لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
KWON MAN SU VẬN ĐỘNG BẦU CỬ
Người dân Seongjin!
Đừng chọn ứng viên số một, Kwon Man Su!
Ông ấy là người hai mặt, lại phân biệt đối xử nữa!
Nổ!
Hãy nhìn tôi đi
Hãy nhìn tôi đi
Chơi vui thật.
Phải không nào?
Hay là tôi
chơi với cô nhỉ?
Hay là thế nhỉ?
Sáng nay, tại cuộc vận động bầu cử được tổ chức trước Tòa thị chính Seongjin,
một thanh niên trong độ tuổi 20 đã tự tiện khỏa thân và gây náo loạn.
Nhưng người đó không ai khác chính là anh Kwon,
con trai thứ của Nghị sĩ Kwon Man Su.
Dự đoán việc này ảnh hưởng không nhỏ
đến cuộc bầu cử sắp tới vào tuần sau.
ANH KWON CON TRAI CỦA NGHỊ SĨ KWON
Bị nhốt lại vì gây rắc rối.
Ông ta hành hạ con cái và xâm phạm nhân quyền!
Kwon Man Su đừng tranh cử nữa!
- Đừng tranh cử nữa! - Sau vụ việc lần này,
nhiều người, bao gồm các đoàn thể, đã yêu cầu ông
- tự nguyện từ chức. - Lần này lão sẽ phải từ chức.
- Gia đình là nền tảng... - Nhà văn Ko sẽ làm thế nào đây?
- Ông ta thật tàn nhẫn. - Cô ấy gây ra sự việc này.
- Sao có thể lo cho gia đình người dân? - Để xem. Làm thế nào nhỉ?
Sao lo được việc nước chứ?
Kwon Man Su phải từ chức.
CHƯƠNG 4 NHÓC THÂY MA
Hãy nhìn tôi đi
- Đưa cậu ta đi. - Ứng viên số một
3 TIẾNG TRƯỚC
- Nhanh lên. - Ôi trời!
- Xem kìa. - Trời đất ơi.
Chơi cái gì đây?
Đi đâu vậy? Anh bảo muốn chơi mà.
Tôi bảo lúc nào?
Anh có chứng nói điêu à?
Tôi nói chơi cùng cô...
là độc thoại thôi.
Tôi đã làm tốt, nên hãy khen tôi đi.
- Cô làm tốt việc gì? - Bắt cóc.
Ban nãy anh không cản mà để anh ta làm vậy.
Chứng tỏ tôi đã làm đúng.
Không phải à?
Vậy tại sao không cản?
Anh ta đang hát và nhảy đẹp như thế,
làm sao tôi ngăn được?
Này hai người!
Hai người là ai? Người của bệnh viện à?
Không. Tôi là nhà văn.
Anh ta là chốt an toàn của tôi.
Hai người, nếu Nghị sĩ có mệnh hệ gì vì chuyện hôm nay...
Thì sao?
Chúng tôi sẵn sàng làm mạnh tay.
Ôi, vậy à? Sợ quá.
- Ôi, sợ chết mất. Làm sao đây? - Cô này...
Đừng tùy tiện giơ nắm đấm.
Hai người đang làm việc mà cả hai không thể gánh nổi hậu quả.
Đợi đấy.
Tên ngốc đó cứ bảo đợi gì vậy?
Anh Gang Tae, tôi tìm thấy Gi Do rồi.
Cậu vất vả nhiều rồi.
Đợi ở đây đi. Đừng đi đâu đấy.
Về bệnh viện.
Cảm ơn vì các anh đã hợp tác dù bận rộn.
Anh.
Hôm nay em làm được mọi thứ mình muốn rồi.
Hôm nay là ngày em vui nhất từ khi sinh ra.
Vậy nên anh đừng giận chị đó.
Được chứ?
- Mẹ à, bố sẽ ổn thôi. - Ôi trời ơi.
- Mẹ à. - Bố sẽ ổn thôi.
Xin lỗi, nhưng chúng tôi cần một người thân đi cùng bệnh nhân Gi Do.
Cô điên rồi à?
Sao chúng tôi phải đi tới bệnh viện tâm thần?
Các con đi theo bố đi. Mẹ đi trước.
Mẹ.
Mẹ à.
Cậu Gi Do.
Mẹ à, bây giờ con ổn...
Công khai làm mất thể diện gia đình, bây giờ con thấy thoải mái lắm à?
Con bôi tro trát trấu vào người bố mà con ghét suốt bao năm qua,
con thấy thỏa mãn lắm sao?
Mẹ à, con chỉ...
Tại sao con lại sinh ra thừa hưởng những điều không tốt đẹp
rồi phải chịu sự ngược đãi đó?
Tại sao con chỉ làm những chuyện hư hỏng
làm mẹ lo lắng không yên chứ?
Con giả chết hay ở yên đó không được à?
Tại sao cứ lao vào chỗ chết?
Tại sao gây ra chuyện này chứ, đứa con khờ dại này?
Tại sao?
Mẹ tôi mạnh tay quá.
Ngày nào mẹ cũng chỉ chăm lo cho anh và các chị, đâu có để mắt đến tôi.
Đánh một cái mà cảm xúc ào ạt.
Anh à.
Mẹ em không ghét em.
Mẹ rất yêu quý em.
Sao cậu biết?
Nhìn cách đánh là biết.
Nếu cảm nhận được tình yêu thương từ trong cú đánh thì kỳ lạ là
dù bị đánh cũng không thấy đau lòng.
Moon Gang Tae!
Tại sao con làm vậy? Tại sao anh con bị trả về nhà?
Con phải luôn ở bên cạnh anh chứ!
Con làm gì lúc anh bị bọn trẻ đánh?
Mẹ cho con học võ để ở bên bảo vệ anh trai
mà lại để nó thành ra thế này là sao?
Sao hả?
Mưa lớn quá.
Coi chừng bị cảm đấy. Không sao chứ?
Em...
không chết sớm như anh.
Em sẽ sống thật lâu.
Em sẽ dõi theo cho đến khi Sang Tae già và chết đi.
Qua ngày hôm sau, em cũng sẽ chết theo nó.
Mẹ.
Ôi trời, đứa con đẹp trai của mẹ tỉnh rồi.
- Gang Tae à. - Dạ.
Con phải ở bên cạnh anh tới lúc chết.
Mẹ đã nuôi anh con lớn,
con chỉ cần bảo vệ và chăm lo cho anh là được.
Biết chưa?
Mẹ...
sinh con ra để con làm vậy.
BỆNH VIỆN TÂM THẦN ỔN ĐỊNH
Bây giờ chúng ta cũng đi chứ?
Cô Ju Ri.
- Chúng ta cũng đi thôi. - Đi chơi à?
Đi thẳng tới bệnh viện.
Giữ vận tốc quy định đi.
Cô Ju Ri, tôi đi trước đây.
Tôi sẽ đi xe đó.
Tại sao vậy?
Chỉ là...
tôi không được để cô ấy đi một mình.
Anh không đi xe tôi mà?
Anh muốn tôi bắt cóc anh à?
Sở thích của cô là bắt cóc à?
Tôi biết anh thấy ghen tị lúc anh ta vui chơi.
"Tôi cũng muốn trải lòng và vui chơi thỏa thích như thế".
Ý nghĩ đó thể hiện rõ trên mặt anh.
Chừng nào thích thì nói.
Tôi sẽ bắt cóc rồi làm cho anh một khu vui chơi
rất đa dạng.
Đủ rồi đấy.
Tôi biết rồi. Nếu anh làm bộ mặt muốn bỏ trốn,
lúc đó tôi sẽ bỏ chạy cùng anh.
Đợi đấy.
Chết tiệt.
Tôi ghét nhất là mấy bông hoa rơi lác đác thế này.
Tôi thích hoa mộc lan.
Lúc tàn, nó rụng một lượt đỏ rực.
Tôi thích lắm.
Cô nhất định phải đem mọi thứ ra so sánh.
Cách so sánh tuyệt đẹp, đúng không?
Đúng vậy. Hoa mộc lan rất hợp với cô.
Anh thích hoa gì?
Tôi không thích hoa.
Tôi ghét mùa xuân.
Tại sao?
Vì lại phải rời đi.
Hả?
Giám đốc.
Ừ. Sao rồi?
Việc xin tạm thời cấm bán truyện Nhóc Thây Ma
đã được duyệt.
À, thế à.
À, vậy phải xử lý việc trả hàng, nhỉ?
Vâng.
Buồn cười à?
Cô đang cười cái gì?
Công ty đang sa sút mà cô còn cười cái gì?
Vậy tôi khóc nhé?
Không.
Cô ra ngoài đi.
Viết đơn xin thôi việc và ra ngoài đi.
Cuối cùng,
tôi cũng tìm thấy đôi giày đỏ của mình.
THÔNG TIN VỀ MOON GANG TAE
Giám đốc, anh uống cà phê không?
Anh đi đâu vậy?
Đi công tác.
Anh đi cẩn thận.
Tuyệt quá!
Anh rủ tôi đi ăn, vậy mà lại ăn thứ này à?
Ăn nhanh rồi đi, tới ca của tôi rồi.
- Tôi mua cơm tam giác nhé? - Thôi khỏi.
Alô?
Đợi chút ạ.
Ăn đi.
Chết tiệt! Cả kimchi cũng không có.
Anh ta không tiêu tiền hoang phí.
Nghèo cũng được, nhưng đừng keo kiệt.
Có chuyện gì vậy?
Không có chuyện gì chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.