لومړۍ 200 کرښې.
Mẹ!
Mẹ! Mai Anh!
Mẹ nhớ con quá! Mình đi vô nhà nha mẹ.
Đi.
Ủa, Xuân Thanh?
Ba.
Con về rồi hả? Dạ.
Qua đây, để ba giới thiệu.
Đây là bác Hai, con của bà Tám đó. Dạ con chào bác Hai. Chào cô, chào chú.
Xuân Thanh nó có bầu rồi hả? Tưởng mới ly dị rồi chứ?
Tôi sắp có đứa cháu ngoại thứ hai rồi.
Mấy ông, mấy bà cũng ráng phấn đấu nha.
Đẻ thiệt nhiều vô, cho vui nhà vui cửa.
Chứ cỡ tuổi anh em mình, neo đơn quá cũng buồn.
Jolie! Cô Ba!
Cô Ba về hồi nào dợ? Mà cô Ba ở đây luôn hay sao?
Con có nghe ba má con kể chuyện của ba không?
Con có nghe rồi. Mẹ con có kể.
Mà thôi không sao đâu cô.
Tiểu Bảo!
Tiểu Bảo! Dễ thương quá à! Mau lớn vậy!
Con không nhận ra cô Ba hả? Chào cô Ba đi. Không!
Không, không, không nè! Con trai dám nói không với mẹ hả?
Khỏe không em? Bầu mấy tháng rồi? Cưng quá vậy?
Dạ, ba mươi mấy tuần rồi.
Tiểu Bảo, con không có quậy mọi người!
Xuân Thanh!
Anh hai. Về rồi hả?
Dạ.
Đau, anh hai!
Giỡn chút mà, làm gì ghê vậy?
Jolie!
Biết ở đây đám tang không?
Mày chơi điện thoại hoài, tao đập điện thoại bây giờ.
Mặc đồ tang, vô lạy trả phụ ông nội đi.
Tiểu Bảo! Không được chọc ghẹo mọi người!
Đi, vô ăn cơm. Dạ.
Mẹ đánh con bây giờ. Không có quậy, nghe chưa?
Nè, nè... Coi chừng con cho đoàng hoàng coi.
Đàn bà gì mà... Đàn bà gì sao?
Ăn cơm thì ngồi xuống ăn đi. Ông nói nhiều quá!
Bây giờ tôi nói một câu, bà trả lời lại một câu hả?
Chứ bây giờ ông muốn ông nói một câu, tôi trả lời lại mấy câu?
Thôi mệt quá, ăn đi! Thôi, để tôi nhịn, cho ông vừa lòng hả dạ!
Ba. Cô chú.
Má, con mới về.
Con về rồi hả? Hay quá.
Đi vô phụ má một tay đi. Ta nói lu bu muốn chết!
Có mấy bàn tiệc thôi, mà lo cũng không xong nữa. Mà không ai chịu giúp má hết.
Sao không đội tang đi con? Tang bên này nè.
Dạ, con mới về nên chưa kịp đeo.
Đem vali vô phòng ông nội. Phòng của mày, Mai Anh với Jolie ở hết rồi.
Dạ.
Nè, con về là tốt rồi. Nhưng mà mai mốt, mày có đi đâu...
mày làm ơn nói với nhà một tiếng. Mày làm vậy, coi có được không?
Con lớn rồi mà má. Trời đất ơi!
Lớn thì lớn, chứ lớn là muốn bỏ đi đâu bỏ hả?
Rồi còn chuyện ly hôn của con nữa. Chuyện ly hôn của mày, đâu phải chuyện giỡn chơi.
Mày phải biết nghĩ cho Mai Anh, rồi đứa con trong bụng mày nữa.
Rồi tính nuôi làm sao đây? Bệnh thì bệnh, nhưng mà vợ chồng...
có gì phải từ từ giải quyết, nha.
Xuân Thanh.
Có nghe má nói gì không, Xuân Thanh?
Con...
Con sao? Con ngu như bò chứ sao!
Mày thấy thằng Tuấn không? Tháng nào cũng hạng nhất hết.
Học hành lại cho đoàng hoàng. Không học, cho mày đi bán vé số!
Thanh? Có nghe má nói không, mà thừ người ra vậy?
Dạ có.
Có cái gì? Lớn rồi, phải biết trách nhiệm với gia đình.
Cái bệnh trầm cảm là bệnh trong đầu của mày thôi.
Mày phải biết mạnh mẽ vượt lên chứ.
Mày phải học hỏi má mày nè!
Má ơi...
con chưa đốt nhang cho ông nội. Con ra ngoài đốt nha.
Rồi ai phụ má? Con mới về, con mệt quá.
Con kêu chị Bích Ngọc vô phụ má nha.
Trời ơi, cái con này. Thiệt tình!
Anh em mình làm vài ván nha.
Thôi. Chơi với ông, tôi sợ quá.
Gì sợ? Chơi năm trăm, một triệu thôi mà.
Trời! Muốn giết tôi hả? Chơi hai chục, bốn chục được rồi.
Hai chục, bốn chục?
Bộ bà xã ông cắt của quý ông, ngâm giấm hả? Chết nhát thiệt mà!
Chơi nha. Chơi đi.
Chơi cho vui thôi mà. Sát phạt hết vui.
Với lại, bữa nay lễ tang của ông già.
Ông muốn chơi khô máu để chi vậy?
Hai chục, bốn chục được rồi. Mệt mấy cha quá!
Ba. Nhỏ này, má hay mua đồ của nó phải không?
Con điên đó.
Nó làm gì ở đây vậy?
Xích ra coi!
Bà Gái đâu rồi chú?
Mày biết lựa lúc tới quá ha? Con mà!
Mày không thấy nhà tao đang đám ma hả?
Thấy. Bởi vậy mới qua nè.
Cái con này!
Sao? Thấy phiền quá hả?
Phiền quá, thì kêu cục cưng mua cái gì, trả cho người ta cái đó đi!
Mày đúng là điên thiệt mà! Nè!
Tiên, chứ không có điên.
Tiên, không hề hiền. Ô-su-kay?
Bà Gái ơi! Ê!
Tao lạy mày! Bả đang ở trong.
Xuống dưới gặp bả, bả trả cái gì thì lấy cái đó!
Thấy thương quá! Thôi con đi nha.
Em nhép theo đó nha. Mày nhép thử coi.
Alright, see you tonight.
Hù!
Con quỷ. Mới về đấy hả? Ừ!
Sao? Bà đã quyết định quay trở lại...
với xã hội loài người rồi hả, bà Thanh?
Thì ông nội mất. Sao không về được.
Công nhận bà hay thiệt.
Ai cũng biết vụ của bà hết mà bà tỉnh bơ!
Chứ giờ sống cứ nghĩ người khác nghĩ gì về mình hoài, chắc chết.
Có lý.
Bà nghĩ tụi mình được thừa kế gì không, Thanh?
Không quan tâm.
Nhìn gì?
Nghĩ tao làm màu hả?
Tao mệt mỏi chữ "tiền" lắm rồi.
Có lý.
Thứ Hai này, tụi em đi phượt qua Cần Giờ. Đi chung với tụi em?
Không. Sáng mai về rồi. Sao vậy?
Nghĩ sao ở đây lâu hơn được?
Bà kệ gia đình vậy, bà Thanh? Bà mới bỏ đi cả tháng trời...
giờ bà muốn bỏ đi nữa hả?
Bây giờ, mày ở đây...
mày thấy ba má, anh hai, bà Bích Ngọc đối xử với tao đi.
Họ đối xử với tao, như tao sắp sửa ở nhà thương điên vậy.
Sao tao ở đây lâu hơn được? Mày muốn tao sống sao?
Không phải tôi muốn bà sống sao.
Bà hỏi thẳng vô mặt họ đi. Hỏi coi, họ muốn bà sống như thế nào?
Hỏi rồi khỏi về đây nữa hả?
Bà nhát thiệt luôn. Hỏi một lần rồi thôi, chứ có gì đâu!
Tao không giống mày, Kim Bảo.
Tao không phải cái đứa bỏ đi Thái Lan một thân, một mình.
Tao không phải cái người khao khát cả thế giới này giống mày.
Tao chỉ muốn yên thân thôi.
Bà phải thử! Bà không thử, sao bà biết được bà thích hay kh...
Tao không phải thử cái gì hết!
Giờ mày sao? Giờ mày giống mẹ, đúng không?
Mẹ nè. Giống nè.
Con quỷ! Đau thiệt. Xin lỗi.
Bà Gái!
Qua làm gì vậy?
Qua hỏi thăm chứ làm gì.
Nhà chị đang có đám tang. Thôi, em để tuần sau đi.
Không. Thiếu phải trả chứ!
Thì tao đã nói mày...
Vòng ai đẹp quá vậy!
Mua ở đâu đẹp quá dợ?
Quên, mua của em! Lấy đi, lấy đi.
Giờ phải lấy chứ sao.
Mày làm cái gì vậy?
Da người, chứ bộ da trâu sao lột đau muốn chết!
Chỗ người ta đi thắp nhang, mà hai đứa tụi bây ngồi đây chơi!
Dẹp cái điện thoại đi! Đi vô trong kia đứng.
Đợi người ta thắp nhang, rồi lạy trả người ta! Chào hai cục cưng.
Sao vậy?
Anh địt thúi quá hả?
Anh hai, có gì anh nói đi.
Là vầy. Đêm nay đêm cuối rồi...
thế nào ba má cũng họp gia đình chuyện phân chia tài sản của ông nội.
Rồi ý anh là sao?
Thì anh là cháu nội đích tôn,
anh có rất nhiều trách nhiệm với gia đình mình.
Anh phải lo phủ thờ, lo cho ba má sau này...
rồi còn hai đứa con anh nữa.
Nhưng rồi ý anh là sao?
Thì anh phải nhận phần nhiều hơn để công bằng, chứ sao!
Công bằng. Thiệt, cũng có lý.
Anh hai lúc nào mà chả công bằng với tụi em. Ý mày là sao?
Con Jolie kìa. Đang lạy trả nãy giờ, sao không vô thay nó đi?
Mày giỡn với anh hoài!
Em không có giỡn.
Thôi, em vô giúp mẹ nha.
Sao lại là nhẫn giả vậy?
Từ từ. Đây nữa nè.
Sao dây chuyền giả? Vàng của em đâu?
Thôi, rồi tao trả hết cho mày. Không thiếu mày đâu mà lo.
Nhớ trả nha. Ngày mai em qua, em đòi tiếp nha.
Mai nha!
Con vô rửa chén nha. Ờ.
Đôi già.
Có không?
Trả lại cho mày.
Thua banh xác rồi.
Dễ mà.
Giờ mày đánh cái lốc này xuống là tới rồi. Đánh đi.
Kim Hoàng! Ông làm gì ngoài đó vậy?
Nạt ai đó! Ông vô đây tôi biểu.
Đang thua!
Đi vô tôi biểu.
Không.
Đi vô! Ba, đánh giùm con đi.
Năm lốc.
Về nhà chú.
No comments yet. Be the first to leave one.