لومړۍ 200 کرښې.
Edit: ivy68-HDVN
Riggs, đội trọng án.
- Không ai thiệt mạng cả. - Đêm nay còn sớm đấy.
Đây là trung sĩ Murtaugh.
- Thật không hay là chỉ dọa thôi? - Thật đấy.
Anh ấy đã thấy nó rồi đấy.
Nó ở lầu 1 đấy, kế bên bình ga. Tôi đã viết biên bản rồi.
Được rồi. Cảm ơn ông nhiều nhé.
- Anh sơ tán người trong tòa nhà chưa? - Rồi đấy.
- Đội phá bom đâu? - Đang trên đường tới.
Tốt. Vậy là mọi chuyện đã được kiểm soát. Đi thôi.
Tôi nghĩ ta cần kiểm tra nó.
- Này Riggs. - Sao?
- Đội phá bom đang tới đấy. - Không có bom đâu.
- Sao anh biết vậy? - Bởi vì đêm nay trăng tròn.
Trăng tròn hay trăng khuyết cũng vậy thôi. Chúng ở khắp nơi mà.
- Đó là của Hy Lạp à? - Không, Latin.
Ông làm tôi ngạc nhiên ấy.
Không có bom đâu. Chắc báo động giả đấy.
Thật đấy. Có thể anh ta thấy cái máy phát thanh ở ghế sau.
Đừng có làm lộn xộn nữa. Chờ đội phá bom đi.
Ông nói đúng, ngồi yên nhé. Tôi trở lại ngay.
Anh bị sao vậy?
- Có bom trong đó đấy. - Không có đâu.
- Có một trái bom trong đó. - Không có mà.
Có một trái bom trong đó đấy. Anh biết sao tôi biết không?
- Sao? - Tôi còn 8 ngày nữa là nghỉ hưu rồi
và tôi sẽ không phạm những lỗi ngu ngốc đâu.
Không có bom đâu mà.
Tôi thề bằng cả trái tim tôi đấy. Nhìn này.
Tin tôi đi. Được chứ?
Đó thường là sai lầm đầu tiên của tôi.
- Này. Riggs. - Yo.
Chờ đã. Tôi tới đây.
- Này, Rog? - Yeah?
- Anh trả hết tiền bảo hiểm chưa? - Tất nhiên là rồi. Sao vậy?
- Có thể có bom trong đó đấy. - Ôi lạy Chúa.
Tôi ghét khi mình đúng.
- Học cách tự tin hơn đi. - Ôi, Chúa ơi!
Ấn tượng đầu tiên luôn luôn đúng mà
Từ từ thôi. Tôi tự hỏi đó có phải là bom không.
Đừng đụng vào nó.
Chỉ nhìn thôi.
Đúng vậy.
Anh đang làm gì vậy? Đừng có mở cửa!
Đồ khốn, chỉ xem thôi.
Đó là những gì tôi sẽ làm, chỉ xem thôi.
Nhiều chất dẻo hơn cả Cher.
Tôi thích công việc này. Mở cửa ra. Tôi không nghe thấy.
Mở cửa ra đi.
Đừng làm gì cả.
Không phải dây đó.
Anh đúng là đồ khốn mà.
Công việc này đáng ngờ lắm. Tôi có thể tháo nó.
Có vẻ nghiêm trọng đấy. Đi thôi.
Mọi người thì ở ngoài. Chỉ có chúng ta và con mèo ngu ngốc mới ở đây.
Gần giống như còn mèo chứ hả?
- Bình tĩnh nào, Rog. Được rồi. - Đừng làm gì cả.
Chúng ta còn 9 phút 7 giây đấy.
- Ông biết chúng ta có thể làm gì không? - Làm gì cơ?
- Chúng ta có thể lái nó ra ngoài. - Tốt thôi, tới lượt anh lái đấy nhé.
Không có chìa khóa. Tôi có thể chạm điện nó.
Đừng bao giờ nói từ chạm điện quanh cái đống này.
- Rồi, ông đúng. - Tại sao tôi lại làm chuyện này chứ?
Chúng ta sẽ làm theo kiểu cũ vậy.
Anh đang nghĩ gì thế? Anh đang nghĩ gì vậy?
- Tôi nghĩ ta nên cắt dây màu xanh. - Chờ đã.
- Tôi không nghĩ vậy. - Ông nghĩ dây đỏ à?
Không! Không!
Tôi nghĩ còn 8 phút và 42 giây.
Tôi nghĩ chúng ta có thể ra ngoài, chờ đội phá bom và thưởng thức cà phê.
Đội phá bom không bao giờ tới đúng giờ cả. Và giờ còn 8 phút 31 giây.
- Thôi nào Rog. - Quên cà phê đi.
- Ông biết họ sẽ nói gì không? - "Biến khỏi nơi này ngay"
Nhưng sau đó họ sẽ nói "cắt dây màu xanh đi", giờ tôi sẽ cắt dây màu xanh.
- Chờ, chờ đã! - Gì vậy?
- Sao anh chắc chắn được? - À, linh cảm thôi mà.
- Linh cảm hả? - Nhớ trái bom trong toilet của ông không?
- Sao tôi quên được chứ. - Dây đỏ, dây xanh, cũng như nhau thôi.
Cái này đơn giản hơn, nhưng mạnh hơn 1 chút, nhưng cũng là đơn giản hơn.
- Sau những gì trải qua thì tôi chả thấy đơn giản gì cả. - Quên đi. Thôi mà, tin tôi đi.
Tin anh à?
Chắc là không rồi. Tôi cắt dây đỏ, được chứ?
Oh! Oh!
- Cái gì? Cái gì cơ? - 1 phút trước anh còn nói là dây xanh mà.
- Tôi nói xanh à? - Ừ, anh nói xanh mà.
- Ý tôi là dây đỏ đấy. - Anh chắc chứ?
Được rồi, chúng ta có thể làm theo ý ông nếu ông thích.
- Ý tôi hả? Tôi không có... - Im nào!
- Tôi chắc mà. Được chứ! - Chết tiệt.
Sẵn sàng chưa?
- Rog? - Gì vậy?
Ông sẽ không bỏ lỡ những dịp này khi ông về hưu chứ?
Ông sẽ không bỏ dù chỉ 1 chút chứ?
Tôi cắt dây đây.
Xong rồi.
- Rog. - Yeah?
- Bắt lấy con mèo. - Bắt con mèo ư?
Ra khỏi đây thôi.
Họ đâu rồi?
Giỏi đấy.
Úi.
Đúng rồi đấy. "úi"
Phải.
Còn 7 ngày về hưu, tôi bị bắt làm cảnh sát tuần tra.
Tôi không nên cắt dây đỏ.
- Anh đã cắt rồi đấy - Không, tôi đã cắt dây xanh.
Ý tôi là vậy. Đáng lẽ chúng ta nên chờ đội phá bom.
Tôi có phải nghe vậy hàng ngày không?
- Mỗi ngày cho đến khi tôi về hưu. - Đó sẽ là 1 tuần dài đấy.
Ah, chết tiệt.
- Chân tôi đang giết tôi đấy. - Chúng cũng giết tôi này.
- Gì chứ? - Tôi phải nghe ông lải nhải về chúng suốt.
- Bởi vì lẽ ra anh phải cắt dây đỏ đấy. - Tôi cắt dây đỏ mà.
Cái gì đây? Khá mềm đấy. Không phải áo chống đạn.
- Nó không để cái gì lòi ra. - Nó bó bụng tôi lại.
Ông mặc cái này làm gì vậy?
- Nó là đai bụng đấy. - Gì cơ?
Là đai bụng.
Trish biết chuyện này không?
Đó là đai bụng của đàn ông mà.
- Họ làm đai bụng cho cả đàn ông à? - Ừ, họ có làm đai bụng cho đàn ông mà.
- Thật à? - Ừ, có mà.
Tôi không mặc đồng phục 15 năm rồi. Máy giặt đã làm nó co lại đấy.
Ông nên đưa nó cho Chin.
Tôi đưa rồi. Nhìn đi. Nó co lại hết rồi.
- Tôi phải nín thở đấy. - Ông có thấy không?
- Thấy gì? - Hắn qua đường ẩu kìa.
Qua đường ẩu à?
Chờ chút anh kia. Đứng vào đây đi.
- Tôi à? - Ừ, anh đấy.
- Tôi đã làm gì sai à? - Đứng đây đi.
Qua đường ẩu. Tôi thấy rồi. Tôi phải lập biên bản anh.
Vì tội qua đường ẩu à? Ôi, lạy Chúa! Thôi nào!
Tôi có nên đăng chuyện này không?
- Ông có vé phạt không? - Có cả đống tội phạm trong...
thành phố mà ông đi bắt tôi à? - Im đi!
Yeah.
Oh!
- Ông biết điền vào mấy chỗ này không? - Lâu rồi tôi không dùng đấy.
Tôi không đọc nó được. Chữ nhỏ quá.
- Không có kính rồi. - Không giúp gì được đâu.
Các ông nhanh lên được không. Các ông có thể rảnh nhưng tôi thì không.
Không, chúng tôi không thể, anh im đi được không?
- Qua đường ẩu. - Hỏi bằng lái đi.
- Bằng lái xe cho tội qua đường ẩu à? - Đúng thế.
Tôi không có mang? Tôi đâu có lái xe chứ?
Tôi đang đi bộ mà. Tôi có cần bằng đi bộ bây giờ không?
- Bắn anh ta nhé. - Anh ta bị điên à?
Tôi sẽ giết anh ta. Ta làm như là vụ tự sát.
- Tránh ra đi! - Không không, máy quay phim kìa.
Tôi không quan tâm! Tôi sẽ giết hắn.
Chạy đi, trước khi anh ta giết anh. Đường này, không phải đường kia.
Đường này! Kia kìa.
- Chạy đi! - Nhanh lên!
Chạy đi!
Này chờ đã. Anh quên kí nhận rồi.
Chuyện gì thế?
Chờ chút. Anh quên kí rồi này.
Anh là ai vậy? Anh không phải là người mọi khi tới.
- Hắn đi nghỉ mát rồi. - Nghỉ mát ư?
Cái quái gì vậy?
Lên xe đi.
Mày là thằng chõ mũi chết tiệt.
- Riggs! Riggs! - Anh ổn chứ?
Ông là cảnh sát à?
14 - 60. Đang đuổi bắt. Sẽ báo cáo sau.
Gọi 911 đi.
Được rồi cưng. Để tôi lái. Chúng ta đang rượt bắt đấy.
Tôi lái mà. Đừng lo.
Thằng ngốc đó chọn nhầm người để giở trò rồi.
Đi gần lại.
Ngay sau cưng đây, bé yêu! May mắn nhé!
Delores, chiến binh đường phố sẽ bị giết bởi tên ngốc như cậu
Đâm vào hắn đi.
- Coi chừng, Riggs! - Chơi nào!
- Anh có vợ chưa, anh yêu? - Gì chứ? Rồi. 24 năm.
- 24 năm đấy. - Ừ, nhưng có hạnh phúc không?
- Cô không thể lại gần hơn sao? - Có chứ. Tôi đang lại gần đây.
Bám lấy, Riggs!
Bám lấy. Chúng tôi giữ được cậu rồi.
Bám lấy.
- Tôi nói là tôi có thể làm mà. - Gần hơn đi.
- Đưa tôi lên đó đi. - Đi!
Được rồi.
Lùi lại.
- Nếu anh ta té, thì đừng tông anh ta đấy. - Đừng lo. Tôi có thứ này cho ông đấy.
Whoa!
Cám ơn anh yêu, nhưng chờ tí đi.
- Bắt hắn đi. - Được rồi.
Cứ hát đi. Đi gần lại.
Bình tĩnh nào anh yêu.
Bỏ tay cô ra khỏi người tôi.
- Hắn tiêu rồi. Xem đây. - Tôi tóm được hắn rồi.
- Tôi quá già cho chuyện này rồi. - Đối với em thì không, anh yêu ạ.
Mày xỉu mà đúng đấy.
Mày cũng không nói được nhiều đâu.
Này, Riggs. Cậu ổn chứ?
Tôi ổn. Tôi nghĩ chúng ta sẽ phạt hắn ta vì tội không cài dây an toàn.
Thật là pha lái tuyệt vời.
No comments yet. Be the first to leave one.