Anna Karenina

Anna Karenina

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Anna Karenina WEBRip Netflix vi
د لخوا تبصره mochioka

تګونه

webrip
web
BRip
په خپور شو: 2024-04-15
ډاونلوډونه: 66
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

ĐẾ QUỐC NGA NĂM 1874

ĐẾ QUỐC NGA NĂM 1874

Tôi nên làm gì với thứ này, thưa ngài?

À, ta đã chọn nó cho Daria Alexandrovna

và bọn trẻ.

- Chào Lili. - Thưa mẹ.

- Chào Grisha. - Thưa mẹ.

Vasya.

- Ai muốn đi thăm bà nào? - Con!

- Con! - Con!

Đi nào, bầy vịt con của mẹ.

Nhớ ngoan nhé. Cha đi đây.

Đọc chương đó thật kỹ nhé. Cô sẽ quay lại kiểm tra sau.

Đọc hai lần nhé.

Tạm biệt.

Ôi, Stiva.

Dì Dolly tìm thấy lá thư của nữ gia sư.

Thì sao?

Stiva muốn em đến Moscow để thuyết phục chị Dolly tha thứ cho anh ấy.

Ta phải chịu cảnh xa vợ để kẻ ngoại tình được dung thứ ư?

Dù là anh vợ cũng không thông cảm được.

- Vì chị Dolly nữa mà. - Hôm nay phải họp bốn ủy ban.

Cả thế giới đang đợi ta.

Ta chẳng bao giờ có dư dả thời gian để xem qua bài tập của con.

Serozha đang làm rất tốt, thưa ngài.

Ai mặc cái áo này cho con vậy?

Thôi đừng để ý. Mẹ sẽ đến nghe con đọc.

Có lẽ phải để ngày mai.

Cảm ơn Lukich. Chắc là ngày mai sẽ được.

- Không, ngày mai cũng chưa rảnh. - Cảm ơn ngài.

Đi nào.

Alexei, chàng có nghĩ chín năm trời lấy vợ sinh con

không có nghĩa lý gì trước cơn say tình không?

Ừ. Có thể lắm chứ.

Nhưng tội lỗi có cái giá của nó, nàng biết rõ mà.

- Nhưng tại sao? - Vì dì Dolly sống ở đó.

- Nhưng tại sao chứ? - Mẹ đã nói với con rồi mà, Serozha.

Dì ấy không khỏe, mẹ phải đi thăm dì.

- Nhưng tại sao vậy mẹ? - Đừng làm mẹ khóc mà.

Mẹ sẽ về ngay và sẽ có quà cho con nữa.

Con không cần quà. Con muốn có mẹ ở nhà thôi.

Ôi, Kotik bé bỏng của mẹ.

- Quà gì ạ? - Thế mới phải chứ.

Đây là lần đầu tôi xa đứa con trai bé bỏng.

Vậy là cô rời xa con mình, còn tôi thì trở về với con tôi.

Tôi là Bá tước Phu nhân Vronskaya.

Tôi đến St. Petersburg để dự lễ rửa tội của cháu gái.

Con trai cả của tôi lấy Quận chúa Chirkov.

Cô trông thật kiều diễm. Sao tôi không biết cô nhỉ?

Tôi không xã giao nhiều với giới quý tộc Moscow.

Nhưng cô biết tên tôi.

- Tôi có nghe nói về bà. - Những lời xì xào sao?

Vì tình yêu.

- Có phải tình yêu không? - Luôn là thế.

Các con tôi xấu hổ về tôi.

Nhưng tôi thà hối hận vì đã làm còn hơn là cứ ước gì.

Cô cũng vậy chứ?

Tôi không biết nữa.

Có người đến mà không hẹn trước, thưa ngài.

Đang đợi ở ngoài.

- Levin! Lâu nay cậu đã ở đâu hả? - Tôi rất nóng lòng muốn gặp cậu.

- Tôi cần lời khuyên. - Vậy lên phòng tôi đi.

Đây là bằng hữu lâu năm của ta, Konstantin Dmitrievich Levin.

Báo ta sẽ đến muộn vài phút.

Văn phòng tôi ở trên kia.

Gần đây tôi lao lực lắm. Ngồi đi.

- Chính xác là lao lực vì chuyện gì? - Công việc chồng chất chứ gì nữa.

- Việc bàn giấy. - Giấy tờ là linh hồn của Nga.

Nông nghiệp chỉ là dạ dày.

Mà cậu định khi nào mới mời tôi đến đó bắn chim?

Xem cậu kìa, đã thề không bận đồ Tây nữa, vậy mà nay ăn diện chỉnh tề thế.

- Có chuyện gì sao? - Phải, tôi đang yêu.

Tôi về đây để cầu hôn.

Cậu đoán được là ai chứ?

Có nghĩ ra một người. Sao cậu không cầu hôn hồi còn ở đây?

Tôi cho là việc đó quá bất khả thi.

Kitty là thiên thần giáng trần.

Còn tôi là phàm nhân.

Nhưng rồi tôi nghĩ mãi và nhận ra tôi không thể sống thiếu nàng ấy.

- Tôi có cơ hội không? - Tất nhiên có.

Tối nay nhà Shcherbatsky mở tiệc đó.

Hãy đến đó trước khi có khách.

- Và tôi gợi ý… - Nói đi, gì thế?

- Giày mới. - Được, còn gì nữa không?

Hai ta cùng ăn tối đi. Đi thôi!

Lát gặp ở l'Angleterre. Hay cậu thích Hermitage hơn?

Chốt là 5:30 ở l'Angleterre nhé.

Tôi nợ ở đó nhiều hơn Hermitage,

phải thường vác mặt đến đó ăn cho phải đạo.

Nhớ giày mới, áo khoác mới và mũ sang trọng nhé.

Xin lỗi. Cho tôi hỏi.

Xin lỗi. Anh có…

Có ai…

Xin lỗi.

Thật không công bằng.

Kết hôn vì tình yêu.

Làm một người chồng tốt.

Con cái ra đời, năm tháng qua đi.

Trong thoáng chốc, vợ cậu trở nên già nua và rũ rượi.

Tóc nàng ấy mỏng dần.

Và cơ thể nàng ấy…

Còn cậu thì vẫn tràn trề sinh lực!

Rồi cậu thấy tâm mình bị đọa đày vì bao phụ nữ quyến rũ ngoài kia.

Xin thứ lỗi, nhưng tôi không hiểu được.

Làm thế cứ như là bỏ nhà hàng này, rồi đi trộm bánh mì ở ngoài tiệm vậy.

Bánh mì mới ra lò đó.

Tôi nói về tình yêu, còn cậu huyên thuyên về khẩu vị của mình.

Dễ nhầm lẫn lắm. À, cậu có biết Bá tước Vronsky không?

- Ai cơ? Không. Sao thế? - Đối thủ của cậu đó.

Sau khi cậu đi, cậu ta từ Petersburg đến.

- Cậu ta là ai? - Không cần lo về cậu ta đâu.

Cậu ta chỉ là…

Một sĩ quan tuấn tú, giàu có,

chẳng có gì để làm ngoài lên giường với phụ nữ đẹp.

Cái đó là súp bắp cải à?

Potage aux choux a la Russe, như quý ông đây yêu cầu.

Tôi đã gọi món này.

Xin hãy hiểu cho rằng với tôi, tối nay là chuyện sống còn.

Kostya à…

Kostya à, Kitty có điên mới từ chối cậu.

Và Dolly cũng sẽ ủng hộ cậu.

Nàng ấy nói Kitty đã được định sẵn sẽ là vợ cậu.

Dolly nói vậy sao?

- Tôi luôn nghĩ Dolly là viên ngọc quý. - Đúng vậy.

Đúng thế.

Tôi yêu nàng ấy vô cùng.

Konstantin!

Konstantin!

Konstantin!

- Tôi đến sớm quá. Tôi sẽ quay lại sau. - Không. Chàng lên đi.

Nhìn em này.

Em đón khách thay cha mẹ, họ còn đang bận sửa soạn.

Lần đầu em tiếp khách đó.

Quận chúa Ekaterina.

Rất hân hạnh.

Rất hân hạnh.

Em rất mừng khi có chàng đến chung vui, Konstantin Dmitrievich.

Kitty, trông nàng…

- Trông nàng… - Stiva nói chàng đã quay lại.

- Chàng định ở lại đây bao lâu? - Tôi chưa biết. Còn tùy thuộc vào nàng.

Tùy vào em ư?

Ý tôi muốn nói là…

tôi đến đây chỉ với một mục đích.

Tôi muốn… Nàng đồng ý làm vợ tôi chứ?

Xin lỗi. Tôi xin lỗi. Sai thời điểm rồi.

Giờ không phải lúc.

Nhưng nàng đồng ý chứ?

Em không thể.

Em xin lỗi.

Phải.

Điều đó là không thể.

Em xin lỗi.

- Anh là em trai của Nikolai Levin? - Phải.

Anh ta đang ở Moscow. Ở khu Unicorn tại Quảng trường Khitrovka.

- Sao anh biết? - Tôi rành mấy chuyện như thế lắm.

- Bá tước Vronsky? - Vâng?

Quận chúa Kitty.

Đã lâu rồi nhưng cảm giác như mới hôm qua.

Đúng là mới hôm qua mà.

Cho qua.

Không.

Cho qua. Xin lỗi.

- Em là Kostya. - Chúa ơi!

Nhìn nó kìa.

Trông chẳng khác gì một nhà tư bản.

- Chú muốn gì? - Không gì cả.

Em đến thăm anh thôi.

Chào cô… Phu nhân.

Đừng gọi cô ta như thế.

Giọng điệu hệt như của quan tòa.

Lấy thêm vodka cho em trai tôi đi!

- Mau lên. - Em không cần gì đâu.

Tôi không sao.

- Ai nói cho chú biết tôi ở đây? - Một đại tá ở Cục Ba.

Họ đang theo dõi anh.

Tốt.

Chắc họ nghĩ tôi nguy hiểm lắm.

- Có gì buồn cười thế? - Không có gì.

Đúng vậy. Ngày đó sắp đến rồi.

Tôi đã từ bỏ quyền thừa kế của mình vì điều đó.

Lịch sử sẽ không đứng về phía chú đâu.

Không phải vì đặc quyền là vô đạo đức.

Mà vì nó quá vô lý.

- Anh ấy đang bệnh! - Bỏ ra, cô cũng coi chừng đó.

Tôi đưa Marya Nikolaevna về từ nhà thổ.

Nhưng tôi coi cô ta là vợ.

Nếu cô ta làm chú khó chịu thì chú cứ về.

Chú kết hôn chưa?

Chưa.

Tại sao?

- Còn đang chờ tình yêu đến à? - Không.

Tốt. Những mối tình lãng mạn là cơn ảo mộng cuối cùng của chế độ cũ.

- Chú nên lấy một cô nông dân dưới trướng. - Phải.

Cứ làm thế cho xong.

Vì tình huynh đệ của chúng ta!

Nikolai, anh nên đi khám bác sĩ.

Rồi đến Pokrovskoe ở cùng em cho đến khi anh khỏe lại.

Cùng với vợ tôi?

Nếu anh…

Hoặc…

More Vietnamese subtitles for Anna Karenina

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left