لومړۍ 200 کرښې.
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Anh là người cuối cùng trên thế gian mà tôi muốn kết hôn!
Anh có nghĩ lý do nào đã thúc đẩy tôi không?
Tính kiêu ngạo, tự phụ của anh,
và sự làm cao ích kỷ của anh đối với cảm xúc của người khác!
Cách nhìn của tôi về anh đã được định đoạt
khi tôi nghe về cách anh đối xử với Wickham.
Ít ra về chuyện đó thì mình cũng có thể bào chữa.
Cô mong tôi vui mừng vì sự thấp kém trong các mối quan hệ của cô sao?
Lấy làm vui sướng trong mối quan hệ với những người
mà điều kiện sống quá thấp so với tôi ư?
Anh đã sai lầm, anh Darcy.
Sự tỏ bày của anh chỉ làm giảm một chút
sự băn khoăn của tôi khi từ chối anh,
làm anh ứng xử cho ra vẻ một quý ông hơn.
Ai thế, Fitzwilliam?
- Darcy! Chúng tôi thật lo về cậu! - Cháu tôi phải không?
Cháu ở đâu rồi? Cho nó vào đây nói chuyện đi!
Không, thứ lỗi cho tôi.
- Xin thứ lỗi cho tôi. - Darcy, cậu không khoẻ à?
Tôi khoẻ, xin cám ơn, nhưng tôi có chút áp lực về công việc.
Thứ lỗi cho tôi.
Xin lỗi phu nhân Catherine giùm tôi, Fitzwilliam.
Gửi cô Elizabeth Bennet.
Xin cô đừng lo lắng khi nhận được lá thư này,
rằng nó là sự lặp lại của những ý kiến và đề nghị
mà lúc chiều nay đã làm cô tức giận.
Nhưng tôi tự cho phép mình được bào chữa trước những lời buộc tội.
Những điều này đặc biệt liên quan đến Wickham,
mà nếu đúng thì sẽ thật là ghê tởm,
nhưng thực sự thì chẳng có cơ sở nào cả,
và tôi chỉ có thể bác lại bằng cách trình bày về
mối quan hệ của anh ta với gia đình tôi.
Anh Wickham là con trai một người rất đáng kính trọng,
người trông nom gia trang của chúng tôi.
Cha tôi yêu mến và dành cho anh ta một sự quý trọng cao.
Khi còn nhỏ chúng tôi vẫn chơi chung với nhau.
Sau khi cha anh ta qua đời, cha tôi đã
giúp đỡ anh ta đi học và ở Cambridge,
và hy vọng anh ta có thể theo nghiệp tôn giáo.
Nhưng lúc đó George Wickham bắt đầu chơi bời, phóng đãng
nhờ kiểu cách hấp dẫn của anh ta.
Người cha đáng kính của tôi mất 5 năm trước.
Sự gắn bó của ông ấy với Wickham cho tới phút cuối vẫn còn vững chắc,
đến mức ông mong anh ta sẽ có được cuộc sống tốt trong gia đình.
Wickham đã từ chối vào nhà thờ,
nhưng lại yêu cầu, và đã được chấp thuận,
3.000 bảng mỗi năm thay cho việc sống cùng.
Anh ta bày tỏ ý định theo học luật.
Tôi đã mong, chứ không phải tin là anh ta thành thực.
Cám ơn.
Tôi vô cùng biết ơn.
Tất cả sự liên hệ giữa chúng tôi dường như đã mất.
Georgiana.
Được tự do khỏi mọi sự kiềm chế,
cuộc sống của anh ta là sự biếng nhác và xa hoa.
Tôi không biết anh ta sống thế nào.
Nhưng mùa hè năm ngoái chúng tôi gặp nhau,
trong một tình cảnh đau lòng nhất,
mà tôi mong là có thể quên đi được.
Em gái tôi, Georgiana, lúc đó còn khá nhỏ,
được đặt dưới sự bảo hộ của đại tá Fitzwilliam và tôi.
Một năm trước, nó được đưa từ trường đến Ramsgate,
đặt dưới sự chăm sóc của bà Younge,
người mà tính cách đã đánh lừa chúng tôi.
Và Wickham cũng tới đó, chắc chắn là do có sắp xếp.
Em gái tôi đã bị thuyết phục rằng nó đang yêu
và đã định bỏ trốn đi theo anh ta.
Lúc đó nó mới chỉ 15 tuổi.
Một, hai ngày trước khi họ định trốn đi, tôi vô tình bắt gặp 2 người họ.
Không thể làm buồn lòng người anh mà nó đã coi trọng gần như cha,
nó đã nói toàn bộ kế hoạch cho tôi nghe.
Cô có thể tưởng tượng tôi cảm thấy gì và đã làm điều gì.
Wickham rời khỏi nhà ngay lập tức.
Vào đây nào.
Wickham từ bỏ mục đích của anh ta,
dĩ nhiên là gia tài 30.000 bảng của em gái tôi.
Động cơ khác, thứ yếu hơn, là trả thù chính tôi.
Nếu anh ta thành công, sự trả thù sẽ thật hoàn chỉnh.
Chuyện này, thưa cô, là điều chân thực nhất
về vấn đề của tôi với Wickham.
Cậu nhìn nhợt nhạt quá, Lizzy. Sao cậu không ăn sáng?
- Mình nghĩ là sẽ tốt cho cậu. - Mình khoẻ mà, Charlotte.
Mình đã ở trong nhà quá lâu.
Mình chỉ cần không khí trong lành và vận động thôi.
Rừng xung quanh Rosings rất đẹp vào mùa này trong năm.
Cô Bennet!
Anh Darcy.
Tôi đã đi bộ qua khu rừng vài lần với hy vọng gặp được cô.
Cô có cho tôi hân hạnh khi đọc lá thư này không?
Chuyện này, thưa cô, là điều chân thực nhất
về vấn đề của tôi với Wickham,
và để thực hơn tôi có thể nhờ lời chứng của đại tá Fitzwilliam,
người biết rõ những ngóc ngách của câu chuyện này.
Tôi không biết sự lừa dối nào đã được anh Wickham thể hiện với cô,
nhưng hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi về sự tàn nhẫn nhắm vào anh ta.
Tôi thấy rằng tốt hơn không nên gặp Darcy.
Tình cảnh có thể trở nên không dễ chịu với tôi.
Một gánh nặng nghiêng về phía tôi,
đó là không kể tới tình cảm từ cả 2 phía,
tôi đã tách Bingley khỏi chị cô.
Tôi không muốn chối điều này,
và cũng tự trách mình vì những hành động mà tôi đã làm.
Tôi đã không ở lâu tại Hertfordshire
trước khi thấy rằng Bingley say mê chị cô,
nhưng không phải tới buổi khiêu vũ ở Netherfield
tôi mới nghi ngờ một sự gắn bó nghiêm túc.
Sự yêu thích của anh ấy là rõ ràng,
nhưng dù cô ấy tiếp nhận một cách vui vẻ,
tôi vẫn không nhận ra dấu hiệu nào của sự chú ý đặc biệt.
Sự bình thản trong vẻ mặt của cô ấy cho tôi thấy
trái tim cô ấy không dễ xúc động.
Sự tự phụ không thể chịu được!
Tôi không muốn nghĩ cô ấy khác đi. Tôi tin dựa trên sự đánh giá công bằng.
Rất công bằng!
Chị không gặp được 2 quý ông rồi! Họ vừa đến và đi rồi!
Anh Darcy tới đây à?
Anh ta đi ngay, còn đại tá chờ chị nửa giờ! Giờ thì họ lên tàu rồi!
Chị chắc là chúng ta có thể chịu được sự mất mát.
Về sự phản đối của tôi với chuyện hôn nhân,
hoàn cảnh của gia đình cô, dù có thể bị chê trách,
chẳng là gì nếu so với việc phép cư xử đúng đắn
thường xuyên bị phá hỏng bởi mẹ cô,
các em gái cô, và thỉnh thoảng là cả cha cô nữa.
Thế là đủ rồi con gái. Con đã giúp vui đủ lâu rồi.
Giờ sẽ có một đám cưới lớn!
Và bà biết không, điều đó sẽ giúp
những đứa còn lại kết hôn với người giàu có!
Bạn tôi sẽ rời Netherfield đi London trong vài ngày nữa.
Tôi chỉ ra cho cậu ấy thấy sự tai hại của việc
Không khó để thuyết phục cậu ấy là chị cô khác biệt so với cậu ấy.
Tôi không thể tự trách mình vì đã làm nhiều như thế.
Vì đã phá hỏng mong ước hạnh phúc của chị ấy?
Phải, chắc là anh không tự trách mình. Đồ đáng ghét!
Đây chỉ là một phần sự sắp xếp mà tôi không lấy làm vui vẻ gì.
Làm tôi ngạc nhiên đấy!
Tôi đã giấu cậu ấy là chị cô đang ở thị trấn.
Có lẽ sự che dấu đó không xứng với địa vị của tôi.
Tuy nhiên, tôi làm thế vì điều tốt.
Về chuyện này, tôi không còn gì khác để nói,
và không đưa ra lời xin lỗi nào.
Không thể chịu được!
Lizzy! Charlotte, chúng ta sẽ trễ mất!
Lizzy!
Tôi đã đếm từng lần phu nhân Catherine mời chúng ta
từ khi các vị đến.
Tôi tin là cũng khoảng 10 lần!
11, đếm cả lần này nữa! 11 lần!
Đó, mọi người rất được ưu ái với sự chiếu cố đặc biệt như vậy.
- Cô không đồng ý sao, Elizabeth? - Có chứ!
Sao mà người ta có thể nghĩ khác được?
Và đây là lời mời cuối cùng của cô, ít ra là trong lần đến thăm này.
Đó thực là sự mất mát lớn. Tôi không biết làm sao
chịu được mất mát về tình bạn của phu nhân
Cô thật sắc sảo!
Cô là như vậy mà, em họ tội nghiệp của tôi.
Họ là những chàng trai trẻ tốt bụng, và cũng đặc biệt gắn bó với tôi!
Họ rất buồn vì phải ra đi, nhưng vẫn luôn luôn như xưa!
Ngài đại tá lấy lại tinh thần khá tốt,
nhưng Darcy thì bị ảnh hưởng sâu sắc.
Sự gắn bó của cậu ấy với Rosings cũng tăng lên.
Hôm nay trông cô thật uể oải, cô Elizabeth Bennet.
Cô không nói được nhiều hơn hai từ sao.
Cô xuống tinh thần thế à?
- Không thưa bà. - Dĩ nhiên rồi, khi phải đi xa như vậy.
Ai lại không buồn khi phải rời Rosings chứ,
và để tỏ sự thanh lịch ...
Cô hãy viết thư cho mẹ mình và nói là cô muốn ở lại lâu hơn.
- Chắc bà sẽ cho phép cô nửa tháng nữa. - Nhưng cha tôi thì không.
Ông ấy đã viết thư thúc tôi trở về sớm.
Lệnh bà rất tốt, nhưng tôi tin là chúng tôi phải đi theo kế hoạch là thứ Sáu.
Cha cô sẽ cho phép nếu mẹ cô cho.
Con gái không bao giờ quan trọng trong mắt các ông bố cả.
Và nếu cô ở lại thêm 1 tháng nữa,
thì việc đưa cô lên London nằm trong khả năng của tôi, vào xem nhà hát kiểu Barouche!
Vì tôi không thể chịu được cái ý hai cô gái trẻ tự đi đường về nhà.
Như thế rất không thích hợp!
Tôi hết sức chú ý đến những chuyện đó.
Chú tôi sẽ gửi một người hầu đến khi chúng tôi đến trạm nghỉ.
Chú cô à? Ông ấy có người hầu sao?
Tôi rất mừng là còn có người nghĩ đến chuyện này.
Khi nào các cô đổi ngựa?
- Tại Brom... - Bromley, dĩ nhiên rồi.
Nói tên tôi khi các cô đến đó và họ sẽ phục vụ các cô.
Lệnh bà thật tốt bụng.
Chúng ta đều mang ơn rất nhiều đối với sự lo lắng tử tế lệnh bà ban cho...
Đúng, đúng, nhưng chuyện này làm tôi phật ý!
Tôi khá khó chịu.
Em làm gì thế? Chị nghĩ là rương hòm đã sẵn sàng trước bữa sáng chứ.
Phu nhân Catherine thật là khắt khe về cách xếp áo,
làm em không thể ngủ được,
và em quyết định làm lại!
Maria, đây là rương và váy của em.
Em có thể xếp theo cách em muốn. Phu nhân Catherine làm sao biết được!
Em gái yêu quý, em sẽ có nhiều điều để nói với cha...
Mang cái đó qua đây.
Em họ này...
...cô đã tận mắt thấy sự hạnh phúc của chúng tôi ở đây.
Cuộc sống của chúng tôi tại Rosings là một điều phúc mà nhiều người có thể lấy làm kiêu hãnh!
- Thực sự thì họ không thể. - Đúng.
No comments yet. Be the first to leave one.