لومړۍ 200 کرښې.
Tôi là một nhà báo, Robert
Tôi đảm bảo với anh. Tôi rất ít quan tâm đến những ý tưởng sáng tạo
nhưng không thực tế của anh.
Daniel Defoe, anh là một nhà văn
Số phận của anh là như vậy ...
đem câu chuyện của người đàn ông phi thường này ...
một câu chuyện về cuộc chiến đấu mãnh liệt ...
tình bạn lạ thường và tình yêu vĩnh cửu ... đến với thế giới.
Làm tốt lắm, tốt lắm
Toàn bộ cuộc sống, cái chết, niềm đam mê.
Anh quả thực có thể từ bỏ nghề xuất bản sách ...cho sân khấu kịch.
Hãy kể cho tôi, dù có liên quan gì đến câu chuyện tốt đẹp này ...
cho người viết thuê nghèo như tôi?
Bởi vì, Daniel... anh là người viết thuê nghèo yêu thích của tôi
Và đây là gì vậy?
Một cuốn nhật ký mới phát hiện gần đây của Robinson Crusoe.
Vậy, câu chuyện mà anh kể cho tôi có thật chứ?
Mỗi từ của nó.
Một hành trình của một thuỷ thủ bướng bỉnh.
Đọc nhật ký này đi, Daniel.
Tôi tin chắc, anh sẽ thấy rất thích thú...
trong câu chuyện ông ấy đã kể.
Và như vậy câu chuyện của tôi bắt đầu...
giống như bao câu chuyện khác, với một người phụ nữ.
Miễn là tôi có thể nhớ lại...
Mary McGregor và tôi đã có kế hoạch kết hôn.
Tuy nhiên, gia đình McGregor lại giàu có hơn...
Còn gia đình Crusoe kém may mắn hơn.
Kết quả, là người phụ nữ người mà tôi yêu thương hết lòng...
đã tự tìm cho mình người hôn phu không theo ý muốn
Lại là người bạn thân của tôi Patrick Connor.
Mặc dù Patrick đã biết chúng tôi thề nguyện sống suốt đời bên nhau...
Anh ấy từ chối giải thoát Mary khỏi sự sắp đặt của họ.
Không cần phải kết thúc như vầy, Patrick.
Sau đó, thế nào?
Liệu tôi ngừng hôn ước và sự ô nhục gia đình tôi?
Patrick!
Chúng ta đã từng là bạn bè.
Không đáng giá gì sao?
Chúng ta đã là bạn bè, Crusoe.
Nhưng giờ chúng ta không còn là bạn bè nữa rồi.
Tiếp đây, chúng ta sẽ đánh nhau.
Cô ấy sẽ là vợ tôi, Robin.
Đó là ý của Thượng đế.
Anh biết Mary và tôi yêu nhau từ thời ấu thơ ấu kia mà.
Đây không phải là cuộc chiến của anh, James.
Anh không giống anh em của anh, Patrick.
Đừng giống những người anh em của anh.
Các người sẽ không bao giờ được ở cùng nhau.
Patrick!
Không! Không, không. Chúa ơi, hãy tha thứ cho tôi.
Anh ấy đã chết, thưa ngài.
Tên giết người.
Hãy lấy ngựa của ông đi, thưa ngài.
Tôi sẽ không bỏ đi được. Đi đi, thưa ông, ngay bây giờ!
Tên giết người!
Tất nhiên anh ấy biết em không yêu anh ấy. Em đã nói với anh ấy nhiều lần rồi.
Vậy mà, anh ấy đã chọn đánh nhau.
Cả hai anh đã chọn đánh nhau, Robin.
Em đang nói gì vậy, Mary?
Em tin anh đã cố ý giết chết người bạn của mình sao?
Anh sẽ đi khỏi đây. Anh đã nhận lời thách thức của anh ấy.
Một người đàn ông khôn ngoan đã biết cái gì tốt hơn là đánh nhau, hả?
Anh em của anh ấy sẽ tìm cách trả thù.
Á, họ đã sẵn sàng rồi.
Anh ấy là bạn của anh, Mary à.
Anh không bao giờ muốn ... như số mạng khủng khiếp dành cho Patrick.
Anh nên đi ngay bây giờ.
Giờ, không còn an toàn cho anh nữa.
liệu có mãi mãi an toàn cho anh không, Mary?
Thời gian sẽ chữa lành vết thương này, Robin.
Em sẽ giải thích cho gia đình của Patrick.
Họ sẽ hiểu ra.
Hãy đi với người đánh xe ngựa đi.
Anh có thể tin tưởng ở anh ta.
Ông ta sẽ đưa anh đến Edinburgh ...
và sắp xếp một chuyến đi an toàn cho anh.
Hãy trở về khôn ngoan hơn cho kinh nghiệm này
Trong một năm...anh sẽ trở lại.
Sau đó, chúng ta sẽ cưới nhau.
Nếu qua 13 tháng, Robin ... thì em sẽ cưới người khác nhé?
Anh yêu em.
Anh sẽ luôn luôn khắc ghi hình bóng em.
Một năm.
Không lâu đâu.
Walk on. Come on, boy.
Và thế là tôi đã đến nhiều vùng biển ...
Đến một nơi mà tôi biết mình sẽ được an toàn.
Trong nhiều tháng, chúng tôi dong buồm qua các đại dương lớn lao của thế giới.
Chúng tôi đã cặp bến những hòn đảo huyền bí, thơm như hoa.
phía dưới Chữ Thập Nam.
Chúng tôi bơi với các nàng tiên cá...
và chúng tôi chuyên chở những hàng hoá tuyệt vời...
bao gồm vải sợi và gia vị, ngọc bích và gỗ gụ.
Và một lần, thậm chí ... chúng tôi còn chở cả nô lệ.
Ý trời muốn tôi là một người vô tổ quốc...
vậy mà tôi chẳng có một mục đích nào cả.
Mặc dù trước đây tôi đã phục vụ trong quân đội của Nhà Vua ...
Đó là kiến thức học vấn của tôi...
Đấy là nền tảng hàn lâm của tôi và hiểu bết về lịch sử
khiến cho thuyền trưởng của chúng tôi gọi tôi...
viết lại nhật ký hải hành.
Vào đi.
Thuyền trưởng có lời khen ngợi, ông Crusoe.
Cảm ơn anh. Đóng cửa lại giùm.
Mặc dù cái chết của Patrick làm tôi sống lưu vong...
Đó là ý muốn của Mary, của tôi nghĩ ...
rằng tôi và cô ấy sẽ cưới nhau
sau khi tôi trở về...
điều đó giữ tinh thần tôi mạnh mẽ trong lúc chuyến đi của chúng tôi tiếp tục.
Con tàu nhỏ của chúng tôi đã gặp và đánh bại...
thời tiết xấu và sóng biển cao trên 3 đại dương.
Đôi khi, các cơn bão kéo dài một tuần hay hơn nữa
nhưng tôi đã tự tin hơn bao giờ hết...
vào kỹ năng của thuyền trưởng và thủy thủ đoàn của ông ấy.
Có phải anh nhìn thấy bờ biển không?
Tiến lên trước.
Đặt lưng của ông vào nó, thưa ngài.
Gọi đi, gọi đi.
Lót ván xuống các hầm tàu!
Lót ván xuống các hầm tàu!
Được, đồng ý, thưa ngài.
Lên đây này!
Đưa tay anh đây!
Đừng dại dột, thưa ngài ! Hãy đưa tay anh đây!
Đưa nó cho tôi ngay bây giờ!
Hãy đưa tay anh đây !
Giúp tôi với
We've run aground!
Tôi đã bước đi đầu tiên của tôi... trên vùng đất lạ lẩm...
nổi sợ hãi đến với tôi.
Tôi bắt đầu nhận ra sự thật là tình trạng của tôi khủng khiếp như thế nào.
Xin chào!
Chào!
Khi tôi chôn cất những người bạn đường đáng thương của tôi...
Tôi thú nhận ý nghĩ chỉ lo cho riêng mình.
Tôi không biết ở vùng đất nào mình đã được đưa vào bờ...
trong đất nước gì, giữa dân tộc nào...
không biết tôi có thể chịu đựng nổi chỉ một đêm ở đây hay không nữa...
đừng nói gì ở một mình trong một tuần ... hoặc một tháng.
Tôi trải qua đêm đầu tiên mà không dám tưởng tượng...
những nguy hiểm có thể lảng vãng hoặc bò lúc nhúc bên dưới tôi...
và không ngủ để suy nghĩ ... làm sao tôi có thể sống qua ngày hôm sau...
mà không có thức ăn hay vũ khí hoặc có người bầu bạn.
Nhưng khi mặt trời đã mọc, tôi đã trấn tĩnh lại...
sau đó tôi thấy xác tàu của chúng tôi...
đã bị kẹt trên các rặng san hô nơi nó đã chìm.
Trên tàu tôi có thể tìm thấy thực phẩm và nước uống cho tôi sinh sống.
Và điều này đã cho tôi hy vọng mới.
Chào?
Có ai ở đó không?
Tôi thấy rằng con tàu chúng tôi nằm trên các rặng san hô như vậy...
thì chỉ có một nửa của nó là chứa nước.
Các phần phía trước đã khô ráo...
và ở đó tôi tìm thấy thuốc súng và vũ khí... và thực phẩm dự trữ.
Tôi tìm thấy cái rương đồ thợ mộc.
Trở thành một quý ông, tôi đã có chút kinh nghiệm...
với các đồ nghề này.
Tuy nhiên, và rồi sau đó tôi nhất quyết...
sẽ học hỏi.
Chiếc thuyền cấp cứu của con tàu. đã bị phá tan thành nhiều mảnh bởi cơn bão...
nhưng tôi tìm thấy một phần của một tầng trên bị rách.
Tôi dùng nó như một chiếc bè tạm thời.
Nhờ thuỷ triều đến và một làn gió nhẹ...
chiếc bè khiêm tốn của tôi đã đưa tôi thẳng vào bờ.
Tôi bắt đầu cảm thấy có chút tự hào...
về thành tích của tôi...cho đến nay.
Và vì thế tôi xem như mình đã gặp may mắn.
Tôi đã có thức ăn dự trữ cho hơn một tháng...
công cụ và gỗ tốt, thậm chí có một sinh vật bầu bạn tốt ...
đó là con chó già Skipper của thuyền trưởng.
Của mày đấy, Skipper.
Tốt lắm. Không còn đâu.
Từ bây giờ, mày tự tìm thức ăn cho mày nhé.
Giờ đây, tôi đi du ngoạn hàng ngày...
cách xa bờ biển.
Đi sâu xa hơn nữa và hơn nữa ... vào trong đất liền thuộc lãnh địa của tôi.
Tôi biết rằng chúng tôi mới đi thuyền chỉ một vài dặm ...
từ bờ biển của Guinea...
và tôi đã nghĩ có khả năng ...
rằng vùng đất này có thể nào đó kết nối với đất liền...
nơi mà tôi có thể gặp 1 vài nền văn minh con người.
Tôi đang ở trên một hòn đảo.
Để theo dõi hàng ngày...
khi có con tàu đầu tiên có thể đi qua vùng biển này...
Tôi quyết tâm định vị trí của mình... sao cho gần bờ biển nhất.
Tuần qua tháng lại...
vẫn không thấy bóng dáng con tàu nào cả.
Nhưng tôi thật sự tin là nó phải đi qua thôi.
Một số tàu sẽ giong buồm gần bờ biển của tôi...
sớm hơn bao giờ hết.
Skipper!
Yên nào. Yên nào, Skipper.
Ôi, Chúa ơi.
Ôi.
Skipper!
Yên nào. Yên nào, Skipper.
Ôi, Chúa ơi.
Ôi.
Fire! Fire, fire!
No comments yet. Be the first to leave one.