لومړۍ 185 کرښې.
- Anh không giết ông ta, Michael. - Nhưng bằng chứng đều chỉ đến anh.
- Anh bị gài bẫy. Anh thề, Michael.
Bỏ vũ khí xuống! Tôi cảm thấy hình phạt thích đáng nhất là anh phải vào tù, anh Scofield.
Tôi đang tìm một người tên là Lincoln Burrows.
- Sao cậu cứ nằng nặc đòi gặp Burrows thế? - Vì anh ấy là anh trai tôi.
Em sẽ cứu anh ra khỏi đây.
- Đó là chuyện bất khả thi. - Nếu chính anh thiết kế nơi này thì không.
Cậu đúng là đồ mất trí. Vậy có hợp tác không đây?
Giờ thì chỉ chờ thời cơ nữa thôi.
Scofield, đúng là xinh trai hệt như lời đồn. Khi nào chúng ta bắt đầu?
- Tôi cần cô giúp. - Anh đang đề nghị tôi phạm luật đấy.
Tôi chỉ nhờ cô phạm một sai lầm mà thôi. Quên khóa cửa.
Đi nào.
Chúng ta làm được rồi, Mike.
Dù kết cục có thế nào...
- ...anh cũng không hối hận. - Michael!
Nếu anh và Sara đang xem cái này, thì hai người đã an toàn. Ước gì em có thể ở đó.
nhưng em không còn nhiều thời gian.
Em đã đưa ra lựa chọn. Và em không hối hận.
Chúng ta tự do rồi.
Chúng ta đã tự do.
Tự do có một cái giá.
Tôi đã chết 7 năm trước.
Bỏ lại anh trai...
vợ...
và con trai.
Nhưng người chết vẫn nói chuyện nếu bạn chịu lắng nghe.
Họ vẫn ở bên bạn vươn tay đến
cố nói với bạn điều gì đó. Vì không phải cái chết nào cũng giống nhau.
Có những cái chết thật sự. Một số khác chỉ là câu chuyện kể.
Câu hỏi là, bạn có tin vào câu chuyện đó hay không?
Liệu người đã chết đã chết thật sự như bạn nghĩ chưa?
Người chết vẫn nói chuyện nếu bạn chịu lắng nghe.
NHÀ TÙ FOX RIVER, ILLINOIS HIỆN TẠI
Vẫn bảnh như ngày nào.
Chắc là có quen quan lớn nhỉ, Bagwell. Chẳng hiểu sao một hầm phân như mày lại được thả.
Cái hầm phân này là một công dân mẫu mực. Công dân mẫu mực đấy.
71.31 đô.
Laptop. Ba miếng kẹo cao su.
Thôi cho anh đó. Mang gì vào thì phải mang ra.
Và một bưu kiện cuối cùng.
Thế giới này đã trở nên đảo lộn khi mà tao nhận được cả tá thư mỗi tuần cho một kẻ như mày.
Chẳng là gì nếu so với email.
Sao phụ nữ cứ mê lũ sát nhân bọn mày thế nhỉ?
Bớt giỡn!
Burrows! Sao không bước ra và trả 100 ngàn đô tiền nợ đi hả?
Vậy là không muốn ra à? Lincoln Burrows không dám ra mặt.
Anh chàng cứng cỏi rời khỏi thị trấn nhỏ để lập nghiệp. Và giờ nhìn mày xem.
quay lại cội nguồn, hệt như bản chất hồi nào giờ.
Một tên tội phạm cỏn con không có tiền trả nợ.
Bọn tao sẽ tìm ra mày, và giết mày.
Lincoln-y, Link.
Lúc nào cũng nhăn nheo giận dữ. Đừng có nhìn tôi như nhìn đống rác thế.
Cuộc sống của tôi đã dần ổn định. Đã xong việc với chính phủ, ma túy và Chúa.
Nhưng có vẻ anh thì không như thế. Nhìn anh kìa, lại quay về con đường cũ.
Ở tuổi này thì lẽ ra anh phải an phận rồi chứ, hay là anh vẫn chưa hiểu ra?
Không lo biến khỏi hiên nhà tôi thì nát sọ ngay đấy. Tôi sẽ không làm thế đâu.
Có vẻ như số phận đã an bài để chúng ta phải chạm mặt lần nữa,
dù hai bên không ưa gì nhau lắm.
Anh xem đi.
Cái này ở đâu ra? Tôi nhận được nó lúc ra tù hồi đầu tuần.
Nếu anh lừa tôi, tôi sẽ giết anh. Nhìn dấu bưu điện đi.
Có thể tôi là một kẻ lươn lẹo, nhưng không tinh vi đến mức có thể làm giả một thứ như này.
Với cả tôi được lợi gì khi đến đây và nói với anh rằng
có vẻ như em trai anh vẫn còn sống hả?
- Không thể nào. - Tôi cũng nghĩ thế.
- Tại sao nó lại gửi cái này cho anh? - Tôi cũng nghĩ thế.
Và tôi nhìn lại dòng chữ một lần nữa.
Có lẽ đó chính là câu trả lời?
"Bởi bàn tay của mình anh sẽ nếm trải được kết quả vinh quang"
"và thế giới của chúng ta sẽ mãi mãi hoàn thiện."
Hiểu chết liền. Nhưng cũng như cái bưu kiện này gửi đến cho tôi,
Cái câu đó chắc chắn cũng là dành cho tôi. - Cút đi.
Có thể nào em trai anh vẫn còn sống không?
Em trai tôi chết rồi. Vậy thì ai gửi cái này? Và tại sao?
Cút đi.
Ít nhất cũng để tôi lấy lại bưu kiện của mình chứ.
Tôi đã sao ra rồi, Burrows.
Tôi biết anh vẫn là một tên khốn ngoan cố...
nhưng tôi cứ hy vọng là anh đã khác xưa. Nhưng bản chất thì không thể thay đổi.
Nhưng tôi vẫn phải nói là số phận đã gắn kết chúng ta một lần nữa.
- Anh từ đâu đến? - Chicago. -Tôi thích Chicago lắm.
- Của anh đây. - Cảm ơn.
Em không nghĩ là em sẽ gặp lại anh đấy. Anh không đến dự lễ cưới.
anh ghét em vì đã kết hôn với một người không phải em trai anh.
Cuộc sống của anh không được tốt lắm, Sara.
Đầu óc anh rất hỗn loạn. Vì thế nên anh không đến.
Anh không muốn cháu trai nhìn thấy anh trong bộ dạng đó.
Nhưng giờ thì anh không thể né tránh được nữa.
Kẻ nào đùa giỡn bệnh hoạn quá.
Em biết anh muốn đây là sự thật. Mất đi em trai đã để lại một lỗ hổng lớn trong cuộc đời anh.
Mất đi người chồng cũng thế thôi.
Có lẽ vậy.
- Lincoln Burrows? - Jacob.
Tôi đã không gặp anh 3 hay 4 năm rồi nhỉ? - Ừ.
- Bác Lincoln! - Chào nhóc con!
Gặp cháu vui quá.
Bác có mang cho cháu khi báu dưới đáy biển không ạ?
Kho báu dưới đáy biển á? Tiệm đồ lặn.
- Panama. - Ừ, em đã kể cho nó nghe chuyện đó trước khi về Mỹ.
Anh đã trở thành một người hùng huyền thoại của thằng bé đấy.
- Để tôi lấy bia.Tôi muốn biết dạo này anh thế nào. - Ừ, được rồi.
Tới đây nào. Con đi tắm rửa đi nhé? Rồi con có thể đến nói chuyện với bác.
Nó cũng nghĩ như thế về Michael.
Cứ như nó nghĩ rằng mình là con của một vị Thần,
một vị Thần nó chưa từng gặp, và không có ở đây.
Và sẽ không bao giờ trở về.
Em là người rất thực tế. Michael bị bệnh.
Đó là bệnh không thể chữa khỏi, và anh ấy đã chết.
Sara, vậy em giải thích sao về cái này?
Photoshop hoặc là gì đó.
Anh phải cân nhắc về nguồn tin chứ. Cái này do T-Bag mang đến.
Em biết anh muốn chuyện này là sự thật.
Em cũng thế.
Tối nay hẹn hò chứ, công dân kiểu mẫu?
Một tình yêu mình đáng được hưởng sau thời gian dài đi xa.
Cô Dorothy. Email cho tình yêu bất diệt từ Aurora, Illinois.
Còn cô này? "Love Cannon Alonzo ở Champaign." Chỉ đọc tên là thấy ưng rồi.
Cái quái gì đây? Nghiên cứu chi giả á?
Sara của em rất thông minh.
Con bé nói đúng. Chỉ là anh rất muốn được nhìn thấy em.
Cuộc đời anh trở nên tồi tệ sau khi em ra đi.
Quay lại con đường cũ.
Em sẽ không tha thứ cho anh vì điều đó.
Nhưng trong anh vẫn còn lòng hướng thiện, Michael. Thật đấy.
Sẽ rất tuyệt nếu như em có ở đây để giúp anh tìm ra nó.
"Ogygia."
NHÀ TÙ OGYGIA, SANA'A, YEMEN
Cho anh biết em đang ở đâu đi. Chỉ có một cách để biết được thôi.
BÁC SĨ WHITCOMBE TRƯỞNG KHOA NGHIÊN CỨU CHI GIẢ
Theodore Bagwell.
Và anh là bác sĩ Whitcombe,
người mời tôi đến cuộc hẹn bí ẩn...
lúc 9 giờ 30 tối khi cả trường đều đã đóng cửa.
Tôi biết anh đã làm gì. Nên tôi không muốn người khác nhìn thấy tôi qua lại với anh.
Tôi chỉ muốn biết lý do tôi có mặt ở đây, liệu chuyện này có liên quan đến cái phong bì tôi nhận được?
Cái phong bì? Tôi chỉ có thể nói về công việc của mình mà thôi.
Phục hồi cơ.
Dùng não bộ để điều khiển chi giả như thể nó là chi thật.
Nhưng cũng như bất cứ nghiên cứu đột phá nào, rất khó để tìm kiếm nguồn tài trợ,
thế nhưng thật bất ngờ, tôi nhận được một khoản trợ cấp vô danh với một điều kiện.
người đầu tiên được tôi chữa trị phải là anh.
Tôi có thể trang bị cho anh một bàn tay giả hoàn hảo, với cách vận hành không khác gì tay thật.
Tất cả chuyện này đều là vì người tài trợ nặc danh đó sao? Có vẻ như người đó có kế hoạch cho cả hai chúng ta.
Tôi đã dành riêng phòng nghiên cứu vào thứ Hai nếu anh có hứng thú.
Dù sao thì đây cũng là tay anh mà.
Bởi bàn tay của mình...
"anh sẽ nếm trải được kết quả vinh quang." Sao cơ?
Không có gì, bác sĩ.
Thôi nào, Michael. Em phải để lại gì đó cho anh chứ.
Thôi nào, Michael.
Chuyện gì thế này?
Ôi Chúa ơi. Có chuyện gì thế? Tôi cũng không chắc nữa. Tôi sẽ gọi cảnh sát.
Alô? Anh đã đào mộ của Michael.
- Nó không có trong đó. - Gì cơ?
Sara, có kẻ vừa cố giết anh. - Ai đã cố giết anh?,
Bắt đầu từ chỗ sân bay. Có một chiếc Sedan đỏ.
Rồi bọn chúng đổi qua xe bán tải.
- Chiếc xe đó màu gì? - Màu đen. - Sao em lại hỏi thế? - Sara?
Jacob? Anh đây.
Phía sau bức tranh trên tường gạch, và trong đó có một khẩu súng.
Anh lấy ngay đi. - Gì cơ?
Anh lấy ngay đi! Có người sắp tấn công chúng ta!
Súng á? Ý em súng là sao? Mike?!
9-1-1. Trường hợp khẩn cấp của bạn là gì? Có kẻ đột nhập mang súng vào nhà tôi.
Hãy cử ngay người tới.
- Mike? - Sara? Có chuyện gì thế, Sara?
- Mẹ? - Đến đây nào.
Sara. Sara.
Không còn ai trong nhà hết.
- Cô muốn gì hả? - Leo vào bồn tắm đi con.
Ai thế mẹ? Họ muốn gì? Mẹ không biết nữa con trai.
con nghe này, nếu có ai đi qua cửa thì con đừng cử động, biết chưa?
Mẹ sẽ đâm chúng và con sẽ được an toàn. Con hiểu chứ? Ngoan lắm.
- Jacob? - Mẹ ơi.
Đi lấy hết khăn tắm ra cho mẹ. Ngay bây giờ.
Em nghĩ là trúng động mạch rồi. Amh hãy cố tỉnh táo. Em muốn anh nhìn em, đừng nhắm mắt và đừng ngủ.
Nhé? Em cần anh phải tỉnh táo.
Tôi cần xe cấp cứu!
Viên đạn gần như cắt đứt hoàn toàn động mạch đùi, nên họ đang cố ổn định tình trạng cho anh ấy.
- Còn nó? - Nó mới 7 tuổi thôi.
- Cháu sao rồi Mikey? - Có chuyện gì đó đang xảy ra, đúng không ạ?
Đầu tiên là bác đến rồi cái người đó vào nhà bọn cháu.
Chuyện này liên quan đến bố ruột của cháu phải không bác?
- Sao cháu lại nói thế? - Vì cháu nhận ra nét mặt mẹ.
No comments yet. Be the first to leave one.