لومړۍ 200 کرښې.
NETFLIX GIỚI THIỆU
PHILADELPHIA NĂM 2024
NĂM 1988
MỞ 24 GIỜ
Mai gặp lại.
Từ Independence Mall,
đây là đài phát thanh tin tức, KYW Philadelphia 10...
Sau lưng tôi là hiện trường hết sức hỗn loạn tại giao lộ.
Chiều tối hôm nay...
TIN CHỨNG KIẾN
...một xe buýt đã đâm vài xe trên đường,
- có xe trộn xi-măng. - Bắt đầu.
Hiện trường lúc này là một đống lộn xộn.
Chúng tôi vẫn chưa rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đây,
liệu tài xế đã ngất khi điều khiển xe
hay cô ấy đã chết khi lái.
Vẫn chưa biết nguyên nhân tử vong.
Các chuyên gia y tế đang lập luận
- có thể do đau tim hoặc đột quỵ. - Bánh rán ngon.
Không hề có tên tài xế hay thông tin gì.
Cảnh sát vẫn chưa tiết lộ.
Người thân đang được báo tin.
Không có thương vong khác,
đây là phép màu nhỏ nhoi.
Nói chuyện với vài sĩ quan ở đây...
- Mẹ kiếp! Chết tiệt! - ...được biết xe buýt đi nhanh.
- Đã có thể có nhiều thương vong... - Chết tiệt!
...theo lời những sĩ quan nói với tôi.
- Anh lại làm cháy nữa à? - Khi có...
- ...đâm xe... - Không có gì cháy.
...liên quan đến những thương vong...
Thôi nào.
...có khuynh hướng là người già hoặc phụ nữ lái,
và đây không phải ca như thế.
Vâng, tôi đến ngay.
...không thấy nhiều...
Chúa ạ.
Em ơi.
Này.
Là Maddox à?
Ừ. Anh phải đi liền.
Em cảm thấy như piñata.
Con gái anh sao rồi?
Đạp hăng lắm.
Chắc con có chân to giống anh.
Chắc mua vài đôi Dr. Martens.
Lên nào.
Lại giấc mơ mang bầu kỳ lạ ấy.
Ôi không.
Vẫn ở trên bãi biển, nhưng lần này hơi khác.
Em không thể thấy anh, nhưng biết anh ở bên.
Kiểu thỉnh thoảng anh biết thế trong mơ.
Em yêu, thấy chiếc giày kia không?
Giày anh dưới giường.
Tiếp đi, anh nghe.
Chúng ta đã đứng ở chỗ nước nông,
và chơi trò như hồi bé.
Khi thủy triều rút,
ta hơi lúng túng...
và lún sâu hơn dưới cát ướt.
Em cứ lún sâu xuống
và dù em cố cỡ nào, cũng không ngóc lên nổi.
- Tommy? - Sao?
Anh làm bánh rán dở tệ.
Anh phải đi đây.
Em yêu anh, Tommy Lockhart.
Anh yêu em hơn.
Nhưng mấy ca đêm thế này thật tệ.
Em chán ăn tối như ăn sáng.
Sắp hết rồi, được chứ?
Anh sắp lên thanh tra.
Nhưng anh sẽ mang gì đó về bù cho em.
Toàn hứa hẹn.
Vậy móc ngoéo nào.
Mong là em sai.
Ừ.
Thời gian ghi bàn dần hết. Barkley lại thất bại.
Charles lại có cơ hội gỡ bàn hụt nhưng không đủ...
Thôi nào, Barkley.
Banner dẫn bóng qua, anh bạn đô con không vội...
Chết tiệt!
Đến lúc rồi.
Ừ.
Giờ đội 76 đấu loại...
Ơ, tôi muốn biết kết quả.
Winston Maddox, anh có cược trận đêm nay không?
Chết tiệt!
- Sao? - Đừng thế.
Và thế là xong, các bạn.
Philadelphia đau lòng thua Atlanta
với tỉ số 103-101.
Nghe rồi đấy.
- Cảm ơn nhé. - Bao nhiêu?
Hầu hết đều tính bỏ khu da trắng nghèo ít học.
Ừ. Tin tôi đi, tôi đang cố.
Tên tội phạm đầu tiên cố đánh tôi ở cách hai lô.
Ừ, anh chưa từng nói đến.
Cậu thì ngốc rồi, nhưng cậu còn vợ bầu, bạn ạ.
Tin tôi đi, tôi biết.
Đau lưng, chân to bằng bồn rửa bát,
cáu kỉnh, đói khát...
Ừ, những ngày ấy.
Này, cậu có thể tìm gã khiến cô ấy có bầu bắt hắn lo.
Đồ khốn.
Rồi, có gì nào?
Có một vụ đâm xe ở trung tâm.
Xe buýt thành phố?
Giao thông đường cầu đấy. Chắc sẽ mất 30 phút.
20 phút thôi, cược 10 đô-la.
Chơi luôn.
Ồ, 22 phút, anh nợ tôi mười đô-la.
Chết tiệt! Tôi muốn tính lại.
Mẹ kiếp! Holt ở đây.
Khi anh ta giặt khô cà-vạt, toàn hồ bột.
Gã khốn.
- Anh vợ tôi đấy. - Không gã khốn à?
- Luôn giữ khoảng cách an toàn. - Dẹp trống đằng kia.
Chuyện này điên thật.
Anh nên thấy tài xế. Anh sẽ thích lắm.
Tại sao?
Tin tôi đi, độc nhất vô nhị.
Thôi, đừng thế.
Đừng. Cậu biết tính Holt mà.
Liếc qua thôi.
Một ca nhàm chán là đòi hỏi quá nhiều chăng?
Máu không từ vết thương.
Có găng tay chứ?
Có phù hiệu thanh tra chứ?
Cho xin điếu thuốc.
Chúa ơi, ngửi thấy không?
Xuất huyết nghiêm trọng…
rồi đập mạnh vào tay lái.
Ừ, nhưng sao xuất huyết?
- Cái quái gì thế? - Rỗng.
Đừng động cái đó.
Một miếng não.
Chết tiệt!
Ai mời các anh dự tiệc vậy?
Sĩ quan, tôi cần các anh phủi bụi kính vỡ lấy vân tay.
Chỉ đùa thôi.
Vâng.
Em gái tôi sao rồi? Sắp nổ chưa?
Ngày nào đó. Đây là...
Những miếng não.
Làm rõ được rồi đó, Crockett.
Thế à? Còn đây?
Vết bớt. Có lẽ là rôm sảy.
Trông như vết chích.
Ừ, kính nhọn.
Bên kia thành phố tìm được hai xác.
Tai, mũi, miệng chảy máu.
Cả hai đều có vài vết trên cổ.
Nhiều vết bớt.
Đến đây thôi. Cậu có năm phút rồi.
Đi nào.
Không.
Ta sẽ không đi.
Ta sẽ ở yên đây, thư giãn.
Tìm trung tâm thôi.
Tập hít thở.
Nhiều người đứng sau băng chặn la lối ký giả.
Đi nào. Tôi lái.
Đi nào.
Chết tiệt!
Hai người đi lưu diễn à?
Cố học hỏi từ cao thủ thôi, Thanh tra.
Được.
- Nói đi. - Có máu khắp nơi.
Nhưng không có não.
- Đây rồi. - Chúa ạ!
Tôi không biết loại xuất huyết nào làm rã não.
Có thể là ma túy, anh xem, những vết chích ấy.
- Chúng ta cần xét nghiệm độc tính. - "Chúng ta" ư?
Cậu đã đúng về tài xế xe buýt,
nhưng tôi phụ trách vụ này. Chuyện ai nấy lo.
- Nào, hãy để tôi giúp. - Thanh tra!
Này, tôi hiểu cậu cần cố gắng, nhưng...
Dù chưa ai nói đến từ "sát nhân hàng loạt,"
nhưng sẽ đến lúc đó, và khi ấy...
nó sẽ là vụ lớn đầu tiên của tôi, làm nên tên tuổi tôi.
Tôi cần tự mình tìm hiểu chuyện gì.
Đừng phiền tôi nữa, được chứ?
Được.
Thanh tra, anh có thể nói gì về hai nạn nhân kia?
Xin lỗi, chưa có thông báo chính thức.
Thủ tục là thế. Còn tìm chứng cứ.
Án mạng có liên quan không?
Tôi đã nói gì?
- Gã khốn. - Không thể nói.
Dù có thể, tôi cũng không nói lúc này.
Cậu đang tự rước thêm việc,
quan trọng là, còn rước thêm cho tôi.
Anh không muốn biết thế nào à?
Khỉ gió. Tôi muốn đá mấy kẻ ăn bám khỏi công viên.
Mấy kẻ ăn bám vẫn ở đấy khi ta xong việc.
Bác sĩ Hanson!
Vâng.
Tối nay có ba xác đến,
đều bị xuất huyết não,
có mấy vết sau cổ họ.
No comments yet. Be the first to leave one.