لومړۍ 200 کرښې.
SUB EDIT BY HPO entertaiment
Tự kỷ... một hội chứng tâm thần...
biểu hiện qua sự khó khăn trong giao tiếp.
Nghe có giống tôi đang tả một bác sĩ phẫu thuật không?
Cậu đã cứu cậu bé.
Tôi là Bs. Shaun Murphy.
Đừng bao giờ quên, anh là đứa thông minh...
và em tự hào về anh, Shaun.
Em trai tôi đã lên thiên đàng...
ngay trước mắt tôi.
Cậu ấy có một thiếu hụt nghiêm trọng.
Chúng ta thuê Shaun...
thì ta sẽ trao hy vọng cho những người với nhiều hạn chế...
rằng những hạn chế đó...
không như những gì họ nghĩ,
rằng họ vẫn có cơ hội!
Nếu Shaun không làm được những điều tôi hứa hẹn nơi cậu ấy,
tôi sẽ từ chức chủ tịch của bệnh viện này.
Đi đâu đây?
Bệnh viện thánh Bonaventure, San Jose.
Tôi là bác sĩ nội trú. Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên của tôi.
Ý tôi là tầng mấy.
À, tầng trệt.
Tôi sẽ đi xe buýt.
Biên Dịch: Nhi Nguyễn, Lê Hoàng, Hiếu Ngoan Hiền.
Đây là Mitchell Brand, 55 tuổi,
ngày đầu hậu phẫu thuật cắt tuyến tiền liệt tận gốc.
Chào buổi sáng, Mitchell. Tôi là bác sĩ Melendez.
Đây là các đồng nghiệp của tôi, bác sĩ Browne và bác sĩ Kalu.
Ca phẫu thuật của ông diễn ra vô cùng tốt đẹp.
Thế à.
Tôi có còn "đi lại" được không?
Vâng, tất nhiên rồi.
Đây là Mitchell Brand. Tôi đã xem qua bệnh án của ông ấy.
Ông ấy 55 tuổi đến từ Chicago,
đã ly dị và có hai con nhỏ.
Anh phẫu thuật cắt tuyến tiền liệt tận gốc cho ông ấy vào hôm qua.
Có rất nhiều rắc rối có thể xảy ra...
nhưng không có cái nào liên quan đến thần kinh vận động.
Chẳng điều gì có thể ngăn cản ông đi đứng trở lại.
Ông ấy không lo về chân của mình.
À vâng.
Khả năng lớn là ông sẽ bị liệt dương.
Bác sĩ Murphy, anh đến trễ.
Không, là do xe buýt trễ.
Lịch rất rõ ràng. Họ đã đăng nó lên mạng.
Nhưng cả 4 xe buýt đều trễ, có nghĩa là...
- Cậu đã trễ. - Năm phút, chúng ta đều...
Trong ngày đầu tiên luôn nhỉ. Trách nhiệm của cậu là phải ở đây.
Còn nếu không thì cậu không đảm nhận được trách nhiệm của mình,
- tức là lỗi do cậu. - Được rồi, sao lại là lỗi của tôi?
- Tôi không làm gì sai cả, xe buýt... - Rồi rồi.
Chuyện sẽ tuyệt vời đây.
Hội đồng chắc chắn đã quyết định đúng khi thuê cậu.
Cảm ơn.
Bác sĩ Melendez, chúng ta cần hội ý khẩn ở phòng cấp cứu.
Ông sẽ ổn thôi...
nếu ông để nó yên trong vài ngày.
Bốn ngày khó tiêu,
đầy hơi, táo bón và buồn nôn.
Và rất nhiều đau đớn, có vẻ là vậy.
Ừm.
- Cô cho bà ấy thuốc giảm đau chưa? - Rồi, 10 mi-li-gam.
Vẫn chưa thấm vào đâu.
Có chụp cắt lớp chưa?
Rồi, đó là tại sao tôi gọi các cậu.
Bự thật đấy.
Đúng thế.
Đó là gì thế?
Nó chắc chắn chèn giữa động mạch chủ và thận trái.
U mạch cơ mỡ thận à?
- Cô có thấy nguồn cung cấp máu không? - Không.
Có thể là khói u thần kinh.
Hoặc là ung thu hạch bạch huyết.
Bà ấy bị ung thư, một khối u ác tính.
Ác tính?
- Nghĩa là nó đang giết tôi, phải không? - Đúng thế.
Không hẳn vậy. Chúng tôi hiện tại vẫn đang xem xét các khả năng.
Không, chắc chắn là ác tính.
Nếu nó không phải ác tính..
- Làm ơn thôi dừng từ "ác tính" nữa đi. - Chúng ta ra ngoài nói chuyện chứ?
Cho bà ấy thuốc giảm đau. Bao nhiêu thì tùy bà ấy.
Được thôi.
Cậu làm bà ấy sợ.
- Không cần phải thẳng thừng vậy đâu. - Tại sao?
Tiên lượng cho thấy bà ấy sẽ đến giai đoạn cuối...
nếu không có can thiệp y tế kịp thời.
Thế không đáng sợ sao?
Ừm...
Sợ hãi cũng chẳng giúp gì cho bà ấy.
Bà ấy có bị u ác tính không?
Chúng ta sẽ phải phẫu thuật mở ổ bụng chứ?
Chúng ta sẽ cần chuẩn bị mổ sinh thiết...
một phần lớn phúc mạc,
và cắt bỏ khối u với phần biên rộng và rõ ràng.
Tôi muốn tham gia.
Cậu có biết mình đang nhỏ dãi không?
Về việc mổ phanh một người phụ nữ 40 tuổi.
Một con người thật sự. Ngay phía sau cánh cửa đó.
Chỉ có phép lịch sự giường bệnh...
chứ chẳng có lịch sự ngoài cửa giường bệnh.
Rất thú vị, Claire.
Chúng ta sẽ cứu mạng người, và đồng thời được học hỏi.
Thấy chưa?
Bác sĩ Browne, cô sẽ phụ mổ chính cho tôi.
- Không có ý bất kính nhưng... - những ý kiến bắt đầu theo cách đó...
thường sẽ kết thúc như thế.
- Tôi chỉ định nói đó là quyết định đúng đắn. - Cảm ơn.
- Jared, chuẩn bị đội phẫu thuật. - Bác sĩ, còn tôi làm gì?
- Việc vặt. - Việc vặt là gì?
Hôm nay tôi cần các bác sĩ phẫu thuật của tôi không bị phân tâm.
Nên tôi cần cậu giải quyết những sự phân tâm đó.
Tất cả những công việc họ làm hằng ngày...
mà họ ghét,
cậu sẽ làm giúp họ.
Nói họ biết chúng ta vẫn cần giấy chấp thuận của ca đó.
Tôi bị phạt vì chuyện gì phải không?
Không.
Vâng.
Thế thôi à?
Cậu cứ thế chấp nhận câu trả lời của tôi.
Tại sao?
Ông rất ngạo mạn.
Người ngạo mạn nghĩ họ không cần nói dối.
Nên ông làm thế này là để dạy cho tôi.
Tôi nóng lòng được học hỏi từ những việc đó.
Nói "A" đi.
Việc này mất bao lâu?
Bảy phút.
Nếu không có rắc rối gì thì nó mất bảy phút...
để kiểm tra xuất viện đầy đủ.
Bác sĩ Dunsmuir đã cho phép cậu ấy đi rồi...
- và chúng ta cần giường. - Được thôi.
Quy định cũng yêu cầu khoa ngoại...
kiểm tra cậu ấy.
Cậu bị nhiễm trùng tai.
Đúng thế, đó là tại sao cậu ấy ở đây.
Tai tôi cảm thấy hơi lùng bùng,
và tôi cũng nghe ong ong.
Họ cho cậu ấy dùng amoxicillin.
Và chúng ta sẽ cho cậu ấy về.
Vì thế cậu mới ở đây.
Để cho cậu ấy về.
Tôi muốn chụp cộng hưởng từ
phần đầu và ống tai trong.
Tôi không được xuất viện à?
Anh nghĩ có chuyện gì không ổn?
Tôi sẽ nói cậu biết khi tôi chắc chắn.
Tôi không muốn làm cậu sợ.
Shaun.
Cháu làm gì ở đây?
Cháu chờ cô ấy xì hơi.
Bị đầy hơi.
Nhưng cháu dùng từ "xì hơi" trước mặt bệnh nhân...
để dễ hiểu hơn.
Nhưng vì bác là chủ tịch bệnh viện,
cháu sẽ dùng từ "đầy hơi" với bác.
Bác rất cảm kích.
Nhưng tại sao cháu làm vậy?
Cô ấy vừa được chữa lệch váng ngăn mũi.
Trước khi chúng ta cho cô ấy xuất viện,
chúng ta phải chắc cô ấy không bị...
bệnh dạ dày hậu phẫu thuật.
À.
Đây là điều bác sĩ Melendez thấy...
cháu hữu dụng nhất vào ngày hôm nay sao?
Chờ xì hơi?
- Cháu không chỉ chờ cô ấy xì hơi. - Tạ ơn trời.
Cháu đang làm tất cả việc vặt.
Ừm...
Chào mừng đến với ca trực của mình.
Cảm ơn bác.
Rồi đó. Tôi nghĩ là nó đó.
Tôi không nghĩ vậy đâu.
Tôi sẽ chờ thêm chút.
Chuyện này rất quan trọng.
Quy trình này được gọi là phẫu thuật mở ổ bụng.
Hừm.
Rồi, tim cô có vẻ tốt.
Chúng tôi sẽ rạch một đường dài xuống giữa bụng của cô,
- để hiện ra khối u... - Tôi sẽ chết sao?
Bác sĩ Melendez là bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất tôi từng biết...
Ta có thể hoãn lại được không?
Tình trạng của cô rất nguy kịch. Khuyến cáo không nên...
Chỉ vài tuần thôi. Con trai tôi sắp làm đám cưới vào cuối tuần tới.
Trông họ rất hạnh phúc.
Sau đường rạch ban đầu...
Chúng nó đã lên kế hoạch hàng tháng nay.
Nếu chúng phải dời lại...
Ừm... đây là một ca phẫu thuật phức tạp,
nhưng nếu nó ổn thỏa,
việc hồi phục rất dễ dàng.
Không cần phải dời ngày gì cả.
Còn nếu không?
Nếu nó không ổn thỏa thì sao?
Chồng tôi chết trong một tai nạn giao thông...
vài năm về trước.
Mark là đứa con duy nhất của chúng tôi.
Tôi không thể chết ngay trước đám cưới của nó.
Tôi không thể.
No comments yet. Be the first to leave one.