lên rồi! - Mau.
Đỏ cộng xanh lá.
- Đỏ cộng xanh lá. - Nhanh lên.
Hoàn hảo. Đỏ cộng đỏ.
- Nhanh lên. - Đỏ…
Đỏ. Rồi.
Có một cần gạt ở đây.
Tuyệt.
- Làm lại. - Cậu vào đi.
Javi, hẹn giờ đã bật. Không còn thời gian.
- Cậu thấy gì rồi? - Chữ số.
Nó có bốn chữ số. Nhanh, nó phải có bốn chữ số.
- Bảy giây. - Tớ biết rồi.
- Hãy nhớ vụ máy quay. - Năm. Tin tớ đi.
Sắp hết giờ rồi.
Không phải. Tìm cái khác.
Javi, không!
Không thể tin được.
Đừng nói gì hết.
Chán ghê.
- Quá tệ. - Đừng có nói gì với tớ.
Javi, không…
- Rõ ràng là không phải nó. - Không.
Xém chút nữa. Hai người ở rất gần.
- Tôi có thể cho biết đáp án, nhưng… - Không, Nikki. Cảm ơn.
- Rồi. - Cảm ơn nhưng đừng.
Thừa nhận tôi đã tiến bộ đi? Xin đấy.
Vì đúng thế mà.
Đặc biệt là cậu.
Javi.
A lô?
Javi, em nghĩ mình giỏi việc gì?
Nói thật, đã có lúc em nghĩ đến việc học kiến trúc.
Nhưng em học dở lắm.
Chơi bóng đá.
Tớ muốn bỏ tập.
Đó không phải điều cậu muốn sao?
Cậu nên thấy vui vẻ chứ?
- Biết điều gì làm tớ vui không? - Gì?
Nếu cậu ngừng học và hôn tớ vài cái.
Không, Javi. Tớ phải…
- Hôn một cái. Đấy. - Vài cái?
- Tớ nói "vài cái", số nhiều. - Tớ phải học.
- Đấy. - Chờ đã!
- Tớ phải học. Quan trọng đấy. - Không thể hôn qua loa hơn.
Xin lỗi.
Mẹ!
- Phải gõ cửa chứ. - Ừ, con nói đúng.
- Mẹ sẽ đợi năm mười phút nữa. - Không.
Bọn con chỉ nói chuyện thôi.
Nói chuyện.
- Dạ, về những việc quan trọng. - Rồi.
Mẹ phải ra ngoài. Mẹ để đồ ăn trong tủ lạnh nếu con đói.
Vâng, chúc mẹ vui vẻ.
- Ngoan nhé. - Vâng mẹ. Chào.
Nếu muốn hư hỏng, mẹ để bao cao su ở ngăn kéo.
Mẹ, tại sao?
- Chào. - Con có của con mà.
Không thể nào.
Đừng làm thế với tớ.
Ta nghe mẹ cậu chứ?
- Ta nên nghe lời, đúng không? - Tớ nghĩ vậy.
RAUL TIN NHẮN MỚI
MAU ĐẾN MARQUÉS IMPERIAL. CÓ MỘT CHUYỆN ĐÃ LÀM THAY ĐỔI MỌI THỨ!
Sao?
Đó là Raul.
Chuyện gì đó thay đổi mọi thứ?
Lại nữa à?
ĐỪNG BÁO CẢNH SÁT. HÃY ĐẾN TRƯỜNG NGAY.
CÓ MỘT CHUYỆN ĐÃ LÀM THAY ĐỔI MỌI THỨ!
Sao?
Chuyện gì xảy ra?
Có chuyện gì vậy?
Cậu đã ngất đi.
- Tớ ngất đi? - Mọi người đi rồi.
Mọi người đi rồi là sao?
Không, đợi đã.
Ta đã đến nhà mẹ tớ
và tớ không biết nên đưa cậu đến bệnh viện hay cảnh sát.
Hay nên nói với mẹ cậu hay nói với mẹ tớ.
- Áo khoác tớ? - Ném rồi.
- Tại sao? - Nó dính đầy máu.
Được chứ?
- Rồi. Ta phải báo cảnh sát. - Không.
- Tập hợp mọi người và báo cảnh sát. - Ta sẽ không…
- Ta sẽ không đi. - Vì sao?
Vì không thể. Tất cả sẽ chấm hết. Tương lai ta sẽ tan tành.
Xem tin nhắn Raul gửi cho tớ đi.
ĐỪNG BÁO CẢNH SÁT! ĐẾN TRƯỜNG!
THAY ĐỔI MỌI THỨ!
Cậu làm gì vậy?
Đó là mẹ tớ.
Rồi.
Rồi.
Ta sẽ đến trường, rồi sau đó đến chỗ cảnh sát.
- Sao lề mà lề mề thế hả? - Họ là ai?
Sao tớ biết? Cậu không thấy à?
Nhìn đi.
Susana đâu?
Sao tớ biết được? Đừng hét lên thế.
Hơn nữa, có một chiếc điện thoại…
Chuyện gì thế?
- Chuyện gì à? Cái xác biến mất. - Nó ở đó.
Hẳn là cảnh sát.
Sao lại là cảnh sát? Ta là người duy nhất ở đây.
- Đừng bàn ở đây! - Hôm qua ai đó đã quay lại.
- Họ sẽ tống ta vào tù. - Đừng om sòm.
Đám tang của ai hay gì?
- Cậu hài quá. - Luôn luôn, cưng à.
Tôi sẽ để các cậu yên với mấy bí mật.
Ta làm gì đây?
- Đi thôi. - Không.
Đi đâu?
Ôi trời, cái gì đây?
Ái chà! Tôi thật may mắn.
Tuyệt quá.
Cho bữa trưa của cậu.
Tôi để dành cho thứ hay hơn.
Ta phải báo cảnh sát, Raul.
Ta không thể báo cảnh sát.
Giờ thì không.
Đó là điều đúng đắn nên làm, Raul.
Không, Javi.
No comments yet. Be the first to leave one.