لومړۍ 200 کرښې.
Những tập trước trong Em...
Mọi người gọi tôi là Beck.
Còn anh là Joe?
Goldberg.
Đàn ông phải bảo vệ mình.
Và tốt nhất là bắt đầu từ tên em.
Thứ tiếp theo anh tìm được qua Internet là địa chỉ nhà em.
- ...hôm nào ta đi uống gì nhé? - Được thôi.
Này. Cho anh lên.
Chúa ơi, em khiến anh phát điên.
Beck, gã nào vậy?
Benjamin J. Ashby. Sinh ra ở Greenwich, học trường nội trú.
- Anh vào trước đi. - Được rồi.
Này anh bạn, tôi đang nghĩ có lẽ...
Đừng nói với tôi anh làm điều này vì Beck.
Tôi rất sợ điều anh có thể gây ra cho cô ấy.
Cô ta cho anh xem cái muỗng chứ? Cô ta có cái muống nấu bếp đỏ.
Dùng cho trò "em gọi anh là bố, đánh mông em đi."
Benji, tôi rất vui vì anh giúp.
Không may, tôi biết anh có bệnh nói dối.
Anh chỉ biết Benji là thứ chất độc tệ hại nhất.
Nên anh đã làm việc cần làm để giúp em.
Đã ba ngày kể từ nụ hôn đầu của hai ta.
Phải nói rằng thời kỳ hậu Benji của ta khá suôn sẻ.
Nếu cả đời anh chỉ được xem một phim,
- anh sẽ chọn phim gì? - Beverly Hills Cop.
- Thật sao? - Quá thật luôn.
LOẠT BẢN GỐC NETFLIX
Được rồi, em tò mò đấy. Giải thích xem.
Phim đó hài, nhưng diễn tả rất thật sự nguy hiểm.
Đáp ứng mọi tiêu chí.
Còn em? Em thích nhất phim gì?
Em chọn Pretty in Pink.
Gái thành thị vô danh đổ ngay trước một anh chàng thực sự hiểu mình?
Quá chuẩn đấy, Beck ạ.
Anh thích phim đó.
Anh sẽ là chàng trai đó. Người hiểu em. Sau Benji, em đáng được như vậy.
Vậy...
bạn gái cũ của anh,
mà cái cô ở tiệc của Peach nhắc tới,
Candace nhỉ?
Đào bới những cuộc tình cũ, cũng bình thường thôi.
- Em biết được không? - Nhưng còn Candace.
Anh chưa biết nói sao với em về cô ấy.
Còn quá sớm, Beck ạ.
Anh không có gì để giấu. Nhưng chuyện xưa rồi.
Ta nghĩ ta là nửa kia của ai đó,
hóa ra lại không phải.
Em có hàng tá những kẻ như thế.
Có khi sau khi uống một ly.
Hoặc mười ly.
- Phải. - Mười ư?
Mười. Khoảng đó.
Anh thực sự muốn vào nhà. Nhưng anh sẽ để hai ta chờ đợi.
Em đáng để chờ. Hơn nữa...
Chào em.
Lúc này, anh có việc cấp bách cần xử lý.
BENJIZOS - BÁNH CHỐN ĐÔ THÀNH SIÊU NGON #MUABÁNHMUFFINNÀO
"Mua bánh"? Thật à? "Chốn đô thành"? Cái quái...
Với tôi anh đã chết rồi, Benji.
Cuối cùng em đã bước tiếp.
Và giờ em đã xong chuyện với Benji, đến lượt anh cũng vậy.
Phải làm sao để thủ tiêu xác chết?
Đâu thể tra Google việc đó
mà không để lại dấu vết trên mạng.
Nên, anh chọn nguồn đáng tin nhất. King, Carr, Franzen, Flynn.
Chuyện vui: xẻ thịt gà và phân xác người
có sáu bước cơ bản hệt như nhau.
Không chắc có nên làm không. Hơi ghê.
Nhưng anh nghĩ đã có kế hoạch cho Benji rồi.
Này, Joe. Không biết anh ở trên đó đấy.
Tôi bật mấy bài của Enrique Iglesias nhé?
Đang cố luyện tiếng Tây Ban Nha.
- Đúng là những ngày đen tối nhất... - Hay đấy.
- ...trong lịch sử nhân loại. - Tôi có thể chọn loại khác.
Có nhiều nhạc ở đây lắm. Cả nhạc rock, club, jazz.
Không rõ anh ta còn trinh không.
Cứ chọn Iglesias đi.
Tôi ở dưới hầm xử lý mấy quyển sách.
Đừng làm phiền tôi. Nhé?
Được ngay. Cảm ơn, Joe.
Anh biết điều này.
Không cần để lại xác Benji cho em khóc thương.
Hắn cần biến mất.
Đã xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội.
Một gã chơi bời tiệc tùng quên đời.
Còn về cái xác,
thiêu đi có vẻ được.
Phải có hóa chất, ngọn lửa cháy đều,
và hoàn toàn không để lại răng.
Có vẻ anh cần làm chậm lại quá trình phân hủy Benji.
Cần chỉnh nhiệt độ và độ ẩm.
Hạ nhiệt độ thấp thế này có thể làm hỏng sách.
Khô, giòn, hỏng hết.
Máy tạo độ ẩm sẽ ngăn điều đó.
Gertrude Stein chết rồi. Bà ấy đâu thể sống lại để ký sách.
Hy vọng cái này có thể giữ hắn cho đến khi anh đủ dũng khí xử lý.
Vào đi.
Chào cô. Em là Guinevere Beck.
Em là Thạc sĩ Nghệ thuật mới chuyển sang cô.
Giáo sư Leahy và em đã thống nhất sẽ tốt hơn...
Xin lỗi. Giáo sư Mott có đây không?
Beck, phải không?
- Phải. Chào cô. - Blythe.
- Nghe nói cô sẽ vào nhóm chúng tôi. - Phải.
Bọn tôi họp mặt ở đây vào thứ Ba và thứ Năm.
Nhưng cô Mott không giống Leahy đâu, nên làm cho tốt vào.
Tôi cũng định vậy. Thực ra...
tôi đã đọc bài luận của cô trên tờ Review tháng trước,
nó rất hay. Tôi đã tweet về nó.
Mạng xã hội. Nghe như cuộc diệt chủng lớn tiếp theo.
Jersey, nhỉ?
- Xin lỗi? - Quê cô ở đó?
Không, tôi đến từ Nantucket.
Thú vị đây.
- Quê cô ở đâu? - Câu hỏi khó quá.
Tôi sinh ra ở Papua New Guinea,
nhưng bố tôi làm cho Bộ Ngoại giao,
nên bọn tôi chuyển nhà suốt.
Thực ra đã có lúc tôi rời bỏ bố mẹ.
Làm người mẫu ở Tokyo.
Ở đó, tóc tôi rất đặc biệt.
Xin lỗi nhé. Là ông bà tôi. Hẹn gặp cô trên lớp nhé?
- Được rồi. - Ừ.
Dạ. Vâng?
Cô ta bỏ đi, còn tớ muốn chui xuống lỗ.
Cô ả đó nghe có vẻ kiêu căng.
Không. Blythe giỏi lắm.
Cô ta viết một bài về việc mình và mẹ
cùng bị bệnh cuồng ăn hồi ở Ý. Lúc đó mới 12 tuổi.
- Ghê đây. - Cái quái... Phải mũi không?
Đó là "của quý", Annika.
- Thấy chưa? Nhìn đi. Phóng to lên. - Không.
Sao lại chụp trên nền thảm xù xì?
- Tớ không biết. Phối cảnh? - Tớ không hiểu.
Tại sao đàn ông nghĩ, chụp mỗi của quý lại gây hứng tình?
- Nhìn có đẹp gì đâu. - Tớ không nghĩ vậy.
Tớ lưu hơn 200 cái trong điện thoại, chia theo danh mục.
Đó là phòng tranh của tớ.
Tớ có hàng khủng, boomerang, chuối cong,
dậy thì muộn và trai Do Thái.
Chúc họ may mắn,
nhưng bạn em coi tình dục không có chút nghĩa lý gì.
Của quý phóng to ra.
- Nhưng em khác họ, nhỉ? - Sao tớ chả ngạc nhiên gì nhỉ?
Thật ra, tớ hiểu ý cậu ấy. Tớ đã chịch một gã đêm qua.
Đang chiến mạnh lắm rồi tớ nhận ra anh ta chưa cắt bao quy đầu.
Trông cứ như kiểu mũ trùm đầu nhỉ?
Anh bán sách chưa cắt bao quy đầu?
Quản lý hiệu sách. Mà không phải Joe.
Một gã trên Tinder. Chỉ tình một đêm thôi.
Joe còn phải xét.
"Còn phải xét"? Anh "còn phải xét"?
Em vẫn chịch những gã khác? Beck!
Sao anh lại bỏ sót việc này? Sao anh lại hiểu sai hoàn toàn?
Nếu cậu muốn mây mưa để quên được Benji,
thì chúc cậu thành công.
Tớ chỉ muốn biết chắc cậu tôn trọng bản thân.
Này, tớ chỉ muốn nói...
hiện cậu có thấy mình đỉnh cao phong độ không?
Cái này... Đây là cách của tớ.
Như kiểu đốt vía Benji.
Tớ chỉ khám phá các lựa chọn trong thành phố với tám triệu dân.
- Hợp lý mà, nhỉ? - Ừ.
Tớ kiếm một ly đây.
Tôi thích hình xăm của cô.
Tôi đâu có hình xăm.
Tình yêu phải kiên nhẫn và tử tế. Anh cũng vậy, Beck.
Anh có thể kiên nhẫn với em. Có lẽ đây là cách của em.
Không ai mua cái quần đầu tiên họ thử, dù đẹp đến đâu.
Nhưng dù rất hy vọng đây chỉ là nhất thời,
tìm nhanh mật khẩu trên iCloud của em anh thấy
danh sách dài các cậu trai trẻ.
Trai đẹp cạnh hổ. William Morris trẻ.
Tập làm Viking. Em bận rộn quá, Beck ạ.
Có nhiều cạnh tranh hơn anh tưởng.
Chuyện giữa hai ta còn mới và mong manh. Mà đã trả giá bằng một cái xác rồi.
Nhưng anh đâu thể xử mọi gã trai ở New York.
Nếu muốn có trái tim em, anh phải chứng tỏ cho em.
Anh không phải "xét" gì cả. Anh chính là người ấy.
Đến lúc rồi.
Đã đến lúc loại bỏ Benji, để có thể hoàn toàn tập trung vào em, Beck.
Vào chúng ta.
Anh cần vài món đồ.
Chào chú Joe. Chú bảo cần nói chuyện à?
Ừ, có đấy. Chuyện là thế này.
Chú có một dự án bí mật, nhưng chú phải mở cửa hiệu.
Chú nghĩ cháu có thể làm vài việc hộ chú.
Chú sẽ trả cháu chút tiền mua sách? Chỉ giữa hai ta thôi.
Vâng. Không có gì. Chỉ hai ta. Chú cần gì ạ?
Cháu phải mua ở nhiều chỗ.
KALI NITRAT - SÁU CUỘN BĂNG DÍNH BỘ ĐÁNH LỬA - DÂY THỪNG
Chú có thể tin cháu ạ.
Cảm ơn, Pac.
"Con lợn và tôi
Nhìn nhau chằm chằm
Tim tôi thuộc về nó
Và hoàng hôn tới"
Không chắc nó có sự cẩn trọng hay chiều sâu mà cậu có thể đạt tới.
Tôi chỉ không thấy thuyết phục.
No comments yet. Be the first to leave one.