لومړۍ 184 کرښې.
Bốn-một-một, đứa bé sắp ra đời.
Sẵn sàng chưa?
Bốn-một-một, đứa bé sắp ra đời.
Đơn giản thôi.
Nếu cơn co thắt xuất hiện đều đặn mỗi bốn phút,
và mỗi lần cơn đau kéo dài một phút trong suốt một tiếng,
vậy thì chúc mừng, con bạn sắp sửa chào đời.
Bốn-một-một nếu các vị muốn nằm mãi trong phòng sinh.
Nghe này.
Cứ đợi đến khi thật đau đớn, tôi đang nói là rất đau ấy.
Sau đó cộng thêm ba tiếng nữa.
- Ừ, là ba-ba-ba ấy. - Hai-năm-năm.
Đến khi một-một-một, sinh con ra là xong.
Chính xác.
Điều những khách mời, những người bạn thân nhất của tôi đang nói là...
Mũi sẽ sưng lên thật à?
Một phần ba số ca, phải.
Hai người không có bằng cấp.
Núm vú có hồi phục không?
Khó đấy. Chúng sẽ dài hơn, thô hơn, nhưng cũng nhạy cảm hơn.
Đừng ghi lại cái đó. Được rồi.
Có một sự thật thú vị đây.
Hai phần ba phụ nữ đi tiêu trong khi sinh.
- Lần đi tiêu đó chả phải cái đáng lo. - Trời ạ.
- Không phải à? - Không.
Lần đi tiêu vài ngày sau khi sinh mới là thứ kinh khủng.
To oành.
Như thải ra một khối phân sắt.
Nếu tôi không móc nó ra,
chắc tôi lên đó ở rồi.
- Xin lỗi. Móc ra? - Phải.
Tôi phải móc nó như cách chim hoàng yến cố chui đầu vào một quả đu đủ.
Đừng lo, các vị sẽ vượt qua được nó.
Nhưng mặt khác, hôn nhân thì chưa chắc.
Một trong số các anh sẽ ngoại tình.
Tính toán chút thôi.
Tôi cược gã này.
Tôi biết đấy.
MỘT TÁC PHẨM CỦA NETFLIX
- Cậu dọa họ sợ chết khiếp. - Họ phải được biết.
Những người phụ nữ đó cần phải biết rằng chồng họ rất có thể
ăn nằm với người trông trẻ cả năm trời,
vừa uống rượu vừa gọi nhau là Sao Bắc Đẩu. Mẹ nó.
Được rồi. Thôi nào. Bình tĩnh.
- Xin lỗi. - Trời ạ.
- Cứ làm theo lời khuyên của mình đi. - Mình sẽ không giết hắn đâu, Anne.
Được thôi. Chọn cách an toàn.
Nhưng chỉ cần kín đáo ghé vào một cửa hàng cơ khí...
- Lại nữa. - Hỏi mua một thùng chứa cỡ bự
- ...và đổ vôi vào. - Đừng Google cách giết người nữa.
Được rồi.
Yêu cậu nhiều.
SAO PHẢI LO LẮNG
Chào mừng.
Cậu không cần phải dọn khỏi nhà mình mà?
Đến lúc rồi. Dù mình không ngại dùng chung nhà vệ sinh với Alice,
mình muốn đi tiêu mà không phải nghe cô ấy hét lên "xả nước cho bay mùi".
Cũng đúng.
- Sẽ nhớ cậu lắm. - Mình cũng sẽ nhớ mọi người.
Chỗ này tốt đấy chứ.
Phải không?
Mình định trang trí theo phong cách phòng ký túc xá, vài cây nến, vài bức ảnh.
Chắc là vắt thêm cái vớ lên cửa để người ta thấy mình vẫn làm "chuyện đó".
Vẫn làm "chuyện đó" khi như thế này?
Không nhiều lắm.
Nhưng hoóc-môn của mình vẫn kích thích mình như quỷ ấy.
Xin lỗi đã làm phiền.
Tôi đến gửi hàng.
Ôi, Charlie, cô nhớ khuôn mặt nhỏ bé của cháu quá.
- Đây, để anh giúp. - Không sao, chuột rút ấy mà.
Anh mang gối lạnh kê lưng cho em
và...
Anh không chắc em có thèm bánh mâm xôi không, nhưng...
- Tuyệt, cảm ơn. Tạm biệt. - Chờ chút.
Charlie!
Sẽ vui lắm đây. Đến xem phòng con đi.
Chúc con ngủ ngon!
Nơi này thực sự bắt đầu giống nơi làm việc rồi.
Có thể làm việc khi không có khách hàng à?
Chúng ta có một khách hàng.
Hãy nói là có ứng viên tốt cho vị trí trợ lý.
Cậu ta rất trẻ và không có kinh nghiệm.
- Nhưng cậu ta có người tiến cử. - Ai?
- Richard. - Tốt quá.
- Cũng là bố cậu ta. - Được. Hiểu rồi. Còn gì nữa không?
Rất nhiều hóa đơn đang chất đống.
Được, được. Đầu tiên là tìm trợ lý, được chứ?
Sau đó chúng ta sẽ có thêm khách hàng và các hóa đơn sẽ được trả.
Hãy hi vọng là cậu chàng này có khả năng.
Trong số các phim Fast and Furious ,
tôi cảm thấy Fate of the Furious thể hiện tình cảm gia đình tốt nhất.
Đó là điều tôi tìm kiếm.
Một gia đình, như công ty của chị.
Phải.
Xin chào.
Ở đây sao rồi?
Thật là con trai anh, Richard.
Phải.
Được rồi, nghe này.
Nó còn trẻ, háo hức trải nghiệm, cho nó cơ hội đi.
Cô sẽ không hối hận.
Nếu có, cứ sa thải nó.
Bố. Ông ấy đang đùa đấy.
Không đùa đâu.
Sao cơ?
Tôi không hiểu ý cô.
Tôi không thể kiểm soát lịch trình của cô.
Cô đang trễ cuộc hẹn tiếp theo,
nghĩa là cô sẽ đón con trễ từ nhà trẻ.
Nào, Richard.
Rosie.
- Forrest, thử xem nhé. - Thật sao?
Ừ, ta sẽ cùng xem thế nào.
Thử việc thôi.
Đừng làm hỏng việc.
Ôi trời.
Chúa ơi, giờ con phải đi như thế à?
Mang thai đúng là không thích hợp ra ngoài nhỉ?
Con xin lỗi.
Con bị vỡ nước ối
con phải dùng băng vệ sinh ban đêm.
Nước ối bị vỡ mà vẫn hẹn mẹ.
Con không muốn ở một mình.
- Và con cũng chưa ăn gì. - Có lẽ đó không hẳn là điều xấu.
Mẹ.
Bác sĩ nói cân nặng của con rất ổn.
Eleanor?
Chúa ơi! Chào Barry.
Chúng tôi vừa nói về bà, Eleanor.
Đây là con trai tôi, Adam.
Hân hạnh.
Kate, con nhớ Barry, cố vấn tài chính và con trai độc thân của chú ấy chứ?
Sao nào? Giờ chúng ta đều giống nhau.
Ôi trời. Hai phụ nữ độc thân trẻ tuổi, hai người đàn ông trẻ độc thân.
- Thật tình cờ làm sao? - Chuyện gì đang xảy ra thế?
- Ngồi cùng nhé? - Thật ra...
Chắc rồi. Mời ngồi.
- Cô đang có thai. - Vâng.
Phụ nữ mang thai thật đẹp.
- Phải không? - Ánh sáng, hình dạng.
Mùi hương.
Đừng kén cá chọn canh, Kate.
Ôi, các quý ông, tôi phải xin lỗi.
Con gái tôi sắp sinh.
Tuyệt quá.
- Nắm lấy tay tôi. - Thôi, tôi ổn. Tôi ổn.
Tôi phải xem thời gian.
Cái quái gì vậy? Bốn-bốn-bốn, em bé sắp bò ra.
Mẹ không biết. Ta có cần tới bệnh viện không?
Chết tiệt.
Tôi sẽ đưa cô đến đó.
Anh... Không. Mẹ, đi thôi. Đi nào.
Cô chắc là không cần tôi giúp cô lên xe à?
- Tránh xa tôi ra. - Được rồi.
- Kỳ cục lắm. - Đi nào.
Chúa ơi.
Mẹ, mẹ ơi.
Con thấy hơi sợ.
Ôi, con yêu.
- Đừng ngốc thế. Sẽ đến lúc... - Vâng.
Con sẽ giảm cân.
Ra ngoài!
Cảm ơn nhiều. Đây là phòng của Kate sao?
Tuyệt.
- Kate. - Chúa ơi.
Không biết mình đã nghĩ gì. Mình không tự vượt qua được.
Mình là gì? Con ma ám bệnh viện à? Có mình ở đây.
Mình sẽ không rời đi, được chứ?
Vì lần này nó diễn ra nhanh hơn nhiều.
Ừ, mình biết. Sinh đứa thứ hai là vậy đó.
- Phải. - Đúng vậy.
- Sẵn sàng rặn chưa? - Chưa.
Có lẽ ta cứ để nó trong đó.
Không, cậu không muốn làm thế đâu.
- Cậu làm được mà. - Ừ.
- Đúng rồi. - Được rồi, sẵn sàng rặn.
Cậu sẽ sớm được gặp con. Ai đoán được chứ?
Rồi. Rặn, rặn đi.
Thế, cậu làm được mà.
Đúng đúng, cậu làm đúng rồi.
Nào, nào, nào.
QUE THỬ RỤNG TRỨNG
Anh phải đi đây.
- Đi đâu? - Gặp bạn bè.
No comments yet. Be the first to leave one.