Ein Lied von Liebe und Tod - Gloomy Sunday
لومړۍ 200 کرښې.
Họ tới rồi.
Chào ngài Đại sứ.
Thật là một vinh hạnh được chào đón ngài.
Và xin chúc mừng sinh nhật.
Cám ơn.
Tôi vẫn thường nói với vợ tôi là tôi phải đưa bả đi thăm Budapest...
...chừng nào chúng tôi còn sống và còn khỏe mạnh.
Ổng đã hứa từ 50 năm nay.
Rất hay ông còn giữ cái tên cũ.
- Tôi biết ông Szabo nhiều lắm. - E rằng đó là trước thời của tôi.
Lúc còn trẻ tôi thường ngồi hàng giờ trong nhà hàng này.
Hy vọng không phải để đợi thức ăn.
Và đây là món thịt bò cuốn.
Làm ơn chơi bản nhạc đó. Ông biết mà, bản nhạc trứ danh đó.
CHỦ NHẬT BUỒN BÀI HÁT CỦA TÌNH YÊU VÀ CÁI CHẾT Dịch phụ đề: QKK
Y như ngày xưa.
Hans.
- Ở đây có bác sĩ không? - Có.
Tránh ra.
Bài hát đó, nó là một lời nguyền.
Mặc dù nó đã được viết nhân danh tình yêu.
Cho bà ấy, 60 năm trước.
Cám ơn.
Mỗi nhà hàng sịn đều phải có một cái piano.
Nhà hàng Gundel có một ban nhạc Gypsy.
Du khách Mỹ tưởng là mọi nhà hàng Hung đều phải có một giàn vĩ cầm Gypsy.
Nhưng nếu âm nhạc trở nên quan trọng hơn thức ăn...
...thì em không cần phải quan tâm tới nhà bếp nữa.
Món thịt hầm của nhà hàng Gundel phục vụ gần đây có mùi vòi voi sở thú.
Cá chép trong hồ thà chết chìm còn hơn ngửi nó.
Em nên theo nghề âm nhạc.
Để cho anh tiết kiệm được một nhạc sĩ dương cầm.
Chết tiệt!
Chào!
Tôi tên Andras Aradi. Tôi tới để thử giọng.
Anh trễ một tiếng rồi. Chúng tôi đã có người.
Để ảnh thử đi, Laszlo.
Làm ơn, để ảnh thử đi. Vì em.
Cám ơn.
- Anh cần thêm gì nữa không? - Không, cám ơn nhiều.
Không biết anh chàng đang chơi piano có thể chơi bài "Komm Zigan" không?
Khi tôi nghe anh chơi, tôi lấy làm tiếc là mình đã bỏ hát.
Cô vẫn thường hát à?
Thật ra tôi đã từng học hát.
Sau hai năm, tôi nhận ra là tôi không đủ tốt để hát cho thính phòng.
Tôi cũng không đủ tốt để chơi trong thính phòng.
Nhưng anh vẫn chơi.
Tôi chơi bài "Komm Zigan" khi nào có ai đó yêu cầu.
- Để tôi lấy cà-phê cho anh. - Cám ơn.
Một cái piano thì nên đẹp và sáng bóng ...và bộ đồ cũng vậy.
Xin lỗi, nhưng tôi chỉ có một bộ duy nhất. Bây giờ tôi có thể dành dụm để mua một bộ mới.
Tôi không thể chờ lâu vậy. Để tôi mua cho anh một bộ.
Nếu âm nhạc làm cho anh giàu, anh có thể trả tiền lại cho tôi.
- Của anh đây. - Cám ơn.
Khúc biến tấu Số 1.
Em có nhận thấy không? Tay nhạc sĩ piano mới cũng đã trúng bùa mê của em rồi.
Anh nói "cũng" là sao? Còn ai trúng bùa của em nữa?
Anh có thể kể ra đây vài tên.
Khúc biến tấu Số 2.
Ai mà bị trúng bùa rồi thì sẽ vô cùng thích...
...nếu em cứ mãi mãi tắm trong bồn của hắn.
Em thích sự việc cứ như bây giờ.
Nè, chà lưng cho em đi.
Đó là lưng em sao?
Không phải tại anh, tại xà-bông.
Nó trơn quá.
Cho anh chàng người Đức. Bàn số 7.
Cô biết hắn gọi món roulade Magyar của mình là gì không? "Thịt bò cuốn".
Lại là hắn nữa à? Em đúng là có duyên bán hàng.
Hắn ăn thịt bò cuốn ở đây mỗi ngày bởi vì em bưng ra.
Vậy hãy đem ra cho hắn ăn trước khi nó nguội.
Nhìn nè, một cái máy chụp hình Leica khổ nhỏ kiểu mới.
Mẫu mã mới nhất của Đức. Thấy chưa, phim chỉ có 35 ly...
...và vừa với cái hộc nhỏ này.
Điều thú vị nhất là nó chia hình ảnh ra làm hai.
Ngay bây giờ tôi đang thấy hai hình của cô, cô Ilona.
Bây giờ hai hình đang di chuyển về phía nhau.
Khi chỉ còn lại một hình, thì là cô đã vô tiêu điểm rồi đó.
Đồ tinh xảo của người Đức.
Thị bò cuốn của anh đang nguội.
Các thiên thần không già đi, nhưng họ cũng có sinh nhật.
Để cho họ có thể nếm sâm-banh.
Chúc mọi điều tốt lành cho sinh nhật của em, thiên thần của anh.
Đẹp quá chừng.
Bởi vì mỗi ngày ở bên em như mỗi ngày được tặng hoa.
Vì Ilona.
- Vì Ilona. - Vì cô Ilona.
Cám ơn.
Tôi không có gì tặng cho cô, chỉ một giai điệu nhỏ.
Nó vẫn chưa hoàn thành, nhưng nó được viết cho cô.
Bỏ tay ra!
Tôi chỉ muốn tặng cô Ilona một dạ khúc.
Khách hàng của chúng tôi có thể làm bất cứ gì tùy thích...
...ngoại trừ vô nhà bếp, hay đụng vô piano.
Giai điệu đó rất cảm động. Có đúng là của chính anh không?
- Phải. - Đúng là anh đã tự viết?
Phải, thưa ông Szabo.
Vậy thì anh phải chơi nó mỗi buổi tối. Không nhuận bút.
Cô Ilona, xin thứ lỗi. Tôi tên là Wieck. Hans-Eberhard Wieck.
Đây là đêm cuối cùng của tôi ở Budapest.
Đáng lẽ tôi không dám yêu cầu, nhưng do một sự trùng hợp kỳ lạ...
...hôm nay cũng là sinh nhật của tôi.
Bởi vì số phận đã buộc chúng ta với nhau, tôi muốn hỏi...
...không biết tôi có thể chụp hình cô không?
- Tất nhiên. - Ở đây, bên cạnh đàn piano.
Tạm biệt, anh Wieck, chúc anh về nhà bình an.
Tạm biệt.
Anh đi về hướng nào?
Về khách sạn Duna.
Vậy chúng tôi đi chung với anh một đoạn.
Anh Aradi, tác phẩm của anh rất hay. Anh có đặt tên chưa?
Có, nó được gọi là "Chủ Nhật Buồn".
Ông nghĩ sao?
Có một chút u uất, nhưng hay.
Chúng ta ta nên ghi âm nó lại. Với cái nhãn chữ vàng nền đỏ.
Cô Ilona...
...cô muốn làm vợ tôi không?
Sao, ngay bây giờ sao?
Hãy theo tôi tới Berlin. Đó là nơi sôi động nhất trên thế giới.
Nước Đức đã thức giấc.
Và đó là lúc anh đi ngủ.
Tôi có mở một công ty riêng.
Tôi sẽ xuất cảng sản phẩm kỹ thuật cao của Đức đi khắp thế giới.
Tôi sẽ thành lập một công ty xuất nhập cảng lớn nhất nước Đức, chỉ để cho cô.
Xin lỗi vì đã cười anh.
Cô Ilona, tôi yêu cô.
Xin hãy lấy tôi.
Không.
Tôi đi hướng này.
Tạm biệt.
Tạm biệt, chúc ngủ ngon.
Tạm biệt. Và cám ơn anh.
Tạm biệt.
Hắn đã viết cho em một bài tình ca. Anh đã nói là hắn yêu em mà.
Và em cũng có yêu ảnh, một chút.
Đừng lo lắng về anh.
Anh vẫn luôn nói là ai cũng có quyền tự do quyết định.
Anh sẽ tiếp tục đi dạo. Để cho em được thoải mái quyết định.
Đó là một bản nhạc thật lạ.
Như thể có ai đó đang nói một điều gì mà ông không muốn nghe.
Nhưng tận đáy tâm hồn, anh biết đó là sự thật.
Bây giờ tôi phải đi.
Anh Wieck! Anh Wieck!
Thất tình là một điều kinh khủng. Tôi biết.
Anh phải cố gắng nghĩ tới những điều tốt đẹp trên đời.
Như món roulade Magyar của chúng tôi chẳng hạn.
Món thịt bò cuốn mà anh rất thích đó.
Anh muốn biết cách chế biến không?
Anh cắt một miếng phi-lê mềm ngon thành từng lát mỏng...
...rồi anh tráng bơ lên chảo.
Ngay khi bơ vừa bốc mùi thơm, bỏ vô một tép tỏi.
Nhưng để nguyên...
...để cho bơ chỉ áo một lớp mỏng lên tép tỏi.
Rồi anh bỏ phi-lê vô, và chiên nhanh.
Anh nhớ món thịt nhồi không?
Giăm-bông.
Giăm-bông Hung loại ngon và phô-mai, xắt thật mỏng.
Và rồi, khi anh cắt một khoanh roulade...
...lưỡi anh sẽ bị kích thích bởi ba vị khác nhau.
Chúng rất khác nhau, nhưng lại rất hòa hợp với nhau...
...để tới miếng thứ hai, anh sẽ biết là mình đã tận hưởng được cả ba.
Giăm-bông và phô-mai. Rất hay.
Xe lửa tốc hành Budapest-Berlin đang sẵn sàng khởi hành trên đường số 1.
Chỗ đó.
Laszlo.
Đừng nói gì hết. Đi đi.
Anh và món thịt bò cuốn của anh đã trả lại tôi cuộc sống.
- Tôi sẽ không bao giờ quên. - Cứu người chết đuối...
...là chuyện tốt nhất mà tôi có thể làm trong đời.
Tôi cứu anh là vì vậy. Mắt trả bằng mắt, răng trả bằng răng.
Một chủ quán không mắt không răng thì cũng khá vô dụng.
Một nhà xuất nhập cảng cũng vậy.
Anh nói đúng. Chỉ những kẻ mạnh mới sống sót.
Đó không phải là ý tôi. Thuyết tiến hóa của Darwin không cần phải áp dụng cho chúng ta.
Loài vật cư xử như loài vật, con người như con người. Hay ít nhất, cần phải vậy.
Chúng ta sẽ còn gặp lại.
Đừng nói với Ilona là tôi đã nhảy xuống sông Danube.
Ngủ ngon không?
Chào, buổi sáng tốt lành.
Anh có mượn ít đường.
- Anh nghĩ em sẽ muốn uống cà-phê. - Phải.
Bản thảo đó là của giáo sư âm nhạc của anh.
Nó là một món quà chia tay.
"Môt học sinh không vượt qua được thầy mình thì thật đáng thương."
Ổng cứ cho là một ngày nào đó anh sẽ trở thành một nhà soạn nhạc danh tiếng.
Ổng đã sai.
Anh vẫn còn có thể, một ngày nào đó.
Chơi cho em nghe đi.
Chỉ khi nào em hát cho anh nghe.
Em chỉ hát khi một mình.
Bây giờ em không một mình.
Hãy nhìn cái này. Vỏ dày quá chừng.
Chúng nấu ra toàn là bột, chỉ để nghiền bột thôi.
Vậy thì, mua về nghiền.
Sao rồi, quyết định sao?
Tôi không mua khoai tây nghiền với giá 20 xu một cân!
Sao anh không mở cửa đi. Tôi sẽ tới ngay.
Em ở đây.
Em muốn có mặt ở đó nếu hai người muốn nói chuyện về em.
Ta cần nói chuyện.
No comments yet. Be the first to leave one.