لومړۍ 200 کرښې.
Người cần gặp thì chẳng thấy đâu.
Người chẳng cần thì không mời mà đến.
Duyên phận mà.
Có duyên thì gặp, vô duyên thì đừng.
Tội lỗi cũng vậy.
Ngày hôm kia
Cái này nhiêu tiền?
800, rẻ bèo.
800?
Đùa à. Tưởng bọn này ngu à?
Đâu có!
Ai dám?
Anh chị trả bao nhiêu?
Trăm tám.
Sành đấy.
Giá vốn đấy. Chuẩn lắm.
Hai trăm vậy nhé. Vẫn lời 20 $.
Trăm tám là trăm tám.
- Anh ơi... - Anh ơi...
Cái Rolex của nó dởm bỏ xừ, xem của tôi này.
Trông như thật.
Có trăm bảy, mà gắn những mười hạt kim cương.
Tặng vợ cũng được đấy chứ?
Tôi mua. 2 cái luôn.
- Có ngay! - Ê!
Mày quá đáng thế!
Quá cái gì mà quá!
Làm ăn thế à? Khách của tao chứ! Chó!
Lo việc mày đi! Thằng khốn!
Phá giá thế thì ai mà bán được.
Thách mày đấy. Biến đi.
Đi đi... không có gì đâu.
Mẹ mày!
Norman, Evans... thằng chó!
Ê làm gì thế?
Bình tĩnh.
Gì? Muốn gì?
Bọn trọc ngu này, điên hết cả rồi.
Đúng không?
Cho nó chết đi. Hết cả kiếm lời.
Chúng phá việc làm ăn của ta. Làm sao đây?
Không để thế này được.
Ê Vĩnh!
Làm ăn phát đạt nhỉ... chúc mừng mày.
Gì? Muốn gì?
Mày không nhìn tao à?
Hổ, nói chuyện đã.
Ngồi xuống nói chuyện đi.
Nói chuyện?
Sue, Hổ lại tới này. Ra xem đi.
Đi đi! Đừng ăn nữa! Ra xem đi.
Đau hả? Phải không? Thôi nào!
Hổ, đây không phải chỗ của anh.
Đến V1 đi.
Tao thích chỗ này đấy!
- Tao cứ đợi ở đây đấy! - Đừng gây lộn ở đây.
Em mách Thiêm đấy.
Đừng lằng nhằng với tao.
Đừng gây lộn nữa. Đi thôi.
- Chơi tao à? - Đi thôi!
Hổ, để em lái cho.
Phắn!
Để em lái cho.
Tao bảo phắn!
Dừng xe lại! Thằng đần!
Tao bảo dừng xe!
Cút!
Vĩnh!
Vĩnh!
Vĩnh, không sao chứ?
Lên xe.
Chân cô ta bị kẹt rồi. Phải cắt phần đầu thôi.
- Chuẩn bị huyết thanh. - Nó đây.
Chuẩn bị đầy đủ đi.
- Xe cháy rồi. - Kéo cô ta ra.
Hôm qua
Chào Tập! Ngồi đi!
Ngồi đi.
Ngồi đi.
Ngồi đi.
Thiêm, dù thế nào,
cũng đừng dứt tình anh em.
Mày là Vĩnh hả?
Mày giết con trai tao.
- Mày giết con trai tao! - Mã Lệ, bình tĩnh...
Giết nó! Tôi muốn nó phải chết!
Để làm gì? Chẳng ích gì đâu!
Nói chuyện đã. Ngồi xuống đi.
Tập, mày về trước đi. Hôm nay không nói chuyện gì hết.
Thiêm ở lại. Ta nói chuyện riêng.
Tôi không thể đi như thế này.
Tại sao không? Đi đi.
Thiêm, tôi mà có con trai đã đền cho anh.
Nhưng tôi không có. Tôi phải làm sao đây?
Tôi đến một mình, anh đừng...
Không... thôi đi!
Thôi đi!
Thôi đi!
Cút!
Đi thôi!
Đứng sau quầy mà không thấy gì à?
Ai dám?
Muốn tôi chết à? Động não chút đi!
Dậy đi!
Ai đâm mày? Nói xem ai đâm mày?
Nó ở sau tôi. Nhìn thế nào được!
Mau đưa hắn lên cáng...
Chuẩn bị, một, hai, ba!
Tránh đường, tránh đường!
Tập điên lắm. Tôi chưa thấy thế bao giờ.
Sếp Mễ Lạc, anh nên biết
Tập và Thiêm là bạn nối khố.
Nhưng chưa từng hoà thuận.
Như đêm qua, 2 bên đã đánh nhau
trên đường vì 1 đứa con gái.
Chúng chạm mặt ở quán karaoke.
Hổ chọc tức Vĩnh.
Quân Vĩnh lại muốn trả thù.
Chúng định bắt Hổ dừng xe rồi cho hắn 1 trận.
Nhưng Hổ say quá, không dừng xe được mà lại đâm.
Thiêm bảo anh em dàn xếp với Tập.
Đơn giản vậy thôi.
Mày cũng liên quan?
Đùa đấy à? Còn lâu nhé! Chuyện lớn rồi đấy!
Mày có mặt ở hiện trường không?
Làm gì có! Đêm qua tôi đi Ma Cao.
Vừa về là tôi đến chỗ các anh ngay.
Ở Ma Cao?
Mày biết tường tận mọi chuyện lắm mà.
Tôi chỉ nghe nói thôi. Tôi không liên quan thật mà.
Nói nghe như thật. Sao không viết kịch bản đi?
Cho hắn nước.
Cảm ơn sếp Mễ Lạc.
Anh sao thế?
Ê! Ted!
2 người đến xem con trai làm việc hả?
Bố mẹ thương con thật! Có cả bánh nữa!
Sếp Mễ Lạc!
Đây là chú Đức. Từng chứng kiến tôi vào học viện cảnh sát.
Cả nhà đều làm trong ngành.
Giờ cả con út cũng được thăng chức.
Sếp Mễ Lạc, đây là Bản, con tôi.
Cô Tô San đừng lo. Bọn cháu sẽ để ý đến nó.
Để giới thiệu cô chú với cả đội.
Đây là Khẳng, Giản, Oai Nhĩ, Cảnh Tường.
Bản Kiệt. Hân hạnh được gặp tất cả.
- Cảnh Tường. - Xin chào.
Bản giỏi lắm. Bắn 2 phát trên đường Di Đôn
hạ luôn 2 tên. Đó là ngày đầu đi làm của cậu ấy.
Phát huy nhé.
- Ăn bánh đi nào. - Cứ tự nhiên nhé...
Anh cảnh sát ơi. Ăn cùng chúng tôi cho vui.
Cảm ơn. Ăn đi
Ngồi xuống!
Hắn là nghi phạm.
Chú Đức cô San, ở lại chơi.
Được rồi. Mọi người làm việc tiếp đi.
Ai đâm Vĩnh?
Tôi không biết.
Sớm muộn cũng có kẻ khai ra...
Từ vụ đánh nhau, đến đâm xe rồi giết người,
khai hết những kẻ liên can ra. Rõ chưa?
Rồi.
Nói nhảm thì chẳng được gì đâu. Rõ chưa?
Rồi.
Anh đi kiểm tra bọn kia. Tôi ra đội chống tệ nạn.
Chú Đức cô San ở chơi nhé.
Chó! Lại trốn hết rồi?
Ở đây cũng thế. Chết hết rồi à?
Bọn hủi! Nhấc mông lên đi!
Mấy đồ kỹ thuật này chẳng ăn thua đâu.
Làm theo kiểu cũ thôi. Đi đi.
Cái lũ bán đồ giả đâu hết rồi?
Prada và Gucci đâu hết rồi?
Mọi người đâu hết rồi?
Tự nhiên lại trốn hết cả.
Có chuyện gì à?
Chuyện gì? Đánh nhau thôi mà.
Biết được gì không?
Không!
Đi đi!
Đi đi! Phạt cho bây giờ!
Sếp Trình!
Gì thế này? Sao lại làm 1 mình?
Bọn tay chân biến cả rồi! Vớ vẩn quá!
Chúng đâu?
Ai mà biết được? Hỏi người của anh đi!
Đi đi!
Đi đi!
Sao rồi?
Ở trạm xe buýt cũng chẳng dấu hiệu gì.
Tài xế bảo trưa nay đi hết rồi.
Gay go thế à?
Thế nào rồi ạ?
Có lệnh giới nghiêm thật rồi.
Rõ rồi.
A lô?
Hùng.
Sếp Mễ Lạc, chuyện gì thế?
Từ từ.
No comments yet. Be the first to leave one.