لومړۍ 200 کرښې.
Ice Age GIÁNG SINH CỦA MA MÚT
Ok, Ellie, Anh lấy nó rồi.
Hòn đá giáng sinh.
Chỉ cần lấy nó ra khỏi kho.
Anh muốn bé Peaches ngạc nhiên.
Thiên thần bé nhỏ đâu rồi?
Con tới đây!
Cục cưng của anh đó.
Xin lỗi bố.
Yeah! Whoo-hoo! Bắn đi!
2 chú cần phải thư giản.
Peaches.
Đá giáng sinh!
Con thích nó! Con yêu nó! Con yêu nó!! Con yêu nó!! Con yêu nó!!
Không, không, không, đừng. Trễ rồi.
Con dính trấu rồi.
Đây là hòn đá mà bố đã có từ bé.
Đây là truyền thống của gia đình chúng ta qua nhiều thế hệ.
Tối nay khi ông Santa mang quà đến,
Ông ấy sẽ thấy hòn đá và biết rằng có một bé gái đặc biệt ở đây.
¶ Oh, đá giáng sinh, oh, đá giáng sinh
¶ Mi là hòn đá ga-nít 30 tấn và mỗi... ¶
Cậu biết cậu đang hát về 1 hòn đá chứ?
Đây là truyền thống cho những đứa bé.
Đừng có moi móc truyền thống nha?
Oh, yeah!
Mỗi năm bố tớ mang về một con linh dương béo nhất mà ông nhìn thấy,
và bọn tớ liền nhào vô...
...nhận quà.
Và cùng bày trò chơi với linh dương,
nhảy với chúng mà không hề ăn chúng. Hết!
Mừng giáng sinh, con động vật có vú của tui.
Wow! Hòn đá gì thế này.
Tránh xa hòn đá ra.
- Tại sao? - Cậu sẽ làm vỡ nó.
Sid đâu bao giờ làm vỡ đá.
Đừng thách hắn.
Chú Sid, chúng ta cần nó để ông Santa tìm đến đây đêm này.
Hả, nó à? Oh, pfft.
Ông ấy có thể bỏ qua nó.
Chúng ta cần cái gì đó to hơn, cao hơn, sáng lấp lánh.
Thứ gì đó thật lôi cuốn.
Um, một cái cây!
Cây giáng sinh?
Cậu có biết cậu đang nói gì không?
Có cả triệu cây ở đây, Sid.
Làm sao có thể khiến ai đó chú ý được?
Dĩ nhiên, chúng ta phải trang trí thêm.
Crash, Eddie.
Whoo-hoo!
Thế là xong!
Trông khá tốt.
Ah, nó sẽ không bao giờ hiệu quả.
Nó đẹp quá.
Hmm. Tớ cần một thứ sáng chói ở trên.
Thứ gì đó giống như...Sid.
Ooh.
Chỉ cần như thế, một truyền thống mới ra đời.
Hả?
Hey!
Nói thật chứ cậu nghĩ...
Yep. thế mới đúng là Sid.
Ok, ok. Hãy giữ hòa khí.
Đó mới là tinh thần giáng sinh, đúng không?
Cậu mà biết gì về tinh thần giáng sinh, Sid!
Manny, thôi mà. Tớ xin lỗi.
Cậu biết không, Sid, Tớ là thứ cậu nên quan tâm ít nhất.
Cậu sẽ nhận được câu trả lời của Santa.
Santa? Santa Claus?
Ông ấy không bao giờ tha thứ cho chuyện này.
Cậu sẽ được lọt vào...
Uh, ah, Sổ Bé Hư của Santa.
Santa có Sổ Bé Hư?
Yeah! Yeah!
Và nếu con không ngoan, ông ấy sẽ ghi tên con vào đó.
Chúng ta chưa bao giờ ngoan.
Vậy ta bắt đầu ngoan nhé!
Well, nếu người nào có tên trong Sổ Bé Hư,
người đó sẽ không bao giờ có giáng sinh.
Không! Tại sao là tớ?
Công nhận đó đúng là lỗi của tớ.
Sổ Bé Hư? Điều gì khiến anh nghĩ ra thứ đó?
Thôi nào. Sid rất cả tin, nhưng hắn sẽ không tin điều đó đâu.
Hắn biến Santa chỉ là chuyện nhảm của con nít.
Hả? Bố không tin ông già Nô-en ư?
Um, Bố, à...
Tất nhiên là bố tin chứ.
Đó là điều kỳ diệu của Giáng Sinh.
Nếu ai xứng bị ghi tên vào Sổ Bé Hư, thì chính là bố!
Con bé nói đúng phải không?
Thật tệ, anh là một kẻ trưởng thành.
Mà trưởng thành thì không tin vào Sổ Bé Hư.
Tui không được đón giáng sinh.
Đừng khóc, Sid.
Sao không?
Nước mắt của anh đang đông cứng.
Hả?
Tại sao tui lại bị ghi vào Sổ Bé Hư?
Tại sao? Tại sao?
Tớ nghĩ, vì ông ấy không có sổ ghi tên kẻ thất bại.
Cám ơn đã làm cho tớ phấn chấn.
Tớ vẫn còn cảm thấy kinh hải.
Tỉnh lại đi, chú Sid.
Chúng ta có việc cần làm.
Nhưng chú vẫn còn hờn dỗi.
- Không có thời gian đâu. - Chúng ta phải đi đến Cực.
Bắc cực hả?
Yep. Chúng ta tìm ông Santa,
Con phải chứng minh cho bố con thấy sự thật.
Và chúng ta sẽ lấy tên chú ra khỏi danh sách đó.
Và tên chúng tui nữa!
Chúng ta có thể ngịch ngợm nhưng chúng ta vẫn muốn có giáng sinh.
Peaches, bé cưng, con không thể theo tụi chú.
Đây là một hành trình rất nguy hiểm.
Bắc Cực là vùng đất hoang vắng chỉ toàn băng và tuyết.
Vậy nó không giống như Miami.
Đi nào, chú Sid,
Con muốn tất cả chúng ta đều có Giáng Sinh.
Hmm. Chú không biết.
Có vẻ rất là hấp tấp và vô trách nhiệm, nhưng ta hãy làm thôi!
Tiến về hướng Bắc! Ho!
Ho ho ho!
Nè, các chú, hãy đi theo quầng sáng phương Bắc.
Phía Bắc. Đi nào?
- Hướng Bắc ho! - Santa ho!
Ho ho ho!
¶ Vào ngày thứ chín của Giáng sinh
¶ Tình yêu đích thực của tui đưa cho tui 9 con bọ chét,
¶ 8 pounds rái tai
¶ 7 ngón tay lạnh lùng
¶ 6 ngón tay lạnh lùng
¶ 5 cái thúi quắc... ¶
Trứng thúi?
Huh. Tớ nghĩ chúng ta đã ra khỏi Trái đất.
Không, chỉ là màn sương mù.
Chúng ta sẽ an toàn miễn là ta...
đi cùng nhau.
Peaches, con ở đâu?
- Chú Sid? - Bé Peaches?
- Chú Sid? - Peaches?
Hả?
Eddie? Cậu ở đâu, Eddie? Ủa, mà tui là Eddie.
Được rồi, mọi người nắm lấy nhau và theo sau tui.
Tui là một kẻ định hướng tuyệt vời.
Khoan.
-Tốt lành. -Cám ơn con.
Ha! Mấy bạn có thấy tui hoành tráng chưa?
Pa-pow!
Chú là tuần lộc.
Yeah, tui biết.
Anh biết bay!
Tui biết!
-Anh tuyệt quá đi! -Tui biết luôn!
Kiểm tra nhé, củ cải muối. Tui bay liệng, xoay tròn và biến.
Biến? Biến! Bam!
Chú tên gì?
Tên tui là, um, uh, Prancer.
Prancer?
Đó là tên trong gia tộc tui.
Oh, đừng để ý họ.
Anh đã cứu mạng tụi tui và tụi tui không bao giờ quên ơn anh.
Anh sẽ có một Giáng Sinh tốt lành.
Cậu có chắc là không cần tui giúp?
Oh, không, cám ơn. Anh đã xong việc rồi.
Tụi tui sẽ đi tiếp.
Chú tuần lộc sẽ đi với chúng ta.
Uh, Cậu thấy sao?
Cậu muốn một câu trả lời trung thực hay một câu trả lời "giáng sinh"?
Uh, trả lời "giáng sinh".
Nó thiệt là lộng lẫy.
-Manny? -Hả?
Anh có thấy Peaches? Em tìm không thấy nó đâu hết.
và Sid, cả Crash và Eddie cũng mất tiêu!
Lần cuối tớ thấy họ là họ đang cố tìm cách
thoát tên ra khỏi Sổ Bé Hư.
Sổ Bé Hư gì chứ? Tớ tự chế mà!
Ta phải đi tìm họ.
Diego, anh có thể ngửi mùi của Sid không?
Tớ làm được, nhưng nó làm tớ nổ đom đóm.
làm đi!
Có rồi.
Prancer, còn bao lâu nữa thì chúng ta sẽ tới được...Bắc Cực?
Whoa! Whoa! Whoa! Anh không thể đi bộ đến Bắc Cực.
Nó rất xa.
Nhưng tui có thể đưa mấy bạn đến đó. Không mất sức, bằng Air Prancer.
Dịch by Naki Fshare box, hdvietnam
Oh, oh, không, chúng tôi không thể.
Không, không, không, không. Dòng tộc tui dạy tui...
...phải giúp đỡ người lạ, mà không ai lạ bằng các bạn.
Hả?
Bắn nào!
Chúng ta đang đi vào vùng nhễu sóng, chuyển hướng.
Xin hãy thắt chặt dây an toàn.
Cháu đâu có nặng, phải không?
Không, không, cháu nhẹ như lông hồng.
Lông hồng 355 ký.
Anh có trang bị túi ni lông không?
Peaches! Peaches!
Manny, Diego đâu rồi?
Diego! bạn hiền, không sao chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.