لومړۍ 200 کرښې.
Rồi! Một chút nữa thôi!
Tiến lên!
Vào đi!
Vào rồi!
Đúng là Rukawa-senpai!
Không thua Kainan nữa đâu!
Senpai!
Rukawa-senpai!
Mizusawa...
Đã lâu không gặp. Em có chuyện muốn nói.
Em sẽ thay vị trí đội trưởng của Yoshida ở Tomi.
Có vấn đề gì à?
Chuyện là...
Không, không ạ.
Em xin phép.
(Tinh thần bóng rổ! Mùa hè nóng bỏng của Hanamichi và Rukawa!)
Ôi không... cẩn thận...
Qua bên này thử xem! Đi nào!
Hãy xem tuyệt kỹ lướt ván của Takamiya này đây!
Đây rồi!
Đây rồi đây rồi đây rồi!
Ngon đấy, Yohei!
Ờ, chết tiệt!
Đã lâu không sảng khoái thế này.
Hanamichi...
Nó sao rồi nhỉ?
Chà, sảng khoái quá.
Dạo này, tinh thần chiến đấu của Rukawa cũng cao lắm.
Thật may là có cậu ấy đấy. Dù chỉ là luyện tập...
- Tôi cũng... - Mit-chin!
Ryo-chin!
Gì thế, Hanamichi?
Đừng có Rukawa, Rukawa nữa!
Không nhìn thấy thiên tài ngay trước mặt à?!
Hả? Thiên tài?
Ở đâu? Thiên tài ở đâu cơ?
Thiệt tình... thằng này qua thằng khác...
Đúng là có một người nữa cũng bốc cháy như nắng mặt trời nhỉ.
Một thiên tài tự phong nào đó.
Trời ạ... Thật là...
Ồ.
Akane phải không?
Haruko...
Sao lại đứng ngoài này?
Phải vào trong đi chứ.
Mà đã lâu không gặp nhỉ.
Ừ...
Cảm ơn đã đợi.
Dạo này tớ nghe nói đội bóng rổ của Shohoku mạnh lắm nhỉ?
Đúng rồi. Đỉnh cao luôn.
Đặc biệt là Rukawa-kun và Sakuragi-kun.
À, cậu không biết Sakuragi-kun nhỉ?
Nhưng Rukawa-kun thì biết đúng không?
Ừ...
Thế... Ichiro-kun dạo này thế nào?
Sau khi Rukawa-kun đi, cậu ấy đã trở thành đội trưởng của Tomigaoka đúng không?
S-Sao thế, Akane?
Lên! Lên!
Ichiro...
Chết tiệt...
Nhanh quá!
Quả không hổ danh.
Tomigaoka! Cứ thế! Đúng rồi!
Cố lên!
Hay lắm, đội trưởng!
Rukawa đã để lại một lỗ hổng lớn, nhưng sự tiến bộ của Ichiro...
đã giúp cả đội chơi ngang với trình độ năm ngoái.
Ghê thật. Đó là Ichiro Mizusawa trong lời đồn sao?
Mới sơ trung mà chơi khá thật.
Ờ, chắc chắn là nằm trong top 4 của Kanagawa.
Icchan...
Mừng cậu đã về, Icchan.
À, chị cũng về rồi ạ?
Đi cùng tàu mà.
Chân sao thế?
Thấy em vừa mới lết đi mà.
Hể? Thế á? Không nhận ra luôn.
Bị đau trong lúc luyện tập sao?
Không có.
Chắc là chơi hơi hăng chút thôi.
(Chinh phục giải toàn quốc cùng Rukawa-senpai!)
Icchan!
Icchan!
Gì vậy?
Haruko gọi điện, bảo là Shohoku lại thắng đấy.
Rukawa-kun lại ghi điểm nhất.
Hẳn rồi. Đương nhiên thôi.
Ở đâu hay đối thủ là ai, Rukawa-san cũng xử lý được hết.
Gì chứ... chị báo tin cho em, vậy mà...
Mà em cứ như người yêu của Rukawa-kun ấy nhỉ.
Giấc mơ của em là...
Đẹp lắm!
năm sau, em sẽ vào Shohoku và cùng Rukawa-senpai trình phục giải toàn quốc.
Không, không phải giấc mơ. Em sẽ biến nó thành sự thật.
Hô nhỏ quá! To lên nào!
Tomigaoka! Fight! Fight! Fight!
Ichiro!
Đội trưởng!
Đội trưởng!
Sao thế Ichiro?
Không sao chứ?
Đội trưởng! Đội trưởng!
Nói gì đi, Ichiro!
Bệnh lao khớp?
Phải. Căn bệnh do trực khuẩn lao tấn công vào khớp.
Bệnh nhân có hay kéo lê chân mà không nhận ra không?
Hể? Thế á? Em không nhận ra đấy.
Bác sĩ, vậy sẽ thế nào?
Khi nghỉ ngơi thì không thấy gì...
nhưng khi dùng chân thì sẽ lại thấy đau, và sẽ ngày càng tệ.
Một căn bệnh khó chịu.
Và chưa có cách chữa trị đặc hiệu...
nên có thể tồn tại di chứng.
Ôi trời...
Mình ơi...
Vậy em trai cháu...
Xem nào... để hạn chế di chứng thì sẽ phải phẫu thuật.
Tất nhiên, kể cả sau phẫu thuật...
thì cũng không thể vận động mạnh như chơi bóng rổ được.
Sao em có thể phẫu thuật chứ.
Không được chơi bóng rổ thì thà chết còn hơn.
Ichiro...
Nhưng bác sĩ đã nói...
Tên bác sĩ đó đã nói dối!
Nhìn đi! Chân em không hề đau chút nào!
Đây nè! Đây nè!
Đây nè, nhìn đi!
Chẳng bị làm sao hết!
Ichiro!
Icchan!
Không đau chút nào hết!
Không đau chút nào hết mà!
Nói dối...
Không thể như thế được...
Nói dối!
Nói dối...
Chuyện là như thế sao?
Cuối cùng em ấy đã chấp nhận phẫu thuật, nhưng mà...
\"Mình muốn chơi bóng rổ cùng Rukawa-senpai một lần nữa.\"
Mình hiểu cảm xúc sâu đậm của em ấy với bóng rổ.
Nè, Akane.
Có muốn tớ nhờ anh hai sắp xếp một trận đấu tập với Rukawa-kun không?
Hể? Anh hai cậu sao?
Ừm, như vậy thì nhất định Ichiro-kun sẽ không từ bỏ hy vọng.
Hãy giúp cậu ấy hoàn thành nguyện vọng chơi bóng cùng Rukawa-kun đi.
Ừm, Haruko... cảm ơn cậu.
Nhờ cậu nhé, Haruko!
Cứ để cho tớ!
Không được.
Tại sao? Nè, tại sao vậy?
Anh hiểu cảm xúc của em...
Nhưng dù là đấu tập thì cũng không thể cho người ngoài vào được.
Em hiểu chứ? Giờ đang là thời điểm quan trọng của Shohoku.
Nhưng mà anh hai...
Làm ơn đi, anh hai...
Anh hiểu...
Thế thì...
Anh hiểu!
Âm thanh của chuông Gian Shouja...
vang vọng trong không gian tĩnh lặng...
màu của hoa Sara Soujuu xen với Jausha-Hissui...
Ồ, bạch tuộc đó có vẻ ngon đấy.
Á, không phải bạch tuộc! Là xúc xích mà tôi thích đấy!
Chết tiệt! Đổi lại cái gì đi!
Ơ... ăn hết rồi à?
Nhanh thế!
Không ăn hết thì đưa ăn hộ cho.
Ai không ăn hết chứ.
Đương nhiên.
Mà Hanamichi đâu?
Ăn trong nhà thể chất.
Chắc ăn xong là tập luyện luôn.
Có vẻ chuyên tâm...
vào bóng rổ quá nhỉ.
Cú ném bình dân!
Tuyệt!
Chậc... lại có cản trở.
Rukawa-kun?
Đúng rồi đấy. Ghét thế chứ lại.
Có bị điên không thế?
Thì chứ còn gì nữa. Không thể hiểu nổi.
Chào, khỏe không?
Hẹn hò cái nhể?
Xin lỗi!
Ây chà, đừng thế chứ.
Buồn...
Haruko-chan kìa.
Còn người kìa là Rukawa.
Lẽ nào là...
Tỏ tình?
Không biết đang nói gì thế nhỉ?
Chịu.
Nhưng nhìn như thế kia...
thì chắc chắn là Haruko-chan chủ động.
Haruko-chan bạo thật đấy. Tức là...
Đừng nói với Hanamichi đấy.
Nói ra thì thành tắm máu luôn.
Chắc chắn là tắm màu. Nhỉ, Hanamichi?
Mấy ông làm gì thế?
Còn ông thì làm gì ở đây?
No comments yet. Be the first to leave one.