لومړۍ 200 کرښې.
Ha!
Đây là cái gì?
Ư!
Giỏi đấy, Nedderman. Chạy một vòng đi.
Nói chính xác ra, một trái bóng rổ chỉ là một cái bao khí thôi.
Giống như các cậu vậy.
Nhưng nếu nó nằm trong tay một người huấn luyện giỏi...
...hướng dẫn về cách chơi và nghệ thuật dắt bóng...
thì quả bóng này có thể làm nên những điều tuyệt vời.
Oates, ta có thể nghe thấy em khò khè ở tận đây đấy.
Chạy một vòng. Quên bệnh suyễn đi nhé.
Để có thể sống sót ở ngoài kia sau những bức tường...
...các cậu cần nhiều hơn là môn toán và khoa học.
Thế giới này sẽ không ngừng lại...
chỉ vì những thằng có thể đánh vần được những từ ngữ lạ...
Hay nói cho các cậu về thủ đô của Montana.
Thủ đô của Montana là gì hả Watson?
- Helena ạ? - Ai quan tâm chứ? Chạy một vòng.
Điều duy nhất quan trọng đối với đàn bà trong thế giới này, đó là sức mạnh.
Cơ thể mạnh khỏe và đầu óc mạnh khỏe.
Bây giờ nếu các cậu không đủ sức khỏe...
Thì cho đến lúc các cậu dời khỏi cánh cửa kia...
Các cậu có thể từ bỏ và về nhà với khóc mẹ...
Hay với bà... Bỏ cái tay xuống Lewis.
Chúng ta đều biết bố mẹ em đã qua đời. Nghỉ ngơi chút đi.
NGÀI WOODCOCK.
- Ồ! - Nhấc chân lên đi Nedderman.
À, Farley, có vẻ em lại quên đồ thể dục lần nữa hả.
Không phải thưa thầy, ai đó...
Đó là một câu hỏi tu từ đấy Farley ạ.
- Gì ạ? - Đó là một câu hỏi tu từ.
Nghĩa là em không phải trả lời.
Vì dù sao ta cũng biết câu trả lời...
Hoặc ta chẳng quan tâm câu trả lời của em là gì.
Em thấy đấy Farley, trong lớp của ta...
Tất cả mọi người đều phải mặc đồng phục quần sóc thể thao và áo phông.
Gutierrez, vào lấy dụng cụ.
Bắt đầu thay đồ đi.
- Không, cứ đứng đấy. - Sao ạ?
Thấy không, căn phòng có khóa kia là để dành riêng...
...cho những thằng mặc những bộ đồ đúng đắn.
- Em thay ở đây.. - Được rồi đó, John. Khỏe lên rồi.
Không nói chuyện Nedderman. Chạy 10 vòng.
Mang thằng hen suyễn cùng đi.
Được rồi, bắt đầu đi.
Dụng cụ đâu Farley. cái 25 xu ấy.
- Nhưng có người đã lấy mất cái.. -Ta...Ta không hỏi cậu Farley.
- Cũng không phải một câu hỏi tu từ. - Vâng...
Có vẻ như có ai đó cần một bài học...
Về trách nhiệm cá nhân đây.
Không có chút ý chí nào hả Farley?
Em không thể bám vào nữa!
Cậu béo núc một cách đáng xấu hổ...
Những thằng bé ngoại cỡ nhất thế giới.
Ta không thể chịu đựng được những kẻ thua cuộc trong lớp thể dục của ta.
- Cậu có phải là một kẻ thua cuộc không? - Không, thưa thầy.
Câu hỏi tu từ Farley ạ. Ta đã biết câu trả lời rồi.
Ngẩng đầu lên, Nedderman.
Hự!
Đã bao giờ cậu nghĩ đến việc từ bỏ chưa?
Hự!
13 năm sau.
VỨT BỎ: Làm sao vượt qua quá khứ JOHN FARLEY
- Các bạn đã sẵn sàng rời bỏ chưa? - Yeah!
Được rồi!
- Ông Farley? - Oh, chắc chắn rồi. Anh thế nào?
- Được rồi, tên anh là gì? - Scott.
John, anh không còn thời gian cho việc này đâu.
- Ồ... - Chào.
Tôi xin lỗi nhé các bạn.
- Tiếp tục vứt bỏ đi. - John! John!
OK, giờ nhớ rằng tất cả họ là những mối nguy hiểm tiềm ẩn đó.
Hầu hết đều muốn chữ kí và bắt tay...
Nhưng một số người cũng muốn chữ kí và bắt tay...
và sau đó họ muốn đưa anh về nhà và trói anh lại...
và giam giữ anh...
- À, chào mọi người. - John Farley.
Cuốn sách của anh đã cứu sống tôi.
Tôi không làm gì cả. Chính cô đã cứu mình đấy.
Tất cả những điều tôi làm chỉ là cho cô một cái bè mà thôi.
- Cô phải tự mình bơm nó lên. - Ưmm...
Ông Farley, tôi đã từng cảm thấy mình như bị đày đọa bởi cân nặng của tôi.
Nhưng với sự giúp đỡ của anh, tôi đã lấy lại sự tự tin của bản thân mình.
Ha! Thật là một câu chuyện tuyệt vời.
Sao anh không thử chút cafe và món bánh miễn phí nhỉ?
Ồ!
Bằng cách vứt bỏ, ý anh có phải là chúng tôi nên quên hết mọi thứ không?
Mẹ em nói rằng anh ấy đã không uống quá nhiều...
nếu anh ấy có thể quên về mùa hè ở nhà của chú Lou.
À, chúng ta đều có chú Lou.
Và chúng ta đều uống vì những lí do khác nhau.
Một ngày dài.
Anh thậm chí không nghĩ rằng mình có thể cầm bút lâu hơn.
Để em cho anh lời khuyên giống như anh đã khuyên Nelson Mandela...
...trong cuốn sách du lịch cuối cùng của anh ấy nhé.
Đừng rên rỉ nữa, mèo con ạ.
- Rất có ích đấy. - Em không biết...
Em đã lôi anh ra khỏi thứ gì.
Một vài vùng nào đó ở Nebraska muốn tặng anh...
...thùng đựng ngô của họ hay cái gì đấy.
Giải thưởng Corn Cob Key?
Ừ, cái đó là cái gì? Em...Em cũng không biết nữa.
''Ủy Ban Thương Mại Rừng Cỏ Nebraska...
''muốn trao tặng ngài John Farley giải thưởng Corn Cob Key của thành phố.''
Ối trời ơi. Đó là quê anh.
- Thật tuyệt quá. Em đã nói gì với họ? - Em đã đồng ý.
- Thật ư? - Không đâu.
Tại sao? Chờ đã.
Maggie, giải thưởng Corn Cob Key là một vinh dự lớn lao.
Hiếm khi họ trao cho người ngoài...
nhưng khi họ làm vậy thì đó thực sự nét nổi bật trong "cornival".
Em xin lỗi. Anh vừa nói "cornival"?
À, đúng. Đó là một vùng nông thôn...
Vì thế, em biết đấy, hàng năm bọn anh đều có một lễ hội lớn.
Lễ hội ngô. Cornival.
- Cornival. - Maggie, em không biết đâu.
Mẹ anh là Nữ hoàng Ngô vào năm 1970 đấy.
Ý anh là, hàng năm bà ấy đều tham gia diễu hành.
- Điều này rất có ý nghĩa với bà ấy. - Lễ hội ngô Cornival?
Em biết không? Anh sẽ gọi lại cho họ.
Anh sẽ bay luôn vào ngày mai và sẽ làm cho bà ấy ngạc nhiên. Thật là tuyệt.
Anh sẽ cần lệnh của tòa án để khiến em gặp mẹ anh đấy.
Điều này lại khác. Từ khi bố anh mất, Anh là tất cả của bà ấy.
Ồ, bố anh mất rồi à?
Đấy là chủ đề chính của cuốn sách.
Toàn bộ chương cuối là về việc anh vượt qua nỗi đau như thế nào.
Em vẫn chưa đọc sách của anh, đúng không?
À, giờ cũng chẳng có ích gì nữa. Anh vừa hủy đoạn kết rồi đó.
Chào John!
Mừng cậu trở về John. Ha ha ha!
Luke Jessop, uh, Hội trưởng Hội đồng thành phố Forest Meadow.
Chúng tôi đánh giá cao việc anh dành thời gian ...
về..về..thăm nhà và gặp gỡ người dân nơi đây.
Cảm ơn ông. Thật tuyệt vời.
Thật vinh hạnh khi tôi được nhận giải thưởng danh giá Corn Cob Key.
À, anh đã có được nó, chàng trai...
Chàng trai trẻ.. Chúng tôi rất tự hào về cậu
Vì thế, tôi đại diện cho...
À, tất cả chúng tôi John ạ...
- Chúc..mừng! - Ha ha ha!
- Johnny! Ôi, lạy chúa, con đây rồi! - Hey!
- Mẹ thế nào? - Ôi!
Mẹ xem tin tức về con và mẹ đã cố gọi cho con nhưng bây giờ con đã về rồi!
Con vừa bay về đây. Con muốn làm cho mẹ ngạc nhiên.
- Ôi! Mẹ rất tự hào về con. - Con cảm ơn mẹ.
Nó thế nào hả con? Cuốn sách du lịch hay chứ?
- Vâng, nó rất hay. - Con hạnh phúc chứ?
Vâng, con rất hạnh phúc. Trông mẹ tuyệt lắm.
- Cảm ơn con. - Vâng. Mẹ định đi đâu thế?
Ừ, mẹ có hẹn.
- Thật ư? - Ừ.
- Mẹ..đi gặp ai đó à? - Ừ.
Ôi, chúa ơi. Thật tốt quá. Bao lâu rồi mẹ?
- 5 tháng. - Sao cơ? Sao không thấy mẹ nói gì?
À, vì mẹ lo con không vui khi biết mẹ hẹn hò.
- À, vâng, thế ông ấy là người thế nào ạ? - Ồ, ông ấy rất tuyệt vời.
Ông ấy rất đẹp zai và ...
- Ông ấy lịch lãm. - Ôi mẹ, Con mừng cho mẹ.
- Cảm ơn con. - Con không thể đợi được gặp ông ấy.
- Con biết không, con cũng biết ông ấy đấy. - Con ư?
Ừ.
Ông Woodcock?
Farley, Tặng em mấy bông hoa cúc này.
- Jasper! - Anh xin lỗi đã đến trễ, em yêu.
Không có gì đâu.
À đây là Johnny.
Con trai em. Anh có nhớ nó không?
Không.
- Nhưng anh nghe nhiều về cậu ấy rồi. - Hm.
Không phải ngày nào cậu cũng được bắt tay với người nổi tiếng đâu.
Ha ha ha!
- À, em đã sẵn sàng cho bữa tối chưa? - Mm-hm.
Anh không biết em thế nào...
Nhưng anh đã nghĩ về món thịt cả ngày hôm nay.
Em không thể tin được là anh không nhớ gì về nó.
Nó là đứa trẻ dễ thương nhất...
...với đôi má cao mũm mĩm.
- Mẹ à. - Anh đã dạy rất nhiều đứa béo phì nhiều năm qua.
Ồ, nó đâu có béo!
Chờ chút nào.
Tôi nhớ ra rồi.
Cậu không phải thằng bé đã đái ra quần...
khi ở trên cái xà ngang vào hồi đó đấy chứ?
- Jasper. - Không phải.
Thực ra tôi nhớ ông rất rõ.
Ông đã khiến tôi lấy lại rất nhiều về ý thức cá nhân mình.
- Ồ. - À, Ta rất quan tâm đến luc trẻ.
Làm chúng trở thành người có ích sau này.
Ồ, đúng thế đấy. Và đó là lí do vì sao...
Họ bầu Jasper là nhà giáo của năm.
- Mẹ đùa hả! - Sao bà ấy lại phải đùa?
Ôi chúa ơi! Ôi chúa ơi! Anh biết em nhận ra điều gì không?
Cả hai đều được nhận giải thưởng trong cùng một tuần.
Họ trao cho Johnny giải Corn Cob Key.
Em đùa à.
Vì vậy mẹ đang bơi ở làn Y và ông ấy ở làn bên cạnh...
và tự nhiên chân mẹ bị mắc và mẹ bị chìm xuống.
Đó là một cơn chuột rút rất tệ. Và nếu anh nhớ chính xác thì...
anh nghĩ nó ở ...
- Ngay đây. - Ha ha ha.
No comments yet. Be the first to leave one.