لومړۍ 162 کرښې.
Tập 2 Hội tụ đủ bốn người
Nashiko
Izumi
Riche
Pai
Đây, ù!
Là mơ à...
Hồi mã thương...
Từ đó đến giờ, mình đã chơi mạt chược với Izumi và Pai nhiều lần...
nhưng rốt cuộc chỉ toàn đùa nghịch, chẳng nghiêm túc được mấy.
Nhắc mới nhớ, bạn tiểu thư bí ẩn...
liệu có đến thật không nhỉ?
Mình chẳng biết người ta nên hơi sợ một chút.
Xin chào.
Cậu đến thật à?
Tất nhiên rồi.
Mình đã rất mong đợi đấy, bạn Jippensha.
Thế à...
Ưm... vậy trước mắt cứ vào nhà đã nhé.
Ừ!
Tớ cũng nói rồi đấy.
Do đây không phải một cửa hàng nên tụi mình sẽ vào bằng cửa sau.
Được!
Đây. Mời cậu vào.
Ừ! Mình xin phép!
Bọn tớ mới chỉ dùng một cái.
Những cái khác thì vẫn đang niêm phong.
Hoài niệm quá.
Vẫn hệt như ngày xưa.
Ưm, bạn Riche...
ngày xưa cậu từng đến quán này rồi à?
À, xin cứ gọi mình bình thường thôi.
Chắc tụi mình cũng trạc tuổi nhau, nên không cần khách khí.
A... thế à?
Vậy cũng gọi tớ bằng tên là Nashiko đi. Mọi người đều gọi thế.
Thế... sao Riche lại đến đây?
Hình như cậu đã biết nơi này từ ngày xưa thì phải.
Đúng rồi.
Hồi còn nhỏ, có một lần tớ đã bị kéo theo tới đây.
- Hồi đó, tớ rất hay đi cùng bố mẹ. - Không chịu! Bố mẹ toàn đi riêng với nhau.
- dù là sân golf hay vũ hội. - Cho con đi với!
Trong số đó có cả chược quán.
Hả? Nhưng trẻ nhỏ được vào chược quán sao?
Tất nhiên, trong giờ hoạt động thì không được...
Vì bố mẹ là thành viên nên đã bàn bạc với chủ quán ở đây...
Và họ đã mở một lớp dạy mạt chược ngoài giờ hoạt động, và mời tớ vào đó.
Hể... vậy là bố đã làm những chuyện đó ở chược quán à...
Cậu không biết sao, Nashiko?
Mãi đến gần đây tớ mới bắt đầu biết về mạt chược và chược quán này thôi.
Công việc chính của bố cũng là cái khác.
Ồ, thì ra là vậy.
Đây là tơi mà tớ tiếp xúc với mạt chược lần đầu tiên.
Lúc đầu, tớ cũng chẳng thể nào nhớ hết luật.
Nhưng khi xếp đủ bộ và ù được...
mọi người xung quanh sẽ cùng vui với tớ.
Tớ vốn cũng đã thích trò lấy quân và xếp bộ rồi...
nhưng vì mọi người cùng cười nên càng vui hơn nữa.
Những người ở đây thật sự toàn là người tốt.
Sau khi đã học đủ kiến thức và có thể chơi theo luật chính thức...
Cảm giác đó... thật sự rất tuyệt vời.
Vì vậy, đây là một nơi nhiều kỷ niệm với tớ.
Tớ đã được bố mẹ dẫn đi rất nhiều nơi, nhưng nơi này là lưu luyến nhất.
Nhưng mà hồi đó tớ còn bé...
nên nếu muốn đến đây thì chỉ có bố mẹ dẫn đi.
Khi lớn hơn và có thể hoạt động rộng hơn, tớ đã thử quay lại chỗ này, nhưng...
Lúc đó thì nó đã ngừng hoạt động nhỉ?
Ừ.
Đó là vào vài năm trước.
Kể từ đó, thỉnh thoảng tớ vẫn ghé qua đây để ôn lại kỷ niệm.
Rồi hôm trước, cậu tình cờ nhìn thấy tớ nhỉ?
Đúng rồi! Không ngờ lại có thể được chơi ở đây.
À không... đã bảo là giờ người ta không tụ tập ở đây nữa...
Hể? Nhưng không phải Nashiko chơi mạt chược ở đây sao?
Đó là chơi cùng bạn của tớ.
Nó giống như biệt thự của tớ vậy...
Tuyệt vời quá!
Nếu không phải một quán như ngày xưa thì lại càng tiện!
Lẽ nào...
Ừ! Xin hãy cho tớ chơi cùng với!
Làm sao đây?
Biết chỗ này gọi là chược quán...
nhưng mình đâu có định chỉ có chơi mạt chược ở đây đâu.
Mình chỉ muốn có một căn cứ bí mật có thể thong dong làm những thứ mình thích thôi!
Nhưng mà tớ mới biết chơi mạt chược, chưa thể chơi tử tế, nên chắc chẳng vui đến thế đâu.
Không sao đâu. Tớ cũng chẳng chơi giỏi đến thế.
Do tình cờ có đồ chơi mạt chược...
nên hôm trước tớ chỉ chơi thử, chưa chắc đã kéo dài lâu đâu.
K-Không sao đâu!
Tớ chỉ đến đây vào cuối tuần. Ít nhất thì chỉ lúc đó cũng được.
Nhưng bọn tớ chơi bát nháo lắm.
Chắc không giống với thi đấu nghiêm túc.
Chuyện thắng thua đâu có quan trọng.
Tớ chỉ muốn có lại niềm vui như hồi đó thôi!
Khó khăn lắm tớ mới tìm thấy...
Tớ đã luôn mơ ước...
rằng nơi đó vẫn còn tồn tại và tại đó có những cô gái chạc tuổi tớ...
và đã rất vui.
Tất nhiên vẫn có các chược quán khác. Khi lớn lên một chút thì tớ cũng có thể vào được.
Nhưng chắc chắn sẽ có nhiều đàn ông, tớ không nghĩ mình có thể hòa nhập.
Không có nơi nào trong mơ như thế này.
Xin cậu đấy!
Chỉ một chút thôi mà! Làm ơn đi!
Làm cái gì vậy hả!? Đương nhiên là được rồi.
Chompo...
Bạn chim sẻ?
Vừa đúng bốn người để chơi mạt chược còn gì.
Để ta đánh thì ra quân rất chậm, ảnh hưởng nhịp độ lắm.
Nhìn qua thì có vẻ là một cô bé ngoan và trong sáng đấy chứ.
Ừ thì đúng, nhưng...
Vậy thì được rồi.
Nếu có gì bất ổn thì đến lúc đó tính.
Dễ thương quá.
Hót thánh thót kìa.
Ở đây có một bé chim sẻ dễ thương thế này...
vậy mà tớ lại...
Tớ nghe chuyện rồi!
Hể?
Nashiko, có sao đâu chứ!
Riche cũng sẽ là bạn của chúng ta!
Đúng rồi đó, Nashiko!
Có thêm bạn chơi mạt chược thì có gì xấu chứ?
Trời ạ! Làm Riche khóc đến mức này.
Hiểu rồi...
Riche, tụi mình là bạn.
Thế nên cậu có thể ở đây. Tụi mình cùng chơi mạt chược. Nhé?
Thật sao?
Cảm ơn các cậu.
Xin được giới thiệu lại. Tớ là Hayashi Riche.
Lúc nãy đã để mọi người thấy bộ dạng đáng xấu hổ, thành thật xin lỗi.
Tớ rất vui vì đã được mọi người đón nhận.
Ồ! Tớ là Tokutomi Izumi.
Izumi là được.
Hân hạnh làm quen, Riche.
Tớ là Kawahigashi Pai. Hân hạnh làm quen nhé, Riche.
Izumi, Pai, tớ cũng rất hân hạnh.
Vậy là đủ bốn người rồi nhỉ.
Dù hơi tội nghiệm Chompo, nhưng khi có Riche thì chơi với bốn người đi.
Không phải trước giờ các cậu với ba người sao?
Cậu nghĩ vậy đúng không?
K-Không phải sao?
Bất ngờ thay, Chompo này chính là người thứ bốn!
Sao có thể...
Nhưng mà thật đấy.
Chắc nhìn trực tiếp thì hiểu nhanh hơn.
Vậy chơi một ván như mọi khi đi.
Bé Janta, khởi động!
Janta-kun?
Tên của cái bàn này đấy.
Bàn mạt chược tự động nên gọi là "Janta".
Oa, hay thế!
Lúc mới bốc bài,
để Chompo tự làm thì lâu lắm...
nên bọn tớ sẽ bốc bài hộ.
Hể?
Nói vậy thì Chompo tự biết cách chơi bài, chỉ là không thể tự cầm quân?
Đúng rồi đấy.
Sao có thể!
Nào, chơi thôi.
Bằng cách đó, Chompo có thể chơi mạt chược.
Nên bình thường, bọn tớ chơi ba người và một chim.
Nhưng đúng là để bọn tớ phụ di chuyển bài thì nhanh hơn.
Khi cần đánh thì bọn tớ cũng di chuyển hộ.
No comments yet. Be the first to leave one.