لومړۍ 200 کرښې.
Tóm Tắt The Magicians...
Lẽ ra nó phải hiệu nghiệm chứ.
Câu thần chú liên lạc với anh trai tôi ấy.
Tôi đã nghiên cứu cả triệu lần rồi.
Whoa, đừng nói là cậu muốn thử lại đấy nhé?
- Đừng! Đừng! Đừng! - Ta trói buộc ngươi!
Ta trói buộc ngươi!
Sao cậu lại nghĩ là cậu phải cứu tôi hả?
Anh ta định giết cậu đấy.
Tôi rời khỏi trường, mãi mãi. Hẳn là chị nên vui lên.
Khi nào cô mới giải thích mọi chuyện cho tôi đây?
Một loại phép thuật mạnh hơn, thú vị hơn.
Đi trộm đồ của chúng thôi nào.
Cậu ấy sẽ chẳng bao giờ tỉnh lại được nữa.
Marina là một con điên.
Cô nghĩ Breakbills sẽ phế bỏ phép thuật của cô ư?
Ow!
Cô chẳng hiểu phế bỏ là gì đâu.
Nhưng cậu thực sự có thể du hành đến thế giới khác.
Nếu như sức mạnh này không giết cậu trước.
Làm ơn, cứu với.
Lịch hôm nay của tôi kín cả rồi, Quentin.
- Chuyện gì? - Uh, em chỉ, um...
Vào chuyện chính đi.
Sẽ có chuyện gì với Julia ạ?
Ah, phải rồi.
Cô bạn Hedgewitch của cậu.
Tôi sẽ thủ tiêu cô ta.
Em, uh...
Tôi...
Tôi chỉ đùa với cậu thôi, Quentin.
Tôi chả đụng chạm gì tới cô bạn của cậu cả.
Em cứ nghĩ là thầy sẽ xóa trí nhớ của cậu ấy hay gì đó... lần nữa chứ.
Chắc rồi, sau đó lũ đồng đảng lại nhắc cô ta nhớ về phép thuật.
Rồi cô ta lại làm phiền tôi thêm nữa.
Vậy cậu ấy cứ thế mà thoát sao?
Tôi đâu phải cảnh sát phép thuật, Quentin.
Chúng sẽ không quay lại đây nữa.
Chúng biết rõ hậu quả nếu dám quay lại đây.
Chúng làm gì ngoài kia không phải chuyện của tôi.
Cũng không phải việc của cậu. Rõ rồi chứ?
Yên tâm đi, đám Hedgewitch đó sẽ tự...
tan tành và hủy hoại nhanh thôi.
Tôi muốn những câu thần chú mình chưa được dạy để tôi tiếp tục luyện tập.
Và tôi muốn cả những bùa phép cô ta vừa trộm vì tôi đã giúp cô ta.
- Cô không vào trong được đâu. - Vậy đem nó ra đây.
Chúng bị khóa dưới hầm riêng của cổ rồi,
Dù cho tôi có lấy được, thì tôi cũng không làm.
Tôi không muốn cô bị tổn thương đâu.
Và Marina sẽ làm cô bị thương đó.
Cổ chỉ cứu cô ra khỏi Brakebills để cứu lấy bản thân mình thôi.
Lần sau, cô sẽ không may đến thế đâu.
Nhảm nhí.
Tôi xứng đáng có thứ phép thuật đó như cô ta vậy.
Mẹ nó, còn xứng đáng hơn nữa là.
- Cô ta lợi dụng bạn tôi... - Cô lợi dụng bạn mình!
Nghe này, Marina là nhóm trưởng. Đời không công bằng mà.
Tôi biết cô buồn. Mà thôi dùm tôi.
Đi đi trước khi cổ biết cô ở đây.
Cứ nghĩ việc này như là đăng ký làm thực tập sinh thôi,
dành cho những học viên nổi bật, hay là một công việc cũng được.
Các cựu sinh viên tới và chọn học viên để làm cố vấn.
Tôi có thể hiểu lý do cô ở lại đây, Alice.
Tôi biết là cô cảm thấy mình không thể ở lại trường được.
Nhưng tôi rất chào đón cô quay lại.
Đây chỉ là một góc nhỏ của thế giới.
Ngoài kia còn rất nhiều thứ để chứng kiến,
và tôi rất muốn cô có mặt ở đó.
Em thì không thích những nơi...
mà em đã từng chứng kiến cho lắm.
Alice, mỗi năm đều có các học viên bỏ ngang,
và không phải ai tôi cũng tìm tới để tâm sự đâu.
Thầy đâu có gửi giấy mời nhập học cho em.
Em phải rình mò mới vô được nơi làm bài thi mà.
Tôi đã sai lầm.
Tôi thấy mình phải chịu trách nhiệm cho sự cố của anh trai cô,
và tôi không muốn gia đình cô phải chịu thêm một sự mất mát nữa.
Alice, tôi đã sai lầm.
Sẽ là mất mát cho trường ta nếu thiếu đi một sinh viên tài giỏi như cô.
Cứ quay lại một tuần thử xem,
và nếu cô thực sự không thích, thì sau đó cứ quay về,
làm nông cũng được.
Năm nay chúng ta sẽ thắng trò chơi sinh tử của cựu học viên cho coi.
Hướng dẫn của anh năm ngoái là một bà xơ. Một lần và mãi mãi.
Tôi nghiên cứu về chân.
Xương bị gãy nè, mụn cóc nè... tôi có vài thứ hay ho...
về nấm trong móng chân nữa.
99% những người cố vấn này...
sẽ khiến cả đời chúng ta mắc kẹt vào cái địa ngục phép thuật thảm hại.
Alice.
Cậu, ờ...
Xin chào.
Tôi đi lấy nước uống đây.
- Genji là dì cô hả? - Ô, chào Alice.
- Là Genji phải không? - Mọi người biết bà ấy à?
Ai cũng biết. Bà ấy mở một trại dưỡng lão.
Như kiểu Camp David* cho các pháp sư vậy.
Mà còn được điều hành bởi Caligula* nữa.
Ý tôi muốn khen đó mà.
- Xin phép. - Chờ em với.
Tớ cảm thấy rất tệ về chuyện, um...
Chỉ là tớ nghĩ... nếu là cậu thì tớ sẽ chẳng đứng đây...
nói chuyện với tớ.
Tớ không...
Tớ không nên trách cậu.
Sự thật là, anh trai tớ đã chết cách đây 5 năm rồi.
Nhưng tớ vẫn...
Tớ nên tới giúp dì tớ đây.
Có ai nghe thấy tôi không?
Có ai không?
Có ai nghe thấy không?
Ah.
Penny.
Tôi là Stanley.
Tôi là cố vấn của cậu.
Ờ, tôi đâu có cần người cố vấn.
Tôi đếch quan tâm.
Cậu là người như thế, vậy nên tôi mới tới đây.
Cái gì, Song Ngư á hả?
Pháp Sư Du Hành hiếm lắm.
Chưa có ai xuất hiện ở Brakebills...
suốt 35 năm qua, hình như vậy.
Không có một phạm vi nhất định.
Nó còn chứa đầy sức mạnh và quyền năng.
Tôi biết. Thật là một sức mạnh tuyệt vời.
Là một sức mạnh cực tệ, trách nhiệm nặng vãi thì có.
Ta tự vọt lên núi Everest.
Mất cái chân vì cơn lạnh.
Chắc ta đã chết nếu không có một...
người dân tốt bụng gần đó.
Cậu đã được nghe giảng...
về việc bị kẹt khi xuất hồn chưa?
Tôi không có coi "Star Trek".
Là một bài học cho Pháp Sư Du Hành.
Thân xác cậu ở đây, tâm trí muốn đi đâu thì đi.
Như kiểu làm một hồn ma vậy.
Thiền định.
sẽ không ngăn được cậu mơ những giấc mơ nhục dục...
và rồi thức dậy dưới Rãnh Marianas.
Cái này thì ngăn được.
Nó hoạt động nhờ sự gắn kết giữa cậu với Trái Đất.
Kiểm soát việc xuất hồn.
Việc chối bỏ...
không thể làm cho các giọng nói biến mất hoàn toàn,
nhưng có thể giúp cậu sống sót.
Sao lại có người học phép thuật...
mà lại chọn trở thành một chuyên gia về chân chứ?
Đây đâu phải là vùng Trung Địa, Quentin.
Không phải câu hỏi nào cũng trả lời được đâu.
Cứ gây ấn tượng với một cố vấn tốt, và cậu không còn gì để lo cả đâu.
Tôi phải làm gì để gây ấn tượng với họ?
Khi cậu không cố gây ấn tượng?
Mừng là cậu hỏi câu đó.
Là Welters.
- Welters là gì? - Tệ nhất trần đời.
Đó là một trò chơi được sáng tạo ra cả tỷ năm trước...
để ngăn học viên khỏi xử nhau trong mấy cuộc đấu tay đôi.
Như kiểu đánh cờ ấy.
Kiểu thế. Mà cũng không hẳn.
Cậu dùng phép để chiếm các ô. Thấy ghê lắm.
Nghe cũng vui đó chứ.
- Chán muốn chết. - Có anh chán thì có.
- Em mới chán. - Lại nói hoài không kết cho coi.
Lẽ ra phải bất ngờ, nhưng tôi thích phá tung mọi chuyện.
Trò chơi có hai đội đấu nhau,
và những người cố vấn sẽ chứng kiến,
nên đừng có làm rối đội hình chị đây đấy.
Quentin.
Có người gọi tới văn phòng trường và để lại lời nhắn này.
Bố tớ bị bệnh.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ HỘI PHÁP SƯ + .: Tập 5: Mendings, Major and Minor :.
Chào con, Curly Q.
Chào bố.
Là u não,
nhưng không nguy hiểm tức thì.
Có cách nào đó để chữa trị không ạ?
Thì, thật may là có vài phương pháp trị liệu,
một số loại mới nghe qua cũng được lắm.
Um, bố có...
Uh, bố thấy mệt trong người không?
Eh, bố thấy... cũng ổn.
Eh, cũng có hơi choáng, với hơi nhức đầu.
Cũng là lý do bố đi khám.
- Mẹ biết không ạ? - Mẹ con không biết.
Chưa thôi, bố...
bố có thể bịa đại lý do nào đó....
nhưng sự thật là bố...
chỉ không muốn nói chuyện với bà ấy.
Bố lo cho con lắm.
Bố bị u não mà bố vẫn lo cho con ư?
Con đừng dùng từ 'u não'...
như thế nữa được chứ?
Con chẳng về thăm nhà lần nào...
từ khi con vào trường mới.
Bố đã từng phạm nhiều sai lầm,
nếu được bố sẽ làm khác đi.
Quentin, lúc mà con 10 tuổi,
bố không thể chịu đựng nổi để ngồi xem hết màn ảo thuật bài,
nhưng nếu làm vậy khiến con thấy dễ hòa nhập được với thế giới hơn,
No comments yet. Be the first to leave one.