لومړۍ 200 کرښې.
Bao giờ chúng ta mới đến nơi thế?
Chúng ta đã đi nhanh nhất có thể rồi.
Thế thì trễ giờ lành mất. Đi nhanh lên.
Này!
Tên quản tượng đâu rồi?
Mọi người đâu cả rồi?
Quản tượng!
Cứu tôi với.
Ngươi làm gì thế? Ta sắp xuất gia rồi mà?
Không!
NGÔI ĐỀN KỲ QUÁI 2
Hôm nay sẽ có một bài kiểm tra giới luật.
Chuẩn bị cho tốt nhé.
Vâng ạ.
Với những người vừa vào lớp muộn,
ta phạt cuối giờ ở lại dọn vệ sinh.
"Trong khoảng thời gian trước khi Đức Phật đến được Thiên Giới,"
"ngài đã dặn Moggallana hãy ban phước cho người dân"
"và dặn Anathapindika hãy cung cấp thức ăn cho mọi người."
"Vì vậy, Anathapindika"
"sẽ đem cơ thể tôi quay trở về Thiên Giới."
Càng ngày con càng tiến bộ rồi đấy.
Ông con chắc hẳn sẽ yên lòng lắm.
Thầy à, ông con chết mà mắt vẫn mở trừng trừng.
Yên lòng thế nào được chứ?
Đừng đùa với ta.
Dạo này con thế nào rồi?
Vẫn ổn ạ.
Ông con có bảo hiểm nhân thọ.
Ông bảo rồi con sẽ nhận được cả đống tiền.
Con có thể đi rút tiền nếu có việc cần thiết
Thầy cũng nên đi mua bảo hiểm đi,
để sau này gia đình đỡ khổ.
Được rồi. Ta sẽ suy nghĩ...
Thằng nhóc ranh này.
Đừng có rủa thầy. Gần đây ta cũng hay bệnh lắm.
Ông ấy thật sự xuất gia để tránh khỏi lời nguyền đó sao?
Anh ấy đã bị nguyền rủa từ khi rời khỏi ngôi đền này rồi.
Những chuyện xui xẻo cứ liên tục xảy ra với anh ấy.
Kể cả có đi tu đi nữa,
lời nguyền vẫn bám lấy anh ấy
cho đến khi anh ấy chết mới thôi.
Ta chưa bao giờ nghĩ rằng
lời nguyền ta được biết từ khi còn nhỏ
là sự thật.
Không có ai sống sót sau khi đã hoàn tục ạ?
Theo những gì ta nghe được,
không có ai cả.
Không một ai có thể trốn thoát
dù cho họ có xuất gia đi chăng nữa.
Vậy nghĩa là Balloon và First
sẽ chết sao?
Đáng lẽ họ không nên rời đi.
Bọn họ ở lại cũng chỉ gây thêm rắc rối.
Thế này là đỡ phiền cho mọi người rồi.
Ôi trời.
First!
Balloon!
Tay mày làm sao thế?
Này!
Nói bé thôi.
Hình như ông ấy bảo tao đấy.
Lại đây, First.
Xin lỗi ạ.
Nghe này.
Từ khi hoàn tục đến giờ con ma đó vẫn cứ ám tao hoài
tao suýt chết mấy lần rồi đấy.
Tao cũng thế này.
Đã mất việc xong rồi còn bị đá nữa chứ.
Hôm nào tao cũng suýt chết luôn.
Nhưng quan trọng là,
hầu như lần nào gặp chuyện tao cũng thấy hắn hết.
Hắn mặc áo cà sa.
Thế đúng là hắn rồi.
Hắn lúc nào cũng nói nếu...
"Nếu ngươi hoàn tục, ngươi sẽ chết".
Đúng rồi đấy.
Thế thì đúng rồi, tao...
"Nếu ngươi hoàn tục, ngươi sẽ chết".
"Nếu ngươi hoàn tục, ngươi sẽ chết".
Chết đi!
Chết đi!
- Chết đi! - First!
"Nếu ngươi hoàn tục, ngươi sẽ chết".
Balloon, đợi tao với.
Nhanh lên, First.
Nếu ngươi hoàn tục, ngươi sẽ chết.
Hạ được một cái rồi, sư thầy Bom.
Hoàn thành nhiệm vụ.
Sư Good.
Này, sư thầy Good.
Hạ được hết rồi này, sư Nott.
Cả thành lũy đã bị hạ rồi, Aod.
Tuyệt lắm.
Tất cả kẻ địch đã tan xác.
Diễn sâu quá đấy, sư Bom.
Khoan. Fahlan đâu rồi?
- Phải rồi. - Tôi cũng không biết nữa.
- Fahlan! - Fahlan!
- Fahlan! - Tôi ở đây, mọi người ơi.
- Có ai không? - Đằng kia kìa.
- Gì? - Đi thẳng đi.
- Tôi ở đây, mọi người. - Bọn tôi ở bên này mà.
- Đâu? - Đây này.
- Mọi người đâu rồi? - Ở đây này.
Vừa rồi chơi vui thật. Ta có nên làm ván nữa không?
Bỏ cái này xuống đi.
Tôi quên mất.
Cảm ơn nhé, sư Nott.
Cậu ta bên kia mà.
Cảm ơn nhé.
Ta chơi tiếp chứ?
- Chơi luôn. - Mọi người đợi một lát.
Dùng thứ này đi, Aod.
Cái này là tốt nhất đấy.
Được lắm.
Lễ hội Loy Krathong năm nay
sẽ tuyệt vời lắm đây.
- Thử luôn đi nào. - Từ từ đã.
Cái này nguy hiểm lắm.
Chỉ những người giỏi mới biết dùng thôi. Đừng dại mà đụng vào.
Thôi nào, sư Nott, thứ gì mà chẳng nguy hiểm chứ.
- Thế còn hai thứ này... - Khoan.
Đó là giọng của tôi mà.
Phải rồi.
Thế hai người thực tập mà anh đã nói với chúng tôi thì sao?
Không biết giờ họ ra sao rồi.
Có khi họ chết rồi ấy chứ.
Hài hước thật.
Họ không được đi tu vì lời nguyền đó
và họ cũng không thể hoàn tục.
Sao có thể xui xẻo đến thế chứ?
Cũng may họ đi rồi. Cuối cùng chúng ta cũng được yên bình.
Aod.
Có chắc chúng ta sẽ yên bình không?
Nhìn đằng kia kìa.
Các sư ơi!
- Aod ơi! - Aod!
- Các sư! - Các sư!
Vận xui của đền Thummanakinimit
đã quay trở lại rồi.
Mọi người ơi!
Hai người có chắc muốn thoát tục ở đây không?
- Y bát? - Đã có.
- Áo choàng? - Đã có.
- Quần áo lót? - Chúng tôi chuẩn bị cả loại chống cháy.
Ta không làm được.
Tại sao, Luang Pee?
Ta không đủ năng lực.
Luang Loong đang không ở đây.
Ngài ấy đi hành hương rồi.
Hay thế này đi.
Trong lúc đợi, ngài có thể phong chức chúng tôi lên thành nak.
Khi nào Luang Loong về thì phong chức bọn tôi lên sư thầy sau.
Nhưng nếu lâu quá, chúng ta đi đền khác cũng được.
Được đó. Ta có nên đến Luang Pu Kem không?
Gần đây cũng có một người bỏ trốn như hai anh vậy.
Ông ta đã bị ám, thế nên lại quay về đây làm lễ thoát tục
để có thể phá bỏ lời nguyền.
Thử đoán xem ông ta có làm được không?
- Không. - Không.
Chúng tôi không thể thoát tục,
mà cũng chẳng thể hoàn tục.
Mấy người còn muốn gì ở chúng tôi nữa?
Luang Pee này.
Liệu có cách nào giúp bọn tôi sống sót được không?
À thì,
tạm thời hai người có thể ở lại đây.
Khi nào Luang Na Yong khỏi bệnh,
ngài ấy sẽ thực hiện nghi lễ cho hai người.
Trong lúc đó, chúng ta sẽ tìm cách phá giải lời nguyền.
Chắc sẽ có cách thôi.
Nhưng lần này
hai người không thể hoàn tục được đâu.
Biết rồi mà.
Xin chào ngài, Luang Pee.
Tôi đưa con trai đến đây để làm lễ phong chức.
Mọi người có thể gọi tôi là "eomma".
Mụ già kênh kiệu.
Min Jun à, lại đây đi con.
Tao biết mụ ta làm màu mà. Bộ nghĩ mình là Dae Jang Geum chắc?
Ta có nên ra lệnh cho bà ta không?
Trước tiên, tao sẽ ra lệnh cho đầu bếp.
Balloon.
Sau lưng mày kìa.
Toh Min Jun!
Toh Min Jun.
Lại đây nào.
Anh ấy đáng yêu quá. Phải làm sao đây?
Mẹ.
Con không làm lễ được không?
Không được.
Đây là con trai tôi.
- Chúng con chào mẹ ạ. - Chúng con chào mẹ ạ.
- Bác ấy xinh quá. - Nhưng mà...
Ở đây toàn người lạ thôi.
Nhìn họ cứ kỳ quặc thế nào.
Con không ở đây được đâu.
Anh ấy nói gì thế?
- Chắc muốn mời chúng ta một bữa đấy. - Tin mẹ đi.
No comments yet. Be the first to leave one.