لومړۍ 161 کرښې.
Mình yêu Yuki.
Mình thích mái tóc lấp lánh ánh bạc
khi ánh sáng mặt trời chiếu qua nó, làn da trắng sáng của cậu ấy…
Mình yêu hàng lông mi phủ bóng lên má khi cậu ấy nhắm mắt lại,
giọng nói trang nghiêm, sâu sắc của cậu ấy…
Mọi thứ về Yuki là tất cả với mình.
Thế mà…
Cô ta bỗng từ đâu đến xen vào
và phá hỏng mọi thứ!
Mình sẽ không để những phụ nữ khác thích làm gì thì làm với Yuki nữa.
Tuyệt đối không.
Lâu rồi không gặp. Tôi là Honda Tohru!
Đã gần một năm kể từ khi gia tộc của Soma Shigure cho tôi ở nhờ.
Tôi sống trong một túp lều sau khi mẹ mất, đó là lúc gia tộc Soma cho tôi ở nhờ.
Nhưng gia tộc Soma có một bí mật.
Họ biến thành các con giáp khi bị người khác giới ôm.
Cuối cùng tôi bắt đầu sống với họ.
Tôi đã gặp thêm nhiều thành viên của gia tộc Soma,
và họ đều là người tốt với tính cách rất độc đáo.
Nhưng tôi cảm thấy tất cả bọn họ đều có một nỗi buồn sâu thẳm trong tim.
Đặc biệt là Kyo, người bị ám bởi con giáp Mèo,
bị các con giáp khác xa lánh. Cậu ấy đặc biệt, kể cả với người nhà Soma.
Tôi không chắc người như tôi giúp được gì,
nhưng tôi hy vọng giúp được tất cả bọn họ, dù chỉ là một chút.
Bản chất của lời nguyền trên mọi người là gì?
Anh ghen tị với mấy đứa đấy. Sắp nghỉ hè rồi nhỉ?
Khi thành người lớn rồi, nghỉ hè chỉ có trong mơ thôi.
Đừng có kêu ca nữa. Anh nghỉ suốt cả năm còn gì.
Không, không phải đâu.
Nó khác hẳn kỳ nghỉ hè được xã hội chấp nhận.
Chẳng hiểu anh nói gì cả.
Khi nào đi làm thì các em sẽ hiểu thôi.
Nhưng em nghĩ bọn em sẽ có rất nhiều bài tập vào kỳ nghỉ hè.
Em sẽ phải rất cố gắng!
Tohru, em có vẻ rất lo lắng nên anh cho em một lời khuyên nhé.
Cứ chép lại phần bài tập tuyệt vời và hoàn hảo của Yuki!
Em không thể nào làm thế đâu!
Anh gọi ai là "tuyệt vời và hoàn hảo"? Cậu ta là một thằng nhạt nhẽo…
Kyo!
Còn hơn là một tên ngốc.
Này…
Đừng lo. Ăn đá một cái thì Kyo không chết được đâu.
Chết đi.
- Đồ khốn! - Thấy chưa? Cậu ta chưa chết.
Nếu muốn tấn công thì tấn công trực diện đi! Đồ đánh lén!
Nếu không ngốc thì cậu đánh hơi ra tôi rồi.
Đừng có gọi tôi là đồ ngốc nữa!
Làm ơn đi, hai người, đánh nhau nguy hiểm lắm!
Cậu cũng vậy!
Mà này, Yuki, chưa gì đã ra ngoài rồi à?
Vâng. Em có chút việc ở hội học sinh.
Hẹn gặp lại cậu.
Chúc một ngày tốt lành.
Chắc hè này, anh sẽ có được niềm vui chứng kiến
- chuyện giữa mấy đứa diễn ra thế nào. - Đây, Kyo. Xong rồi.
Nghĩa là sao?
Ôi, tim đập thình thịch! Hy vọng bọn em trở nên thật thân thiết!
Anh đang nói cái quái gì vậy?
Cái thằng ngốc này! Anh biết mấy hòn đá còn thông minh hơn em!
Người như em không có quyền tận hưởng giấc mơ mùa hè!
Em chẳng hiểu cái quái gì hết!
Tohru, nó không được đâu. Kyo hoàn toàn không được.
Nó chẳng có tiềm năng gì giống anh khi anh bằng tuổi nó!
Em chỉ biết là anh đang kiếm chuyện với em thôi.
Cậu ta là một thằng nhạt nhẽo.
Mình biết chứ.
Makoto. Hôm nay tôi sẽ moi bằng được thông tin từ cậu!
Cho tôi tên các thành viên mới
mà năm sau Yuki sẽ lãnh đạo với tư cách chủ tịch đi.
Cậu không bao giờ chịu bỏ cuộc, Motoko.
Sao tôi phải nói với cậu khi mà rõ ràng
cậu muốn biết vì lý do cá nhân chứ?
Trong thành viên mới có ai là nữ không?
Bọn tôi chỉ quan tâm đến vấn đề này thôi!
Lỡ…
Lỡ cô ta là một kẻ dụ dỗ xấu xa
sẽ mưu hại Yuki vô tội của ta thì sao?
Với tất cả sự tôn trọng, nếu họ có thể hỗ trợ Yuki,
tôi thấy giới tính không quan trọng.
Đúng vậy! Vì nếu có thể, chính tôi, Takei Makoto,
sẵn sàng ở lại một năm để hỗ trợ Yuki đáng yêu của tôi!
Cũng như tôi muốn Yuki nhảy cóc một lớp
để chúng tôi có thể cùng học đại học!
Hai người này chắc sẽ cãi nhau tới lúc tốt nghiệp mất.
Chủ tịch Takei cuối cùng chẳng cho ta biết gì cả.
Ta có nên lẻn vào phòng hội học sinh không?
Ta phải cân nhắc kỹ càng. Nhưng chị tò mò.
Gã chủ tịch cứng đầu không chịu nói gì cả.
Có phải đó là chứng cứ cho thấy trong thành viên mới sẽ có nữ không?
Chị đại!
Tiền bối Motoko!
Lại đến à? Đừng có vào trường khác nữa!
Mấy đứa có đi học không đấy?
- Có chứ ạ. - Minami, họ là ai vậy?
- Đồ ngốc! Hôm nay phải chơi với bọn em! - Họ như đàn em của Uotani vậy.
- Đừng hòng, lũ ngốc. - Chả biết lũ đó là ai.
Cái khối đó có vấn đề gì vậy chứ?
Cứ như là phù thủy, Nữ hoàng Ma quỷ và con nhỏ lưu manh nắm quyền ấy!
Yuki có muốn cũng không có được cuộc sống học đường lành mạnh…
Ngoài này náo nhiệt nhỉ.
Uotani, em đã thử vẽ lông mày.
Em muốn nhuộm tóc!
Chuyện gì thế?
Không biết…
Sao lại gặp nhau ở phòng cố vấn
thay vì phòng hội học sinh chứ?
Xin lỗi. Tôi sẽ dọn dẹp ngay.
Không khỏe trong người à…
Tôi ổn. Chờ chút.
Manabe, dậy đi.
Sao?
Có người đến.
Người ngoài hành tinh đến thì hẵng gọi.
Soma Yuki đang ở đây.
Sao em không gọi anh dậy sớm hơn? Giờ cậu ấy biết anh lười rồi!
Nhưng tôi không lười biếng. Tôi vô tội.
Chỉ đang suy nghĩ chút thôi.
À thì…
Trời ơi, nhìn đống lộn xộn này đi! Machi, lại là em à?
Em mau dọn dẹp cho sạch sẽ đi.
Tôi là Kakeru! "Man" và "Abe" là Manabe trong Manabe Kakeru!
Mọi người gọi tôi là "Manabe" hay "Manabe-kun",
"Nabe", "Kakeru" hoặc "này, cậu kia".
Gọi tôi thế nào cũng được.
Tôi muốn cậu gọi tôi là "Sho". Chưa ai gọi tôi như thế cả.
- À… - Không cần đâu, ổn cả.
Không cần giới thiệu tôi vẫn biết cậu là ai.
Cậu là Soma Yuki. Tôi học năm hai ở lớp A. Không cần khách sáo.
Và đó là Kuragi Machi, năm nhất.
Ôi, tôi quên nói! Tôi muốn màu đen.
Cái gì cơ?
Ý cậu là cậu thích cà phê đen, hay…
Là thứ duy nhất tôi không bao giờ từ bỏ! Cậu chấp nhận được chứ?
Tôi thấy buồn ngủ sau khi nói xong điều cần nói.
Thế nào? Cậu có định cho tôi biết cậu là ai không?
Cái gì? Đã bảo là Manabe…
Ý tôi không phải vậy!
Manabe, anh chưa nói với cậu ấy rằng ta là thành viên của hội.
À, đúng rồi!
Tôi là phó chủ tịch. Và em ấy chính thức là thủ quỹ!
Tức là bọn tôi sẽ làm việc dưới quyền cậu, tân chủ tịch hội học sinh!
Tôi rất mong chờ!
Có ổn không đây?
Đừng lo. Chúng tôi sẽ làm theo lệnh cậu. Đừng ngần ngại.
Giờ thì…
Tôi ngủ tiếp đây, giao cho cậu đấy.
- Này! - Chúc ngủ ngon.
Nhưng cái cách gã Manabe này cư xử rất quen thuộc.
Người mình như khựng lại bởi cái kiểu lời nói không đi đôi với hành động,
và cái kiểu chẳng thèm đoái hoài gì tới những người xung quanh của cậu ta.
Hai người này cùng một giuộc!
Rất vui được gặp em, Yuki! Anh xin lỗi vì đến trễ!
Manabe và Kuragi đều ở đây rồi!
Có vẻ em đã biết các thành viên rồi.
Em nghĩ sao, Yuki?
Chà! Ấn tượng đến nỗi không nói nên lời à?
Quả là không uổng công!
Giờ anh sẽ bổ nhiệm thêm hai người nữa có khả năng vững chắc hỗ trợ cho em.
Em cứ yên tâm!
À, vâng… Em rất mong chờ đấy.
Anh, Takei Makoto, sẽ nỗ lực hết sức không làm hổ danh em!
No comments yet. Be the first to leave one.