لومړۍ 174 کرښې.
NGUYÊN TÁC: MEGUMI MORINO
Em nghĩ tình yêu là gì?
Với anh, tình yêu là thứ mà ta chỉ trao
cho đúng một người, là tri kỷ của ta.
Này em,
em thấy tình yêu của anh là chưa đủ à?
Hay vì em
không phải tri kỷ của anh?
- Đừng có đổ hết cho tôi! - Sợ thế.
Họ sẽ chia tay sao?
- Khoan, chẳng phải đó là… - Tôi luôn thấy khó chịu vì…
- …Hananoi? - …không hiểu nổi anh.
- Hananoi? - Anh thích tôi…
- Cậu chưa biết ư? - …hay không?
Trời ơi, cậu ta ở lớp kế bên đó,
vừa đẹp trai lại còn học giỏi đứng tốp đầu!
Chịu!
Cậu ấy hoàn toàn vô cảm!
Xin lỗi nhé.
Tớ còn chưa nhớ được hết các bạn trong lớp mình,
nói gì tới lớp cạnh…
Tháng Mười Hai rồi đấy bà!
Sao cũng được!
Anh sẽ không bao giờ yêu bình thường được đâu!
Ai ngờ soái ca mà cũng bị đá thảm hại như thế.
Sao hâm mộ người ta mà cậu lại nói vậy?
Như họ vẫn nói ấy, "ranh giới giữa yêu và ghét rất mong manh".
Khi nào cậu yêu thì cậu sẽ hiểu.
Nếu có người yêu,
tớ sẽ phải coi người đó quan trọng hơn bè bạn gia đình à?
Tớ thấy thế không được. Nên chuyện đó không khả thi đâu.
Cậu lại như thế rồi.
Tiện ta đang bàn chủ đề này, tớ có một điều muốn thông báo.
Tớ có bạn trai rồi!
- Chà, chúc mừng cậu. - Sao nhạt nhẽo thế!
Cậu phải vui mừng ra mặt
hoặc phải nói, "Không! Tớ sẽ cô độc lắm!" chứ.
Đòi hỏi khó quá đấy, Kyo.
Tôi là Hinase Hotaru,
học sinh năm nhất trung học, sắp bước sang tuổi 16.
Dù tới giờ vẫn chưa một mảnh tình vắt vai, nhưng tôi lại
- may mắn có bạn tốt, có gia đình. - Tạm biệt!
Mai gặp lại nhé.
Chỉ cần tôi vẫn được tận hưởng
từng điều nhỏ nhặt trong cuộc sống và một viễn cảnh yên bình,
thì tôi cũng chẳng ngại việc mình sẽ không bao giờ
biết yêu ai.
Trước giờ tôi luôn nghĩ vậy.
Cậu ta còn không dùng ô.
Chắc đang sốc chuyện khi nãy.
Mình không hiểu.
Sao người ta lại cứ yêu nhau chứ?
Không hiểu cảm giác đó thế nào.
Này…
Cậu sẽ bị cảm lạnh đấy.
Ngày hôm đó,
tôi đã đưa ô ra mà chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Cậu là Hinase Hotaru phải không?
Rất vui được gặp cậu.
Tớ thích cậu.
Hẹn hò với tớ nhé.
Nhưng tôi không ngờ rằng việc đó
đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.
Cậu ấy đẹp trai quá.
Tớ ngắm cả ngày cũng được.
Hotaru! Chào buổi sáng.
Hananoi?
Chào cậu.
Cậu đợi tớ đấy à?
Ừ.
Tớ nhớ mình đã lịch sự từ chối cậu rồi mà?
Tớ nghĩ tớ nên bắt đầu bằng việc
giúp cậu hiểu hơn về tớ.
Đó là đứa nhỏ mà Hananoi đã tỏ tình ư?
Cậu tin nổi không, cậu ta đã tỏ tình trước cả lớp đấy?
Chỉ có trai đẹp mới dám làm vậy thôi.
- Mà cứ tưởng xinh lắm… - Nói cho tớ biết…
- Nó nghe được giờ! - …cậu thích gì đi, Hotaru.
Hotaru?
Hotaru.
Tớ xin lỗi! Cậu vừa nói gì?
Tớ vừa nói tớ muốn biết cậu thích những gì.
Ví dụ thích kiểu tóc gì này.
Kiểu tóc á?
Tóc ngắn cho dễ gội đầu.
Tóc ngắn hả?
Ừm,
tại sao lại là tớ vậy?
Khi cậu đưa ô ra che cho tớ,
tớ đã nhận ra cậu là tri kỷ của mình.
Hôm qua cậu cũng nói vậy…
Cậu biết không,
có rất nhiều người chủ động tiếp xúc tớ,
nhưng ngay khi tiếp xúc sâu hơn, thì họ đều bỏ tớ đi.
- Cậu ta tỏ tình trước cả lớp. - Họ thấy thất vọng.
Vì tớ "kỳ quặc" và "khác người".
Người ta ái mộ tớ
vì ngoại hình, mặc dù tớ chỉ có mỗi cái đó.
Nhưng với Hotaru, cậu vẫn nói chuyện với tớ bình thường,
kể cả lúc này.
Đó là lý do đấy.
Gặp lại cậu sau.
H… Hotaru!
Sao cậu lại tới trường cùng Hananoi thế?
- Kyo, Shibamu, chào buổi sáng. - Chào cậu.
Sao hả? Cậu hẹn hò với cậu ấy thật sao?
Đừng mà! Tớ sẽ cô độc lắm!
Không phải vậy đâu.
Cậu ấy nói muốn tớ
hãy cân nhắc lại sau khi hiểu về cậu ấy rõ hơn.
Tớ hiểu.
Vậy cậu thấy thế nào?
Cảm nhận đã thay đổi gì sau một ngày chưa?
Tớ cảm giác cậu ấy là một người bí ẩn.
NGÀY HÔM SAU
BÁNH BAO NHÂN THỊT HEO
Nhìn có vẻ nặng nhỉ?
Ôi, xin lỗi.
Mình đang bê nó tới phòng giáo viên…
Hả? Hananoi? Tóc của cậu…
Cậu thấy sao? Gần với gu của cậu hơn chưa?
Vậy hôm qua cậu hỏi
không phải là hỏi kiểu tóc tớ ư?
Vậy nhìn kiểu này không hợp với tớ hả?
Cậu cắt tóc chỉ vì tớ thích kiểu đó sao?
Ừ, tớ muốn bắt đầu từ ngoại hình.
Mặt cậu hiện ra chữ, "Mình không hiểu".
Xin lỗi, tớ không hiểu được thật.
Không sao đâu. Cậu đang tới phòng giáo viên nhỉ?
- Tớ đi với cậu. - Giờ thể dục…
- Cảm ơn cậu đã giúp. - …hôm nay có bóng rổ đấy.
Tuyệt!
Tớ xin lỗi, Hananoi.
Cậu làm nhiều điều vì tớ thế mà…
tớ vẫn chưa thật sự hiểu cảm giác phải lòng một ai đó là thế nào.
Chắc tớ giống người máy hoặc robot hơn.
Thật sao? Robot á?
Nếu chưa hiểu được, sao cậu không thử đi?
Ta có thể thử hẹn hò.
Xem nào… Hay mình thử từ giờ đến lễ Giáng sinh nhé?
Rồi tớ sẽ làm cậu tổn thương mất, Hananoi.
Những người như tớ
tốt nhất không nên yêu ai.
Bất cứ ai trên đời cũng có thể yêu mà.
Cậu ấy bí ẩn, nhưng không hề đáng sợ.
Mình cảm thấy thế.
Tớ xin lỗi!
Tớ đã hứa sẽ ăn trưa cùng bạn trai.
Còn tớ lại có buổi họp câu lạc bộ. Xin lỗi cậu nhé.
Tớ thật sự xin lỗi!
Chắc hôm nay mình ăn một mình.
Hotaru.
Muốn ăn trưa cùng tớ không?
- Mình cứ thế đi theo mà chẳng nghĩ gì. - Hotaru.
- Nhưng mình đã chối cậu ấy… - Hotaru?
…nên làm thế này có khi lại không hay.
Hotaru, Hotaru ơi. Cậu muốn ăn món này không?
Món tủ của căng tin, bánh bao nhân thịt heo!
- Cảm ơn cậu! - Tớ mua cho cậu đấy.
Cậu cứ ăn hết đi.
Đây.
Ăn chung với tớ.
Ăn thôi!
Ngon quá!
Cảm ơn cậu.
- Cậu thấy ngon không? - Ngon.
Tớ thấy ngon vì được ăn cùng cậu.
Món ăn ngon hơn khi ta ăn cùng người khác à?
Mình hiểu được cảm giác đó.
Ơ? Khuyên tai của cậu đâu rồi?
À…
Cậu có vẻ không thích con trai chưng diện.
Tớ đã định bảo cậu từ khi nãy,
nhưng cậu không phải ép mình để giống kiểu tớ thích đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.