لومړۍ 200 کرښې.
Lẹ lên nào, ngài Dickens ơi!
Nhanh lên Ngài Dickens ơi!
Nhanh chóng lên nào Charlie!
Chúng tôi muốn Charles!
Tôi muốn gặp Charles!
Forster yêu dấu của tôi ơi,
làm sao tôi có thể nói lên những ý niệm thiếu muối của mình
về sự chào đón trên đất Mỹ đây?
5 phút nữa.
Xin hãy đợi 5 phút nữa.
Dành cho những đám đông chen chúc ra vô cả ngày trời,
dành cho những dòng người trên phố mà tôi lướt ngang qua.
Đằng kia, làm ơn đi mà. Đằng kia ơi!
Chào Charlie.
Dành cho các buổi khiêu vũ, ăn tối, các lời đàm thoại,
các buổi dạ tiệc, những buổi bàn bạc quốc hội không hồi kết.
Chẳng có vị vua hay Hoàng đế nào
ngự trị loài người đang tràn đầy sự khoái lạc trên Trái Đất này.
Đêm nay,
trên chính sân khấu này đây... Quý vị đã sẵn sàng rồi chứ?
Nhà ảo thuật gia vĩ đại nhất mọi thời đại...
Chuẩn bị sẵn sàng nhé. Cây đũa phép của ai là một quyển sách!
Được mệnh danh là Shakespeare của những cuốn tiểu thuyết.
Nhà văn quốc dân của chúng ta.
Người đàn ông vĩ đại và phi thường!
Kính thưa quý ông quý bà, xin hân hạnh giới thiệu ngài Charles Dickens!
Cám ơn!
Cám ơn tất cả mọi người!
Chào ngài!
Hỡi những người bạn thân thương của tôi ơi.
Các bạn đã chào đón tôi đến đất nước của mình
với một cánh tay rộng mở khiến tôi cảm thấy rằng...
Ồ!
Người Mỹ thật thân thiện,
chân thành và hiếu khách,,
tốt bụng, bộc trực, cầu toàn, ấm áp và nồng nhiệt
và tất nhiên không thể thiếu sự nhiệt tình..
Tôi rất háo hức để trở về nhà.
Bà Fisk,
Tôi đã dặn bà biết bao nhiêu lần rồi
rằng không được làm phiền khi tôi đang làm việc cơ mà.
Dạ, rất xin lỗi ngài.
Nhưng mà ngài Forster đang ở đây ạ.
À, Forster sao. Mời cậu ấy vào đây nhé.
Như ngài đang thấy đó,
chúng tôi đã làm mới lại toàn bộ, theo kiểu Pháp,
cửa mới, tay cầm mới
kể cả những cái mành cho cửa sổ cũng mới,
kệ sách mới ở trong thư viện,
một cái đèn chùm mới toanh, và tất nhiên mọi thứ đều do Charles chọn cả.
Và cầu thang gác mái cũng được sơn màu xanh lá.
Màu xanh đó cũng không ngớ ngẩn quá, đúng không ngài Mazzini.
Vì ngài cũng biết Charles là một người như thế nào rồi đó.
Chỉ dành những thứ tốt nhất cho ngài Dickens thôi.
Đúng vậy.
Ngài Forster à, liệu ngài có thể cho phép tôi hỏi rằng,
mọi thứ sẽ trông như thế nào khi đứng giữa ngài và quý cô Wigmore?
Chà, đương nhiên là phải lộng lẫy rồi chứ cô Dickens.
Thật ra, tôi định yêu cầu cô ấy mang cho tôi
niềm hạnh phúc ngọt ngào nhất mà người đàn ông có thể cảm nhận được
bằng cách như là, cưới tôi chẳng hạn...
Ồ!
Quào, tôi rất vui khi được nghe điều đó.
Forster ơi! Forster à, Forster ơi,
Forster à, xin lỗi cậu dữ lắm.
Tôi đã hoàn toàn quên mất khái niệm về thời gian...
- Chúng ta nên đi chứ? - Charles.
Anh cần phải trả tiền cho ngài Mazzini...
- Hả? - ...tiền cây đèn chùm.
- Bao nhiêu thế? - £75 thưa ngài.
£75 à? Bộ cái đó được làm bằng vàng hay sao?
Được làm từ đá cẩm thạch Carrara, thưa ngài. Chất lượng tốt nhất.
Không một quý ông nào có thể đồng tình một mức giá thấp hơn cả.
Không à. Thôi, được rồi.
Tôi sẽ mang tiền cho ông
khi mà tôi trở lại đây, ngài Mazzini.
Chúc một ngày tốt lành, cô Dickens.
Ngài cũng vậy, ngài Forster.
Ừ. Vào đi!
Tạm biệt những người lạ bé nhỏ nhé!
Tạm biệt!
Hãy chào tạm biệt ngài Forster đi nào, các con!
Chào ngài ạ!
Tôi sẽ gọi cho chúng ta một chiếc xe.
Cái gì cơ? Không, đó là một sự lãng phí tiền bạc đó. Chúng ta sẽ đi bộ.
Để trở thành một quý ông thì phải sang lên chứ.
Forster, cuộc gặp gỡ này...
Ây cha, tôi hiểu phận sự của tôi mà.
Tốt. Vậy còn tiền thì sao?
Hãy để những nhà xuất bản cho tôi giải quyết.
Được đấy.
Cứ từ từ thôi!
Vội vàng để làm gì chứ?
Charles, đó là Dickens-Máu-Me à?
Tác giả bán sách kinh dị chạy nhất
trong lịch sử nền văn học Anh thấm đẫm máu me này.
Ngài đã xuất bản 3 trong số các quyển sách của anh ấy
trong hơn một năm rưỡi qua.
3 à.
Vậy thì tiền nong đâu hết rồi?
Thưa ngài Forster, như ngài vậy, chúng tôi cũng đang bối rối
như người Ai Cập lạc lõng trong lớp sương mù dày đặc.
- Thì sao? - Martin Chuzzlewit,
một kiệt tác của của thể loại anh hùng viễn tưởng, và giờ là...
Barnaby Rudge, một quyển sách tàm tạm,
chủ đề rất quan trọng,
nhưng mà, cuối cùng thì...
Và cuốn sách nói về du ngoạn "Những ghi chú kiểu Mỹ"...
Có lẽ, chúng ta đã hơi thật thà với những người anh em họ gốc Mỹ rồi.
Không đùa đâu. Tôi nghe rằng họ đã
đốt những quyển sách đó trên đường phố.
Ừ thì họ có máu điên như loài rắn Yanks vậy.
Nhưng bây giờ thì chuyện £50/tháng tính sao đây?
Khi các ông đang giữ lại bản quyền của anh ta?
Giải thích cho việc ấy sao đây nhỉ?
Chắc hẳn anh còn nhớ khi mà mà ông Dickens
lại gần chúng tôi khi đi tour ở Bắc Mỹ,
chúng tôi đã đồng ý cho ông ta vay nợ không lãi suất.
Và trong trường hợp hy hữu ấy
lợi nhuận còn không đủ để trả các món nợ chính.
Gì cơ? Thì sao chứ? Anh ấy chỉ mới thất bại có một vài lần thôi mà.
Ừ thì, ai mà chả như vậy, đúng không?
Không có người đàn ông này thì mấy ông đã chả có được cái nhà xuất bản này.
Thế còn tiền tạm ứng thì sao?
- Cho? - Một quyển sách mới.
Ngài đang nung nấu một tác phẩm mới sao?
Đương nhiên là anh ấy phải vậy rồi.
À, vậy trong trường hợp đó thì,
ý tôi là, chúng tôi rất sẵn lòng để cân nhắc về điều đó.
Cân nhắc sao?
Ừ, vì còn xét tới tình huống chúng tôi không thích sách của anh nữa chứ.
Nếu vậy thì sao?
Đừng lo, tôi tin rằng chúng ta sẽ đều yêu thích cuốn sách mà.
Chào các ông nhé. Chúc một ngày tốt lành.
Ngài Forster, xin hãy làm ơn,
chúng tôi không cố ý nói như vậy.
Ông ta giận rồi đó.
Tôi sẽ cho anh ta một ngày để bình tĩnh lại.
Và sau đó, là đưa ra quyết định...
Tuần vừa qua anh ấy đã gặp một vài khó khăn.
Một lần nữa.
Không, không. Điều ấy là không thể nào. Anh ấy đang ở ngoại ô cơ mà.
Anh ta đã bị kèm cặp nghiêm ngặt khi ở đó.
Lần này thì là gì nữa đây?
"Tôi đang cần tiền rất gấp
"hoặc là một hậu quả nghiêm trọng sẽ xảy ra,
"tôi khẩn thiết xin anh điều này..."
Anh ta đã yêu cầu lấy chữ ký của ngài Dickens
bán ở tòa soạn báo.
Ông đưa anh ta bao nhiêu?
45, tất cả đã được bàn bạc.
45 sao?
Chà, tôi sẽ trả toàn bộ
nhưng không được nói lời nào cho Charles hết, hai ông nghe rõ rồi chứ?
"Chuyện gì mà bí mật thế," họ nói.
"Chuyện gì..." Chả có bí mật gì cả. Tôi ngồi xuống...
Charles. Anh làm gì ở đây thế?
Tôi đang trốn khỏi Thackeray.
Họ ùa ra rồi đẩy tôi...
Anh ta không hề nghi ngờ gì hết mà cứ muốn tỏ ra thương hại tôi thôi
vì bài đánh giá về tác phẩm Chuzzlewit của tôi.
Thứ mà ông ta sẽ ghi nên danh ngôn từ tận con tim.
Thôi nào.
Tôi đã gọi một ít thức ăn rồi đó.
Robertson đâu rồi?
Tại sao chúng ta lại đến đây vậy?
Dịch vụ ở đây thật tệ hại.
Thức ăn thì không tài nào nuốt nổi mà giá thì cứ tăng.
Điều này thật là...
Thưa ngài?
Ông không phải là Robertson.
Tên tôi là Marley, thưa ngài.
Marley à? Marley có âm tiết "E" không?
Dạ có, thưa ngài.
Ừ.
À, không sao đâu. Chỉ là cậu ấy đi sưu tầm các tên thôi.
Tôi sẽ ăn hầu cùng với rượu sâm-panh nhé.
Một lựa chọn thật tuyệt vời, thưa ngài.
Sâm-panh à?
- Chúng ta đang ăn mừng. - Ăn mừng sao?
Chào, Thackeray. Dạo này khỏe chứ?
Cũng tàm tạm.
Cám ơn nhé.
Charles à, tôi cần phải nói rằng
thật nhẹ nhõm khi thấy ngài ra ngoài.
"Nhẹ nhõm" sao?
Thì ngài cũng biết rồi đó, sau tất cả những thứ đê tiện
họ đã viết về Chuzzlewit.
Tôi còn không thèm gọi đó là một bài đánh giá.
Không sao cả. Tôi còn chả bao giờ đọc chúng. Đúng thế.
Tạo scandal rồi đi in phát hành chúng ra đã thịnh hành vào thời nay rồi.
Tiếp tục nào. Bọn họ đã nói gì?
"Ngu si, nhạt nhẽo và bỉ ổi...
"Không có bất kỳ một nhân vật nào
"có khả năng khơi dậy sự đồng cảm từ người đọc."
Thật sự là tôi không nghĩ nó bỉ ổi chút nào.
Ôi, nhìn nè. Đó là Macready.
Thật tội nghiệp. Bài viết về Macbeth của anh ta
đã bị xé thành từng mảnh vụn trong tòa soạn The Times.
Tôi đã phải đến và chia buồn sâu sắc với anh ta.
No comments yet. Be the first to leave one.