لومړۍ 133 کرښې.
Là Kuroi gọi.
Làm sao đây?
Kuroi cô ấy…
Kuroi cô ấy…
Lỡ chẳng may có chuyện gì thì hỏng bét.
Anh Geto, tốc độ của anh nhanh hơn.
Xin anh hãy tới chỗ tiểu thư trước.
Rất xin lỗi, là do tôi sơ suất.
Vậy sao?
Đây cũng không phải sơ suất gì nghiêm trọng.
Tôi đã đánh giá sai tầm quan trọng của cô Kuroi với kẻ địch.
Bước tiếp theo của đối phương
có lẽ sẽ là yêu cầu trao đổi con tin với chúng ta.
Ví dụ như đổi Amanai lấy cô Kuroi.
Hoặc đe dọa nếu ta không giết Amanai thì chúng sẽ giết cô Kuroi.
Nhưng ta có Amanai, vậy nên ta mới là người nắm đằng chuôi.
Chỉ cần chúng đề xuất một địa điểm để trao đổi,
thì sau đó chúng ta sẽ có cách.
Đưa Amanai tới thẳng trường, nhờ Shoko hoặc tìm người đóng giả cô ấy là được.
Khoan đã.
Ta cũng muốn tới hiện trường trao đổi.
Vì ta vẫn chưa tin các người.
Đến lúc này rồi mà cô vẫn…
Ngay cả khi các người cứu được Kuroi…
Nếu trước khi tôi và ngài Tengen đồng hóa, cô ấy vẫn chưa về được,
tôi…
Tôi vẫn chưa được nói từ biệt với cô ấy.
Đám bắt cóc sẽ sớm chủ động liên lạc với chúng ta thôi.
Nếu đối phương thông minh hơn tôi nghĩ,
việc đưa cô đi cùng sẽ làm giảm tỉ lệ sống sót của cô Kuroi…
thì chúng tôi sẽ bỏ cô lại.
Được.
Cứ làm vậy đi.
Mặt khác,
nếu giữa đường cô thấy sợ mà muốn quay lại thì chúng tôi cũng không quan tâm đâu.
Chuẩn bị tinh thần đi.
- Chúng tôi đây! - Chúng tôi đây!
NGÀY BẢO VỆ THỨ 2
OKINAWA
Không ngờ tôi lại bị tín đồ phi thuật sĩ
của Bàn Tinh Giáo cho ăn cú lừa.
Thật mất mặt quá đi.
Bị tập kích mà, cũng dễ hiểu thôi.
Tôi cũng có trách nhiệm mà.
Thật là bị tập kích sao?
Sau vụ Q,
mình đã đề cao cảnh giác.
Kuroi.
Nhưng vẫn không thể nhớ ra tình huống lúc mình bị tập kích…
Phải rồi. Các anh đi máy bay tới à?
Không sao chứ? Có bị kẻ địch tấn công không…
Mắt Satoru tốt lắm.
Trước lúc cất cánh, cậu ấy đã xác nhận hành khách và phi hành đoàn,
cả tình hình trong và ngoài máy bay.
Trong quá trình bay, tôi dựa vào chú linh để phòng bị bên ngoài.
Đi như thế an toàn hơn đường bộ nhiều.
Điều tôi quan tâm hơn
là tại sao đối phương lại chỉ định địa điểm ở Okinawa.
Có phải chúng muốn kéo dài thời gian không?
Dù bọn chúng không thể giết cô Riko
thì cũng phải để chúng ta lỡ mất trăng tròn ngày mai.
Nếu là vậy
thì chúng phải chọn địa điểm ở xa, không tiện đi lại.
Không lẽ chúng định chiếm sân bay à?
Có thể là vậy. Nhưng không sao đâu.
Không phải chỉ mình chúng ta đến đây đâu.
Nghĩ đi nghĩ lại,
loại nhiệm vụ này không nên giao cho năm nhất.
Tôi thì lại thấy tràn đầy nhiệt huyết.
Tôi muốn để anh Geto thấy sự lợi hại của mình.
Hơn nữa, vì bảo vệ một cô gái yếu đuối,
các anh ấy đang phải chiến đấu khốc liệt.
Chúng ta sao có thể không cố gắng cơ chứ?
Nếu có bão, sân bay đóng cửa thì nỗ lực của chúng ta công cốc hết.
CÁC ĐÀN ANH ĐANG CHIẾN ĐẤU KHỐC LIỆT
Hải sâm…
Eo ôi, kinh quá đi.
Ta chạy đến đây ngắm cảnh có ổn không vậy?
Đây là đề nghị của Satoru.
Cậu ấy đang quan tâm Riko theo cách của riêng mình.
Nhưng ta cũng nên đi thôi.
Satoru, đến lúc rồi.
Đã muộn vậy rồi à?
Suguru này, đổi thành sáng mai đi đi.
Nhưng…
Thời tiết cũng ổn định mà nhỉ?
Với lại…
so với Tokyo thì ở Okinawa
có số lượng chú nguyền sư ít hơn.
Nói chuyện nghiêm túc một chút được không hả, Satoru?
Treo thưởng Amanai hết hạn khi đang bay thì tốt hơn chứ.
Đúng là sao biển này.
Satoru.
Từ hôm qua đến giờ cậu vẫn chưa giải khai thuật thức, đúng chứ?
Và cậu cũng không hề ngủ.
Tối nay cậu cũng không định ngủ nhỉ?
Chúng ta không về trường thật sự không sao chứ?
Không sao đâu.
Tôi thấy lúc chơi Momotetsu '99 còn mệt hơn ấy chứ.
Hơn nữa…
còn có cậu ở đây mà.
Nanami.
Nghe nói phải ở lại thêm một hôm nữa.
Có chuyện gì à?
BIỂN KUROSHIO
TRUNG HỌC CHÚ THUẬT TOKYO CHÂN NÚI MUSHIRO
NGÀY BẢO VỆ THỨ 3 - 15:00
Mọi người vất vả rồi.
Đây là bên trong kết giới của trường.
Thế này là chúng ta yên tâm được rồi.
Phải đó.
Satoru.
Cậu vất vả rồi.
Tôi sẽ không bao giờ nhận mấy việc
làm bảo mẫu cho ranh con nữa đâu.
Không thể nào.
Đây là…
bên trong kết giới trường rồi mà.
Tao với mày…
có phải gặp nhau ở đâu rồi không nhỉ?
Không cần để ý đâu. Vì tao cũng thế.
Không giỏi nhớ tên đám đực rựa.
Tao từng đến xem tên quỷ con Lục Nhãn
sinh ra ở nhà Gojo với tâm lý hóng chuyện.
Trước kia chưa, sau này cũng không bao giờ.
Tao không để ai phát hiện ra tao đứng ở phía sau.
Chỉ trừ lần đó.
Nên tao mới phải bào mòn tinh thần của mày,
cho đến khi mày trở nên kém nhạy đi.
Satoru.
Tôi không sao.
Tuy không kịp triển khai thuật thức, nhưng nhát đó chưa trúng nội tạng.
Sau đó, tôi đã dùng chú lực để cường hóa, không để lưỡi đao tổn thương bộ phận khác.
No comments yet. Be the first to leave one.