لومړۍ 185 کرښې.
... Cô gái đó, việc cô ấy được sinh ra là một sai lầm.
Tội lỗi của sự phản nghịch...
Chết trong khi vẫn phải sống...
Không ai bảo vệ cô ấy...
Sinh tồn chính là hình phạt dành cho cô ta.
Trái cây vùng Grisaia
Kazami Yuuji,
Địa chỉ ở tỉnh Yamanashi, quận Osato...
Cậu đến thành phố này có việc gì nhỉ?
Đã nói 10 phút trước rồi mà? Tôi mới chuyển đến đây.
Nhưng cậu còn chưa có chỗ để chuyển đến?
Không cha mẹ, anh chị em hay họ hàng thân thiết...
Họ chết cả rồi, phải không?
Đừng giỡn mặt với cảnh sát!
Cậu là ai hả!?
Khủng bố từ đâu đến à!?
Kazami Yuuji, tôi là một học sinh.
Thành thật xin lỗi nhé, Kazami-san.
Sao không nói sớm việc cậu có quan hệ với Ichigaya.
Khi đang tìm dữ liệu về tên cậu,
Bọn tôi đã nhận được cuộc gọi từ "Tổ chức Đặc Biệt" bên Bộ Quốc Phòng,
Hỏi "Hình như các anh đang giữ chó của bọn tôi nhỉ?"...
Làm tôi phát hoảng luôn đấy.
Cậu đã vất vả rồi.
Lâu phết rồi ấy nhỉ, Kazami-kun.
Cơ mà rốt cuộc cậu đã làm cái gì vậy?
Vừa đến đây đã bị cảnh sát bắt luôn rồi...
Chúng cứ khăng khăng đòi lục soát đồ đạc của tôi.
Tôi đã từ chối và phớt lờ chúng, thành ra mớ bòng bong này.
Đừng nói cậu dùng s-sú-súng...
Làm gì có. Yên tâm đi.
Sao thế? Sợ đến ướt quần rồi à?
Làm gì có!
Thấy sao? Hoành tráng đúng không?
Đây là "ngôi trường bình thường" mà cậu mong muốn đấy.
Xin giới thiệu lần nữa,
Tôi là Tachibana Chizuru, hiệu trưởng.
Mừng cậu đến với Học Viện Mihama.
Tôi có thắc mắc.
Xin mời.
Đầu tiên,
Hôm nay là ngày đi học,
Nhưng chẳng có ai trong trường cả.
Vậy nghĩa là sao?
Trường này dành riêng cho học sinh ưu tú.
Tính cả cậu thì chỉ có tổng 6 học sinh.
Sáu người?
Ừ.
Thứ hai là,
Từ giờ tôi sẽ sống chỗ nào?
Chút nữa tôi sẽ đưa cậu đến ký túc xá.
Cậu sẽ đi bộ từ đó đến trường nhé.
Đã hết chưa nhỉ?
Sau đó thì... Còn một câu hỏi nữa ạ.
Vâng, xin mời.
Chỗ này...
Chỗ này là một ngôi trường bình thường ạ?
Đúng vậy.
Tôi vẫn nhớ ước nguyện mà cậu nói với tôi lúc ấy.
"Tôi muốn vào một ngôi trường bình thường, sống một cuộc sống của học sinh bình thường."
Nhưng mà nhé,
Cân nhắc hoàn cảnh của cậu,
Nơi đây là lựa chọn duy nhất đáp ứng được đấy.
Là vậy ạ.
Dù sao thì, tôi cũng chỉ có thể nói với cậu rằng đây là một ngôi trường bình thường.
Thế nên cậu cũng chỉ cần sống như một học sinh bình thường thôi.
Hiểu rồi ạ.
Đây là ký túc xá nhé.
Mỗi phòng đều có buồng tắm, nhà vệ sinh và phòng bếp.
Cũng có sẵn nội thất cơ bản rồi.
À ừm...
Anh có phải là... học sinh chuyển trường mới đến hôm nay không ạ?
Hay anh là kẻ khả nghi thế?
Tôi không nghĩ có "kẻ khả nghi" nào đồng ý...
Khi cô hỏi họ có khả nghi hay không đâu.
Ồ, nói cũng đúng đấy.
Giờ tôi mới nhận ra điều đó.
A, Komine-san,
Em đến vừa đúng lúc đấy.
Cậu này là Kazami-kun, học sinh mới chuyển đến đó.
Kazami Yuuji. Hân hạnh được gặp cô.
Komine Sachi. Hân hạnh được gặp anh!
Komine-san là học sinh năm nhất của Học Viện đấy.
... Sao em lại mặc đồ hầu gái vậy?
À thì... Vì em được bổ nhiệm làm lớp trưởng,
Em cũng thường được giáo viên nhờ giúp làm vài việc lặt vặt...
Nên ban đầu, từ câu chuyện "Ôi em cứ như hầu gái ấy nhỉ?"...
Dần biến thành "Này, em mặc thử đồ hầu gái đi!"...
Thế rồi sau khi mặc lại thành "Ôi hợp thế nhỉ!?"...
"Vậy em mặc nó suốt thì hơn đấy!"... Và em được khuyên như thế.
Thế là cuối cùng em cũng sắp xếp mặc chúng vào ngày thường luôn.
... Là vậy à.
Dịch vụ tốt đến tận kẽ răng nhỉ...
Cám ơn anh nhiều!
Thế thì để em ấy hướng dẫn cho em từ chỗ này nhé.
Vâng ạ.
Đây là phòng quản lý.
Em được dặn là đưa anh đến phòng này và bảo anh làm trưởng ký túc xá.
Tóm lại ý nói tôi sẽ là kẻ thay thế lính gác à?
Mọi thứ được duy trì tốt đấy nhỉ.
Anh quá khen rồi ạ.
Sao vậy?
Chuyện là...
Em không biết nên xưng hô thế nào nữa...
Em thích gọi tôi như thế nào cũng được.
... Vậy tôi gọi anh là "Yuu-kun" thì cũng không phiền chứ ạ?
Đột ngột gọi vậy hơi gần gũi nhỉ?
Thế "Kazami-san" thì sao ạ?
Được.
Thế thì tôi sẽ gọi em là "Sachi" nhé.
"Sachi"?
Xin lỗi, thế "Sachi-emon" có đỡ hơn không?
Không sao! Cứ gọi Sachi cũng được ạ!
Vậy à. Thế thì, Sachi,
Mong sẽ được em tiếp tục giúp đỡ nhé.
Vâng!
Cuộc sống của học sinh bình thường... à...?
Tôi vẫn thức dậy như mọi khi,
Vẫn chạy bộ vào thời điểm đó,
Vẫn ăn sáng như thường lệ,
Không có gì thay đổi so với khi tôi sống trên núi cùng sư phụ.
Theo như sư phụ nói,
"Khi còn trẻ, chỉ cần chạy nhanh đã giúp cậu nổi tiếng rồi."
"Lên trung học, kẻ biết chiến đấu sẽ có lợi thế,
Và sau đó, người có tri thức sẽ được ưu ái."
Tóm lại thì... Chạy nhanh, đánh giỏi, chăm học... tổng hợp là vậy.
Lúc thì nghiêm khắc, khi lại ngọt ngào.
Cô ấy tỏa ra khí chất làm người ta hồi hộp.
Nhưng, cô ấy cũng...
Vô cùng dịu dàng, khiến não tôi như tan chảy, trôi ra đằng tai.
Đó chính là sư phụ của tôi,
Một người phụ nữ cao lớn, nhưng lại rất cầu kì đối với tiểu tiết.
Chính vì thế nên kể từ đó tôi cũng gặp khó khăn trong giao tiếp với các phụ nữ cao to.
Đ- Đau quá...
Ủa... Ai vậy?
Chờ đã, này!
- Coi nào, ngoan đi! - Đau quá!
Đừng thô bạo với em thế!!
Đừng mà!!
Thôi kêu "đừng mà~" đi nào!
Đây là trò gì vậy?
À, không lẽ cậu là học sinh mới chuyển đến hôm nay sao?
Vâng. Tôi là Kazami Yuuji. Rất hân hạnh được gặp chị.
Sao thế?
À, thất lễ rồi, thất lễ rồi.
Ừm... Kazami Yuuji?
Hừm, Yuuji-kun à.
Tên tôi là Suou Amane.
Hân hạnh được gặp cậu! Yuuji-kun!
Này, Makina,
Lời giới thiệu của em đâu nào?
Tên em là?
Makina.
Irisu Makina.
Vậy à. Rất vui được gặp em, Makina.
Coi nào, Makina, bắt tay đi chứ?
Không chịu chào hỏi lễ phép là không có đồ ăn vặt đâu nhé.
Hân hạnh được gặp anh ạ...
Em còn gì muốn nói không?
Con vật mà anh thích nhất là gì ạ?
Chắc là chó...
Mà, sao hỏi về động vật thế?
Ồ? Trả lời xong là đặt câu hỏi ngay à.
Tôi không phải người lưỡng lự khi trả lời câu hỏi.
Ô, ngầu thật đấy!
Chế giễu tôi đấy à?
Làm gì có!
Thế tại sao lại cười?
AI biết?
Có vẻ vẫn hơi sớm nhỉ?
Được rồi, khởi động xong. Tiếp theo là...
Cậu... Cậu dám không nghe theo lời tôi à!?
Ồ, câu vừa rồi được lắm!... Chắc thế...
Tiếp theo...
Câu lạc bộ kịch à?
A- ai đấy ạ? À không, Cậu là ai chứ!?
Tôi là Kazami Yuuji,
Tôi chuyển đến đây học từ hôm nay.
Học sinh chuyển trường? Trường này á?
Ừ.
Cậu đang diễn tập cái gì à?
Không, có diễn gì đâu! Không hề!
Tôi là như vậy đó,
Nên cậu không cần để ý đến vụ đó đâu.
À không, phải để ý đấy!
No comments yet. Be the first to leave one.