Dough

Dough

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

د خپرونې معلومات

Dough (2015) BRRip
د لخوا تبصره RichardLin89
Một người thợ làm bánh già Do thái vật lộn với những khó khăn để giữ lại tiệm bánh của gia đình. Mọi thứ thay đổi khi người thợ học việc Hồi giáo của ông quyết định trộn cần sa vào bột và khiến doanh thu tăng vọt.

تګونه

brrip
په خپور شو: 2020-03-22
ډاونلوډونه: 40
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Sub By Richard Lin

Nhanh lên. Tôi muốn có mặt ở nhà...

- Để kịp xem Downton Abbey. - Được rồi.

Mày thì sao, Ayyash? Mày cũng muốn mua à?

Không, tôi đã nói với ông, tôi cần một công việc.

Không, không, không phải lúc này.

Bill, Bill!

Bill, Bill.

Đi đi, nhanh lên.

- Không có gì. Ổn chứ? - Được rồi.

Mở cửa ra! Mở cửa ra ngay!

- Mở nó ra! - Kéo tao lên.

- Bắt lấy nó. - Khốn nạn! Thả tôi ra.

Bắt nó.

Đó là một món quà từ mẹ tao.

Một món quà!

Này, anh bạn. Chuyện này thật tệ, anh bạn. Mày đang trần truồng.

- Tại sao tao lại không mặc quần? - Mày có một đôi chân đẹp đấy.

Tao không biết nữa, chỉ là...

việc này có thể tồi tệ hơn. Nếu mấy tên đó...?

Đừng cúi người xuống.

Khốn kiếp.

Đừng... mày đang? Mày đang làm gì đấy?

Oh, yeah, yeah, yeah.

Nhìn tốt hơn nhiều đấy. Nhìn mày kìa.

- Nhìn đi... - Tránh ra đi.

Khỉ thật.

Đó là của tao.

Đó là nhà của tao.

Đó là nhà tao đấy.

Victor có hàng tốt đấy. Đúng không.

Đúng vậy.

Mày lấy mấy thứ này ở đâu thế?

Điện thoại của tao đâu rồi?

Để tao xem.

Thứ này thuộc về Victor, mày biết không?

Giờ không còn nữa.

Ôi, chúa ơi.

- Có chuyện gì với mày vậy? - Im đi.

Mày đang kêu ai im thế?

Mẹ tao ở đó.

Chết tiệt.

- Chào buổi sáng, Nat. - Thế à?

- Mẹ. - Con nghĩ mẹ mù?

Mẹ không muốn nhìn thấy con chạy như một thằng ngốc...

khi không mặc gì ở dưới?

- Con không có khỏa thân? - Quần con đâu rồi?

- Con làm mất. - Làm thế nào con có thể làm mất quần?

Con không thấy xấu hổ khi không mặc quần sao?

Không, con chỉ đang đùa với đám bạn.

Mẹ đã làm hai công việc, cả ngày lẫn đêm,

và con vua đùa xung quanh đây, cả ngày lẫn đêm.

Sao con không chịu tìm việc làm chứ?

Mẹ ơi, chúng ta đã ở đây được hai năm.

Không ai muốn một người như con.

Nếu bố con ở đây, ông ấy sẽ...

không, ông ấy sẽ không bao giờ ở đây.

Đừng nói như vậy.

Bố sẽ về... mẹ hứa.

- Tôi sẽ rời đi? - Rời đi?

Tôi đã nói với Edith, "Điều gì xảy ra với chứng viêm khớp của tôi?"

Cô ấy bảo, "Không là vấn đề khi bạn sắp chết đói."

- Đi đâu? - Đến Manchester. Với mấy đứa con.

Luôn có mưa ở Manchester. Không tốt cho xương.

Chà, cảm ơn vì hóa đơn của bà.

- Tạm biệt. - Cảm ơn ông. Tạm biệt.

Lại một khách quen rời đi.

Điều đó nhắc tôi nhớ, ông có nghe tin Cyril Green đã mất?

Ôi, không.

Tôi không biết hai người là bạn bè.

Tất cả các khách hàng của tôi, một là rời đi, hai là mất.

Bà Silverman, thật tốt khi bà ghé thăm.

Nat, chào ông. Tôi đã nói với ông từ trước, gọi tôi Joanna.

Vâng. Tôi có thể làm gì giúp bà?

Không gì nhiều đâu, cưng. Gần xong rồi.

Nat, ông có thể...

ông có thể đến chỗ tôi một chút?

- Hôm nay? - Tôi không muốn nghe từ chối đâu.

Chắc cần mua vài bó hoa.

Ông tặng hoa cho bà chủ nhà của mình hồi nào?

Lúc Maurice của bà ấy mất.

- Nghe thật tồi tệ đấy. - Này, không có. Việc đó không phải như vậy.

Tôi trân trọng sự ngọt ngào của bà ấy.

Mà ông có gì ở đó? Bánh Carlson?

Tôi đã nói với ông, Edith đã nói nếu tôi...

tôi không muốn thứ đó trong cửa hàng của tôi.

Đó là một cái túi.

Đó là một con dao găm trong tim tôi.

Tìm một công việc đi.

Tôi có thể nói chuyện không?

Nghe này, Nat, tôi thật sự rất thích làm việc ở đây...

ông đã dạy tôi biết tất cả mọi thứ.

Cậu sắp chết à. Danny?

Còn lâu lắm.

Tốt. Vậy, tôi sẽ gặp cậu vào ngày mai.

Có lẽ tôi nên đưa cho ông thứ này.

Được rồi.

Tôi thực sự muốn ông đọc nó.

Chúa ơi.

Cậu đưa cho tôi một thư xin nghỉ.

Tôi rất biết ơn cơ hội này, nhưng...

ồ, tôi không thể mất cậu lúc này, Danny.

Tôi thật sự xin lỗi, Nat.

Gì thế, cậu không hài lòng gì ở đây?

Không, không, không phải.

Chỉ là... Michelle muốn rời đi,

cô ấy nghĩ chúng tôi cần một nơi lớn hơn.

- Cotton cũng đã gặp tôi... - Cotton?

Cậu là đồ phản bội khốn kiếp.

- Cút khỏi cửa hàng của tôi... - Xin chào.

Cậu không cần cái đơn xin nghỉ đó nữa đâu.

Cậu bị đuổi.

Xin chào.

Vào đi. Nhanh nào.

Gì nào?

Ông hại tôi.

Ông bỏ thứ đó vào túi tôi.

- Nếu cảnh sát mà bắt được... - Coi nào, hàng của tao đâu?

Tôi không giữ nó.

Mày ở yên chỗ đó.

Đừng ngu ngốc, tao biết nơi mày sống.

Coi nào.

Vậy, đến đây, đến đây, được chưa?

Tôi đã giấu nó. Tránh rắc rối.

Tốt. Ý tưởng hay đấy.

Tao biết mày là một cậu bé thông minh.

Mày không để bị bắt.

Mày biết giữ mồm.

Tao chỉ muốn kiểm tra mày, chỉ vậy thôi.

Nhìn vào quảng trường này đi?

Không có gì thay đổi.

Mày cần phải nhận ra điều đó và làm một cái gì đó cho bản thân,

- Như tao đã làm. - Điều gì, như thứ này?

Tôi muốn làm việc cho ông.

Chờ chút, đó là lý do tại sao tao phải kiểm tra mày.

- Vậy, tôi thông qua chưa? - Tìm cho mình một công việc phụ đi.

- Gì cơ? - Nhân viên của tao phải kiếm tiền sạch.

Những người biết kiếm tiền mới có thể tiêu tiền.

Người không có việc làm mà tiêu tiền dễ làm người ta để ý.

Tao không muốn gây sự chú ý.

Tìm cho mình một công việc phụ, sau đó đến gặp tao.

Sáu mươi...

và mang hàng của tao về nhé.

Nếu tôi mà tìm được một công việc, thì tôi đâu cần làm việc này.

- Xin chào. - Ayyash?

- Tôi nghĩ là không phải đâu... - Ai đây?

- Mày đã ở đâu? - Nơi nào đó.

- Mày đã có nó chưa? - Có gì?

- Tao cần hàng. - Được rồi, được rồi.

Phần còn lại đâu?

Tất cả đấy à?

Uh.

- Lucas? - Còn nhiêu đó thôi.

Ký ở đây.

Xin chào, Ayyash. Chú tin rằng những thứ này thuộc về cháu.

Nat, thật vui khi ông đến.

Bà bảo tôi mà.

Vào đi. Vào đi.

Cảm ơn.

Có rất nhiều loại thuốc trôi nổi được bán quanh đây...

trong những hộp đêm.

Tôi đã nói với ông, con trai tôi không tham gia. Nó là một chàng trai tốt.

Cháu thường đi ra ngoài bằng cửa sổ, phải không?

- Ở đây được bảo rằng có rất nhiều tiếng ồn. - Cháu chỉ đi gặp bạn bè mình.

- Bạn bè cháu có giấu thứ gì không? - Không.

- Cháu có giấu thứ gì không? - Không.

Quyền bảo hộ dành cho lứa tuổi vị thành niên vẫn còn hiệu lực.

Nghe này, chú không muốn thấy mặt cháu một lần nữa, cháu hiểu chứ?

Nếu không cháu sẽ gặp rắc rối đấy. Rõ chưa?

Cảm ơn.

Con đang gặp rắc rối à?

Không có gì.

Con đã làm gì trong một hộp đêm?

Đó là nơi bạn bè con thường tới.

Mẹ không muốn con có bạn bè?

Mẹ không thích vừa là mẹ và là bố của con...

- Mẹ không muốn con... - Nhưng đó là những gì thánh Allah muốn...

đừng có bánh bổ ngài ấy bằng lỗi của mình.

Mẹ đã gọi. Cảnh sát đã trả lời.

Có một công việc mà mẹ vừa tìm thấy.

Chúng tôi không thấy ông đến...

hội trà khiêu vũ lần nào nữa.

Dù ông luôn là một bạn nhảy tốt.

Chà, chắc do không có ai nhảy cùng, đúng không nhỉ.

Thời gian là một người chữa bệnh tuyệt vời, Nat.

Nhưng Maurice chỉ mới mất sáu tuần trước.

Tôi chỉ đang bước tiếp nhanh thôi.

Bà Silverman. Joanna. Đây có phải là việc về cửa hàng?

Ông đừng có khắt khe như Maurice chứ. Có nhiều điều với cuộc sống mà, Nat.

Joanna, làm ơn?

Oh, nếu ông muốn nhấn mạnh.

- Tôi định bán đi. - Gì cơ?

Cái cửa hàng trên khu phố đó.

Chà, Maurice đã mất, và đó là việc ông ấy đã định làm, đúng không.

Vâng, nhưng nếu ai đó mua tòa nhà,

họ có thể buộc tôi rời đi.

Oh, tôi chắc chắn họ sẽ không làm điều đó.

Cộng đồng cần ông.

- Họ? Ai cơ? - Người đàn ông muốn mua nó.

Ông ta nghĩ rằng mình có thể quyến rũ một bà già...

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left