لومړۍ 200 کرښې.
Người bảo vệ của vũ trụ.
Che chở chúng ta khỏi những thế lực xấu xa.
Siêu năng lực của con người này...
Anh ta có thể bắt một viên đạn.
Chặn một xe lửa đang chạy hết tốc độ.
Nhảy cao hơn những toà nhà chọc trời.
- Kìa, trong không trung... - Là một chú chim ư?
Ban ngày là một người đưa thư...
nhưng về đêm là một siêu anh hùng.
Bảo vệ công dân New York chống lại cái ác.
Thế giới đang được bảo vệ bởi một nhóm người đặc biệt...
quyết tâm chống lại tội ác.
Những người lang thang bí ẩn đến từ một chiều không gian khác.
Anh ấy có khả năng phi thường hơn những gì trên trái đất này.
Tôi luôn tự hỏi sao không ai làm chuyện này trước tôi.
Ý tôi là, tất cả truyện tranh, phim ảnh và chương trình truyền hình kia...
Bạn có nghĩ rằng có một người lập dị cô độc đã tự làm cho mình một bộ trang phục.
Cuộc sống thường nhật có thật sự thú vị không?
Có phải là ở trường học lẫn văn phòng đều hay ho...
nên chỉ có mình tôi là người duy nhất ảo tưởng về điều này?
Thôi nào. Hãy trung thực với bản thân đi.
Vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta đều muốn được trở thành một siêu anh hùng.
Dù sao thì người đó cũng không phải là tôi.
Đó chỉ là một gã người Armenia nào đó có tiền sử về bệnh thần kinh.
Còn tôi là ai ư? Tôi là Kick-Ass.
Sáu tháng trước...
Tôi đấy. Đây là lúc trước khi những chuyện điên rồ xảy ra.
Tôi nghĩ là không đời nào các bạn cho rằng cái loại như tôi sẽ trở thành siêu anh hùng.
Trông tôi không phải là tệ hại lắm.
Nhưng cũng chả có gì đặc biệt.
- Thằng khốn. - Tôi không có hứng thú trong thể thao.
Không phải nhà toán học hay cao thủ trò chơi.
Tôi không bấm khuyên, không bị rối loạn ăn uống...
không có đến 3000 bạn trên MySpace.
Siêu năng lực duy nhất của tôi là vô hình trong mắt các cô gái.
Thậm chí trong đám bạn của tôi, tôi cũng không phải là thằng hài hước.
Giống như những người ở tuổi tôi tôi chỉ tồn tại.
Chào buổi sáng, cả lớp.
Mở sách ra nào Hồi 2, Cảnh 2.
Nếu bạn đạp cửa vào phòng tôi, có lẽ bạn sẽ thấy tôi đang xem tivi...
hoặc là đang nói chuyện với Todd trên Skype.
- Đang xem Family Guy à? - Không.
Hoặc là đang thủ dâm, chủ yếu là tưởng tượng về bà cô dạy tiếng Anh.
Dave Lizewski.
Đừng nghĩ là tôi không biết cậu đang nhìn vào ngực tôi đâu đấy nhé.
Tôi muốn cậu đặt tay lên người tôi, Dave.
Làm ơn.
Ừ, thì hầu hết những thứ ám ảnh trong đầu tôi những lúc ở trường...
là để dành về nhà thủ dâm sau đó.
Thành thật mà nói...
cũng không cần nhiều để tôi có hứng.
Tôi thề là cho đến lúc hoocmon của tôi cân bằng...
sẽ còn tốn cả khối khăn giấy.
Dave Lizewski, Em có thể tập trung vào Hamlet không?
Vâng, thưa cô Zane.
Xin lỗi.
Nhưng đừng nghĩ sai về tôi. Tôi cũng thích những cô gái cùng tuổi mình.
Đặc biệt là Katie Deauxma.
Chào người đẹp.
Chào.
Oh, không.
Ý cậu là Erika. Tớ biết, tớ biết mà.
Tớ chỉ đùa thôi.
Okay, bình tĩnh nào.
Ôi, Chúa tôi.
Này. Xem này, tao là mẹ Todd.
Hài đấy. Còn đây là bố mày.
Không, vẫn là mẹ tao.
Cái đéo gì vậy?
Tôi chỉ là một gã tầm thường.
Không có nhện phóng xạ, không phải người tị nạn đến từ một hành tinh bị diệt vong.
Biết gì không? Todd bảo rằng người ta vẫn còn sản xuất ngũ cốc Count Chocula.
Chỉ là ngoài cửa hàng không có bán.
Mẹ tôi đã chết trong nhà bếp vì chứng phình mạch...
- Mẹ? ...chứ không phải vì 1 tay súng nào đó trong hẻm.
Vì vậy, nếu bạn đang chờ một điều đại loại như...
"Con sẽ trả thù cho mẹ!"
Thì bạn không may rồi.
Sự thật là 18 tháng sau khi mẹ tôi qua đời...
Tôi nhận ra điều hiển nhiên là cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, dù muốn hay không.
Họ đổi cái mặt của con ong rồi hả?
Đâu có.
Tại sao lại không có ai từng thử làm một siêu anh hùng nhỉ?
Tao không biết.
Chắc tại vì làm đéo gì có khả năng, cái thằng cứt heo này.
Gì, chỉ cần đeo mặt nạ và giúp đỡ người khác. Có quái gì mà không thể?
Đó chẳng phải siêu anh hùng. Thế nào mới là siêu?
Siêu anh hùng phải mạnh hơn người thường, với biết bay, đại loại vậy.
Không, đó chẳng phải anh hùng. Đó chỉ là một thằng khùng.
Nè, còn Bruce Wayne thì sao? Làm đéo gì có sức mạnh.
Ừ, nhưng ổng có mấy cái thứ máy móc cứt heo đắt tiền nhưng không có thật?
Tao nghĩ ý mày là "Tại sao không ai làm chuyện đó ngoài đời?"
Ừ, Todd, ý tao là vậy đó.
Nếu có đứa nào làm vậy thật thì sẽ chỉ bị đá đít thôi.
- Nó sẽ chết trong khoảng một ngày. - Ừ, một ngày.
Được rồi, Tao không nói là người ta nên làm vậy.
Tao chỉ không hiểu tại sao chẳng có ai làm.
Có cả đống người thích siêu anh hùng.
Ít nhất cũng phải có một người thử chứ.
Chúa ơi, tụi mày không thấy thắc mắc à?
Tại sao cả ngàn người muốn được như Paris Hilton...
nhưng không ai muốn làm Người Nhện?
Ừ, sao thế nhỉ? Cô ấy còn chả có ngực nữa. Hoàn toàn không có.
Có lẽ là cuốn băng khiêu dâm. Người Nhện không có phim khiêu dâm.
Mày có bao giờ được xem "Một đêm với Người Nhện" đâu?
Đoán coi ai kìa?
Chỉ một mình tao hay cả tụi mày cũng thấy tội nghiệp cho thằng Chris D'Amico?
Thiệt là chết tiệt khi có một thằng bố giàu có và tất cả mọi thứ mày muốn.
Phải chi mày đừng nhắc đến chuyện đó.
- Tao muốn khóc quá. - Đúng.
Thực tế là lúc nào nó cũng một mình.
Bọn mình nên nói chuyện với nó xem nó có muốn đi chơi chung không.
Tao không nói là mình nên nói chuyện với nó. Tao chỉ...
Nghĩ đi. Sẽ rất là tuyệt.
Nếu nó là bạn của tụi mình, thì không thằng đéo nào dám kiếm chuyện với tụi mình nữa.
Vậy thì đi đi, Todd.
- Tao có thể đứng lên. - Không, không...
- Sao, không muốn nói chuyện với nó hả? - Dave, mày đi đi.
- Ừ mày nên đi đi, Dave - Sao?
- Dave, mày cực kỳ nên đi. - Đi đi.
- Bọn đầu buồi. - Đừng sợ, Dave
Lũ đồng bóng?
Xéo đi.
Mày có vãi gì trong đó không thế?
Có đấy, tao nghĩ có khi đã xém vãi cả ra quần.
- Gặp bọn mày sau. - Chúa ạ, gặp sau.
Thằng cha đó mà nói với tao cái kiểu đó, thì tao đã đá đít ổng rồi.
Todd, mày đá đít người ta từ khi nào vậy?
Sao cũng được. Tao sẽ chỉ bỏ qua nếu nó quỳ xuống.
- Mày toàn nói nhăng cuội. - Ý tao muốn nói là lực ly tâm...
batarang của Người Dơi chắc chắn sẽ xuyên qua trường lực của thằng Joker...
- khiến hắn hoàn toàn dễ tổn thương đối với... - Được rồi...
- Tuần tra đây. - Chết tiệt.
- Điện thoại và tiền. - Lại nữa. Thôi nào.
- Điện thoại đâu. - Tao không có.
- Đứa nào đó lấy từ tuần trước rồi. - Thằng đồng bóng.
- Đưa tao cái túi. - Chỉ là truyện tranh thôi.
Mày có muốn bị đâm không?
Nhìn gã khốn kia kìa, chỉ biết đứng nhìn.
Coi nào, thẳng thắn đi.
Nếu là mày, thì mày có làm gì không?
Nhìn thấy người gặp nạn, muốn giúp nhưng mà...
lại không làm.
Trong thế giới tôi đang sống anh hùng chỉ có trong truyện tranh.
Sẽ không vấn đề gì, nếu bọn người xấu cũng chỉ ở trong đó.
Nhưng tụi nó không như vậy.
Frank, tao thề là tao không bịa chuyện.
Thằng chó đó thình lình xuất hiện, đá đít bọn tao...
rồi cướp hết cocaine.
Mày nói là nó giống Người Dơi?
Tao không nói là nó giống Người Dơi.
Mày có nói, Tre. Mày nói là thằng đó giống Người Dơi.
- Nó nói hình như là đeo mặt nạ. - Và áo choàng.
- Ừ, như Người Dơi. - Tao không nói là giống Người Dơi.
Tao chưa bao giờ nói Người Dơi.
Được.
Để tao giải thích vấn đề cho mày, Tre.
Do thám của tụi tao với bọn Nga kể khác.
Như lời nó nói, mày đã bán hết hàng của tao, và cuỗm hết tiền.
Nó nói láo.
Tao không thể tin là mày lại đi tin mấy thứ cứt heo từ thằng chó người Nga đó.
Xem nào, Tre. Câu chuyện nào nghe thật hơn hả?
Rằng mày là thằng tham lam khốn nạn. Hay là Siêu Nhân đã cướp hàng của tao?
- Người Dơi. - Tao chưa bao giờ nói Người Dơi.
Đủ rồi!
Con trai tao đang ở ngoài xe, đợi tao đi xem phim.
Và tao không muốn làm nó thất vọng.
Joe, mày chịu trách nhiệm việc này.
- Frank... Frankie! - Đó là lý do nhãm nhí nhất...
mà tao đã từng nghe đó, Tre.
- Bố xin lỗi bắt con phải đợi. - Mười phút nữa là phim bắt đầu rồi.
Không vấn đề. Xem nào. Chúng ta sẽ chỉ lỡ mấy đoạn trailer thôi.
Nhưng con muốn mua bỏng ngô.
Khi đến đó, mua bỏng ngô cho Chris.
Được chứ?
Con muốn uống gì? Pepsi không?
- Vâng, thế cũng được. - Mua cho nó pepsi, và Icee cho tao.
Trộn lại.
Như trộn loại đỏ và xanh.
Và một hộp Twizzlers.
Mấy cuốn truyện tranh sai bét.
Đâu phải cứ bị chấn thương hay tia vũ trụ hay nhẫn năng lượng thì mới trở thành siêu anh hùng.
Chỉ là sự kết hợp hoàn hảo giữa sự lạc quan và ngây thơ.
Mày thật là tuyệt.
Lại đây nào!
Trong khi đó...
Bố ơi, con sợ.
Coi nào, Mindy, con yêu.
Mạnh mẽ lên. Không có gì phải sợ cả.
- Có đau nhiều không bố? - Không đâu, con yêu.
Chỉ một giây thôi cưng.
Một viên đạn súng ngắn bay với vận tốc... Hơn?
- 700 dặm/giờ. - 700 dặm/giờ.
Và với khoảng cách như thế này, chắc chắn là nó sẽ bật con lăn ra đất.
Nhưng mà sẽ không đau hơn một cú đấm vào ngực đâu. Được chứ?
Con ghét bị đấm vào ngực.
Sẽ không sao đâu, con yêu.
Con thấy sao, không tệ chứ hả?
Vui phải không? Giờ thì con biết cảm giác thế nào rồi đấy.
Con sẽ không còn sợ khi có thằng khốn rác rưởi nào đó bóp cò rồi nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.