لومړۍ 167 کرښې.
HÀM CỐC QUAN
Năm trị vì thứ sáu của Thủy Hoàng Đế
nổ ra trận chiến giữa Tần và quân hợp tung.
Xông lên nào, Phi Tín quân!
Tên ngu ngốc nhà ngươi!
Kẻ mạnh nhất là…
Đây sẽ là món quà an ủi của ta.
Ta sẽ chiến đấu đến cùng!
Hỡi những người con của Tần!
Chúng ta sẽ bảo vệ vương quốc!
Trận chiến quyết định diễn ra ở thành Tối, yết hầu của Hàm Dương.
Sau một trận chiến long trời lở đất,
cuộc chiến kết thúc với chiến thắng của Tần.
Và rồi…
PHI
Bái Lãnh! Kiềm hãm kẻ thù ở cánh phải!
Được!
Khuất Hải, ta sẽ xâm nhập vào bản doanh của chúng!
Rõ!
Khương Hối đại nhân!
Khá lắm!
- Đại nhân! - Đại nhân!
Khương Hối thật tuyệt vời!
Dẫn đầu binh lính luôn á? Sĩ khí cao ngút trời luôn!
Khương Hối thay đổi nhiều rồi.
Trước đây, cô ấy thường hỗ trợ chúng ta từ phía sau.
Phải. Dạo này bắt chuyện với cô ấy cũng dễ hơn hay sao ấy.
Không cần phải cố gắng thế đâu, Khương Hối.
Vẫn chưa đủ.
Trước khi quay lại, ta đã lập lời thề.
Rằng sẽ cố gắng sống thật tốt, thay cho cả Tượng tỷ.
Do đó ta đã đặt ra cho mình hai mục tiêu.
- Hai mục tiêu? - Phải.
Ta cũng sẽ trở thành tướng quân, Tín ạ.
Cái… Cái gì?
Cô nói cái gì?
Nếu muốn tiếp tục tham chiến, ta phải đạt đến đỉnh cao nhất.
Ta biết Tượng tỷ cũng sẽ làm thế.
Vậy nên ta cũng sẽ
trở thành một tướng quân giỏi.
Nghe vẫn thực tế hơn là Tín.
Đúng vậy.
Này!
Vậy còn mục tiêu thứ hai?
Mục tiêu thứ hai của ta…
là sinh con cho ngươi.
Khương Hối, cô nói vớ vẩn gì thế?
À thì chuyện đó… ta thấy cũng được.
Tín!
Khương Hối.
Cô có biết mình đang nói gì không?
Có biết phải làm sao để có em bé không?
Đương nhiên.
Khi ta hợp sức cùng một người đàn ông,
leo lên đỉnh núi cao và tạo ra một vụ nổ hay gì đấy,
đứa con sẽ ra đời.
Nghe không đúng lắm.
Ơ?
Ai bảo cô thế?
Lại đây nào!
- Cứ tiến hành mục tiêu thứ hai nhé! - Mục tiêu thứ nhất chứ!
Sau khi học hỏi cặn kẽ về cách sinh con,
có một dạo, Khương Hối đã tránh mặt Tín.
Rồi sau đó,
mùa đông đến.
Nếu muốn tiêu diệt sáu nước chư hầu,
theo chiến thuật, ta phải có sáu tướng quân.
Phải rồi. Vậy thì đã đến lúc tái lập Lục đại Tướng quân rồi!
Hiện tại, nước Tần có bao nhiêu đại tướng quân?
À, để xem nào.
Có Mông Ngao và Mông Vũ, rất xuất sắc trong trận chống quân hợp tung.
Ngoài ra còn có Hoàn Kỵ và Vương Tiễn xuất sắc không kém,
nhưng họ không phải đại tướng quân có khả năng chỉ huy hàng vạn binh sĩ.
Chỉ có hai người sao?
Vậy thì thống nhất Trung Hoa cũng chỉ là một giấc mộng.
Chứ cô trông đợi gì nữa?
Ta vừa mất đi hai đại tướng quân là Bào Công và Trương Đường đấy thôi.
Da tự lành?
Đừng nghĩ ngợi nhiều, Khương Hối.
Ta sẽ trở thành siêu đại tướng, gánh vác công việc của bốn người,
và đánh bại từng nước chư hầu một!
Dẹp đi. Ngươi chỉ cần làm tốt việc của một đại tướng quân thôi.
Ta sẽ lo phần việc của ba người còn lại.
Cô mới là người cần làm việc của một tướng quân đấy,
- Khương Hối ạ! - Không thích.
Hai người họ làm sao thế nhỉ?
Vậy mà dù tuyết đã tan hết, vẫn không có trận đại chiến nào xảy ra.
Sự mệt mỏi sau trận hợp tung năm ngoái
vẫn còn đè nặng lên cả bảy nước chư hầu.
Sau khi chiến đấu quên mình, Phi Tín quân cuối cùng cũng rút về nước
để nghỉ ngơi ít lâu. Tuy nhiên…
Bạch Lão!
Bạch Lão đại nhân!
Mông Ngao tướng quân…
Mông Điềm!
Tín!
Ngươi cũng đến à?
Đương nhiên.
Ta có về kịp không?
Chà…
Khó nói lắm.
Thiếu chủ! Thiếu chủ đã về!
Lối này! Xin hãy nhanh chân!
Bạch Lão đại nhân… bất tỉnh rồi ạ.
Con trai ta đâu rồi nhỉ?
Điềm vẫn chưa về à?
Lục đại Tướng quân…
Tổ phụ. Tổ phụ ơi.
Ông ơi.
Cử động rồi!
Sao cơ?
À, ra là cháu, Điềm…
Vâng.
Cháu là Điềm đây, tổ phụ.
Điềm, ông đợi cháu mãi.
Và trong lúc đợi cháu,
ông thấy một thứ kinh khủng lắm.
Ông rất mừng vì cháu đã về kịp.
Tín cũng về cùng cháu.
Mông Ngao tướng quân!
Có Tín nữa à?
Vậy thì chúng ta
trò chuyện một chút nhé.
Ngài ấy ngồi dậy rồi!
Bạch Lão đại…
Ta…
từng muốn trở thành một anh hùng.
Song…
lực bất tòng tâm.
Khởi đầu không thể tệ hơn,
khi đó ta vẫn còn ở quê nhà là nước Tề.
Rồi ta đi đến nhiều nước khác cùng Vũ, con trai của ta,
nhưng cũng chẳng khá khẩm gì hơn.
Sau đó, ta đặt chân đến nước Tần ở phía Tây xa xôi.
Và mãi đến lúc đó, ta mới bắt đầu tạo dựng tên tuổi.
Mà nhân tiện, con trai ta đâu rồi?
Thưa đại nhân.
Ở Hách Uyển nơi ngài ấy đóng quân có hoạt động của quân địch
nên ngài ấy không thể về.
Lúc nào cũng vậy.
Được rồi.
Xem nào… Tới nước Tần rồi,
ta mới dần dần lập được chiến công.
Tuy nhiên…
Bên cạnh ta có Lục đại Tướng quân,
và sáu người họ lập được chiến công nhanh hơn ta rất nhiều.
Ta không chịu nổi. Làm sao có thể đấu lại mấy con quái vật đó chứ?
Ta đã ghét cay ghét đắng và mong họ chết quách cho xong.
Nhưng thật ra thì trong thâm tâm,
ta vô cùng ngưỡng mộ những người đó.
Họ vô cùng tuyệt vời, Lục đại Tướng quân, cả Tam Đại Thiên nữa.
Mông Ngao tướng quân…
Và giờ đây, ông già này, một anh hùng thất bại, có vài lời khuyên
dành cho hai cháu, các chàng trai muốn trở thành anh hùng.
Mông Điềm, Tín, Vương Bí,
hãy cùng nhau vươn tới đỉnh cao.
Các cháu không cần phải thân thiết.
Đôi lúc đối đầu với nhau cũng được.
Nhưng nếu cả ba cùng học hỏi lẫn nhau trong lúc cùng nhau vươn đến đỉnh,
mối quan hệ đó sẽ tạo ra một sức mạnh vĩ đại.
Cũng như sáu vị đại tướng quân kia.
Ta tin rằng đó là cách để các cháu trở thành đồng đội.
Đó là thứ mà ta chưa từng có được.
Và sẽ có ngày các cháu trở thành
những anh hùng không thua kém gì những vị đó…
Ông nội!
Nhưng dù sao thì sau tất cả,
No comments yet. Be the first to leave one.