لومړۍ 200 کرښې.
Vietsub bởi TânTrần92bg
Nước Đức
Chào Ngài.
Chào Tướng quân.
Chào Ngài.
Binh lính ta gầy còm và thiếu ăn.
-Vẫn chưa có gì? -Không có dấu hiệu gì.
-Anh ấy đã đi bao lâu rồi? -Gần hai giờ.
Có chiến đấu không, thưa tướng quân?
Ta sẽ biết ngay thôi.
Binh lính, Ta ra lệnh di chuyển máy bắn tên ra phía trước.
-Như vậy tầm bắn sẽ quá ngắn. -Tầm bắn như thế tốt rồi.
-Như thế nguy hiểm đối với kỵ binh... -Chấp nhận luôn. Nhất trí?
Chúng trả lời "không"".
Người ta phải biết khi nào bị chinh phục.
Anh biết không, Quintus?
Còn tôi, tôi có biết không?
-Sức mạnh và danh dự! -Sức mạnh và danh dự!
Khi tôi ra lệnh, hãy tấn công!
Nạp máy bắn tên.
Bộ binh dàn đội hình tiến lên.
-Cung thủ chuẩn bị -Cung thủ!
-Gài tên! -Gài tên!
Anh em
-Maximus! -Maximus!
Trong ba tuần nữa tôi sẽ thu hoạch mùa màng của mình
Anh em hãy nghĩ mình sẽ ở đâu lúc đó và mọi việc sẽ như thế.
Hãy giữ đội hình! Hãy ở cạnh tôi!
Nếu anh em thấy mình cô độc...
khi cỡi ngựa trên những cánh đồng xanh, với ánh mặt trời chiếu vào mặt,
thì đừng bối rối,
Vì như vậy là anh em đang ở Elysium, và đã chết rồi!
Anh em.
Những gì chúng ta làm trong cuộc đời này
sẽ còn vang vọng đến muôn đời sau.
Kéo
Máy bắn đạn đã sẵn sàng!
Cung thủ, hãy châm lửa!
-Châm lửa! -Châm lửa!
Cung thủ, giương cung!
Buông!
Anh em hãy sẵn sàng!
Giữ hàng ngũ!
Buông!
Nạp lại!
Giữ hàng ngũ!
Giương cung! Bắn!
Hãy ở bên tôi!
Hãy ở bên tôi!
La Mã chiến thắng!
La Mã chiến thắng!
Chị có nghĩ rằng cha thật sự sắp chết?
Ông ấy đã sắp chết từ muời năm nay.
Nếu không hấp hối, Cha sẽ không nhắn gọi chúng ta.
Có thể chỉ vì cha nhớ chúng mình thôi.
Còn Viện Nguyên lão? Cha triệu tập họ hẳn phải có lý do...
Chị xin em, Commodus.
Sau 2 tuần đường dài, những suy
đoán của em làm chị đau đầu quá.
Cha đã quyết định, và sẽ công bố.
Cha sẽ nhường ngôi cho em.
Điều đầu tiên em sẽ làm khi...
là tôn vinh Cha với những trận đấu xứng với một vị Hoàng đế!
Lúc này, với chị, chuyện cần làm trước hết là tắm.
Thưa Hoàng tử!
Ta đã đến nơi, thưa Ngài.
-Chào Ngài. -Hoàng đế đâu?
Ngoài mặt trận, thưa ngài. Họ đi đã 19 ngày nay.
Những người bị thương vẫn đang được cáng về.
Ngựa của ta.
Thưa đây.
Nụ hôn đâu?
Anh đã chứng tỏ phẩm chất của mình... lần nữa, Maximus.
Ta có thể hy vọng lần cuối này.
Không còn kẻ thù nào để chiến đấu, thưa Ngài.
Luôn luôn còn một ai đó phải chiến đấu.
Ta sẽ thưởng công cho vị tướng La Mã giỏi nhất thế nào đây?
Hãy cho tôi trở lại quê nhà.
À, về nhà...
Họ đang tung hô Ngài, Caesar!
Anh đấy chứ, Maximus. Họ tung hô anh.
Con đến muộn? Con đã lỡ trận đánh?
Con đã bỏ lỡ cả cuộc chiến.
Chúc mừng, thưa Cha.
Con sẽ hy sinh 100 con bò để chào mừng chiến thắng của cha.
Hãy giữ những con bò...
Hãy tôn vinh Maximus. Anh ấy là người thắng trận.
-Tướng quân. -Thưa Hoàng tử.
Rome chào mừng anh, và tôi ôm anh như một người anh.
Đã quá lâu rồi, anh bạn.
Vâng, thưa Hoàng tử.
đây, thưa Cha. Hãy vịn tay con.
Cha nghĩ đã đến lúc Cha về.
Vinh quang của Rome... như thế đã đủ.
Trận đánh thật tuyệt vời.
-Tướng quân. -Vẫn còn sống sót?
Vẫn còn sống sót.
Hẳn những thần linh cũng có óc khôi hài.
-Và các thánh thần thương yêu anh. -Valerius.
Anh về lại doanh trại hay trở về Rome?
Về nhà. Về với vợ con, mùa màng.
Maximus, nông dân. Thật khó hình dung ra điều đó.
Cát bụi thì dễ lau rửa hơn máu, Quintus ạ.
-Anh ấy đây rồi. -Thưa Hoàng tử.
Nguyên lão Gaius.Nguyên lão Falco.
Cẩn thận với Gaius. Ông ấy nói như rót mật vào tai...
và một ngày nọ thức dậy, ta sẽ nghe mình lảm nhảm "Cộng hòa, Cộng hòa."
Tại sao lại không? La Mã được xậy dựng là một nền cộng hòa.
Và trong nền Cộng hòa, Viện Nguyên Lão nắm quyền lực.
Nhưng tất nhiên là Nguyên lão Gaius không bị ảnh hưởng bởi điều đó.
Anh chọn bên nào, Tướng quân? Hoàng đế hay Nghị viện?
Một chiến binh có điểm thuận lợi
được nhìn thẳng vào mắt kẻ thù.
Với cả một đạo quân phía sau, anh cũng có thể là một nhà ngoại giao
Tôi đã nói trước rồi mà. Thôi tôi đi đây.
Maximus.
Tôi sẽ cần những người giỏi như anh.
Tôi sẽ phục vụ Hoàng tử như thế nào?
Anh biết cách ra lệnh.
Anh ra lệnh, mệnh lệnh được thi hành và thế là chiến thắng.
Còn các nguyên lão, họ mưu mô, ăn nói lung tung, nịnh nọt và lừa đảo.
Maximus, ta phải cứu Rome khỏi bàn tay của những chính khách.
Tôi có thể tin cậy anh... khi thời điểm đến hay không?
Khi phụ thân Ngài cho tôi giải nhiệm, tôi có ý định về nhà.
Nhà? Không ai xứng đáng hơn anh.
Đừng quá an nhàn. Có thể tôi sẽ gọi anh sớm thôi.
Lucilla đang ở đây. Anh biết không?
Chị ấy chưa quên anh.
Và bậy giờ anh là một anh hùng.
Giá như con sinh ra là một người đàn ông.
Hẳn con sẽ trở thành một Hoàng đế tài giỏi.
Thưa Cha.
Con sẽ có quyền lực.
Cha tự hỏi, lúc ấy con sẽ là gì?
Cha dạy con thế nào, con sẽ như thế ấy.
Chuyến đi của con thế nào?
Dài. Không tiện nghi. Vì sao Cha gọi con?
Ta cần con giúp. Đối với em con.
Tất nhiên.
Nó yêu quý con. Nó đã luôn quý con.
Và..
ngay lúc này nó sẽ còn cần con hơn bao giờ hết.
Nói chuyện chính trị thế đủ rồi.
Cha cứ làm như thể con là đứa con gái rất yêu cha...
và Cha là một người cha tốt.
Một chuyện giả tưởng dễ chịu, phải không Cha?
Xin chào
Tôi cần thêm 3 con ngựa nữa!
1! 2! 3!
4!
1! 2!
Ngài cho gọi tôi, Hoàng đế?
Hoàng đế? Nói ta nghe lần nữa, Maximus.
Vì sao ta đến đây?
Vì sự vinh quang của đế quốc, thưa ngài.
Phải.
Phải, ta nhớ rồi.
Anh thấy tấm bản đồ kia không, Maximus?
Đó là thế giới ta đã tạo dựng.
25 năm trời...
Ta đã chinh phục, đổ máu, mở rộng đế quốc.
Từ khi lên ngôi, ta đã biết bốn năm hòa bình.
bốn năm hòa bình trong hai mươi năm.
Và để làm gì?
Hành trang của ta là thanh kiếm, không có gì hơn.
Hoàng đế, cuộc đời ngài...
Làm ơn. Xin đừng gọi ta như thế.
Lại đây, mời anh.
Lại ngồi đây.
Bậy giờ ta hãy nói chuyện
một cách giản dị... như giữa những người đàn ông với nhau.
Maximus,
nói đi.
5000 quân lính của tôi đang ở ngoài kia trong tuyết và bùn giá lạnh.
3000 người trong số đó bị thương, bị tàn phế.
Có 2000 người sẽ không bao giờ rời khỏi nơi này.
Tôi sẽ không tin rằng họ đã chiến đấu và chết một cách vô nghĩa.
Vậy anh tin gì, Maximus?
Họ đã chiến đấu vì Ngài...và vì Rome.
Vậy Rome là gì, Maximus?
Tôi đã đến nhiều nơi khác trên thế giới.
Ở đó, tàn bạo, độc ác, và tối tăm. Rome là ánh sáng.
Tuy vậy anh chưa bao giờ đến đó.
Anh chưa thấy điều Rome đã trở thành.
Ta sắp chết rồi, Maximus.
Khi ta hấp hối,
thường ta muốn biết đời mình đã như thế nào.
Thế giới sẽ nhắc đến tên tuổi ta như thế nào?
Ta sẽ được biết đến như một nhà hiền triết?
Một chiến binh?
Một kẻ độc tài?
Hay vị Hoàng đế đã hoàn trả cho La Mã giá trị đích thực của nó?
Đã từng có một La mã trong mơ ước.
Chỉ có thể nhắc đến nó khi thì thầm.
Nói lớn tiếng hơn lời thì thầm đó, giấc mơ sẽ tan biến.
Nó mong manh đến như thế.
Ta sợ giấc mơ đó sẽ không qua khỏi mùa đông này.
Maximus,
ta hãy thì thầm với nhau,
ta và anh.
No comments yet. Be the first to leave one.