لومړۍ 200 کرښې.
Anh đi du lịch với hai cô gái à?
À, phải.
- Hai à? - Phải.
Vụ này vui à nha.
Ký tên vào đây này.
Các cô nàng thường thích du lịch nhỉ.
Thư giãn một tí hả?
Bạn của tôi thường dẫn mấy em đi chơi lắm.
Uh-huh.
Thế à?
Chúc may mắn, anh bạn.
Đừng làm gì mà tôi không làm nhé?
Không có đâu.
Gửi chúng tôi bưu thiếp nhé.
Được rồi.
Cha nội này, mắc mệt ghê.
Buồn cười gì đâu.
Mình thích tấm đó. Mình nghĩ ta nên gửi tấm đó.
Cậu nghĩ vậy à?
Bao lâu nữa thì sửa xong vậy ông bạn?
Không lâu đâu.
Không lâu là bao lâu?
Tôi sửa sắp xong rồi.
OK.
Anh ấy thích cậu đấy.
Hông có đâu.
- Có mà. - Cậu thích anh ấy.
Tớ không nghĩ vậy.
Ba chúng ta sắp cùng nhau mắc kẹt trong một chiếc xe hơi trong 3 tuần,
nó cũng đủ nhọc nhằn mà không cần "là tôi, hay hôm nay anh ấy khác thường?"
Nghe như đang say ấy.
Phải. Cậu nói đúng.
Anh ấy dễ thương quá.
Cậu có nghĩ anh ấy có bạn gái ở Sysney không?
Sao anh ấy phải nói dối?
Đàn ông mà.
Không tin được là chúng ta đã tới đây.
Tớ biết.
Cứ như là hai năm, chứ không phải hai tuần.
- Muốn đi nhờ không? - Muốn chứ.
Tớ kêu cậu lấy xe màu tía mà.
Có 1500 đô à may mà xe có cửa đó.
Tớ thích nó.
Này, mấy món của tớ đâu?
Chúng tớ quên mang thức ăn cho cậu rồi. Xin lỗi.
Tụi tớ cứ nghĩ cậu biết ơn và cảm kích tụi này lắm chứ.
Rượu đâu rồi?
Tụi tớ đã quyết định.
Sau đêm qua là sẽ không uống nữa.
Chúng ta phải dậy sớm
nếu muốn đến Thung Lũng Sói trước tối mai.
Đi thôi. Tớ đã kiểm tra rồi.
Cậu ấy nói tổ chức Nazi gì đó bao nhiêu ấy nhỉ?
Cậu ấy nói đúng. Lên giường lúc 9:30.
Cái này dở tệ, thật đấy.
Cậu không định uống cái đó chứ. Phải bia của cậu không?
- Anh là Patrick. Rất vui được gặp em. - Rất vui được gặp anh.
Cái bắt tay đẹp đấy. Tặng một nụ hôn nào.
Dễ thương lắm.
- Em có thể tung một quả đấm đấy. - Em tung một quả đấm?
Sao em lại làm vậy?
- E chỉ làm nếu tình thế bắt buộc. - Tình thế bắt buộc?
Cậu phải nghe chuyện nhảm nhí này.
Nhảm nhí! Có nhảm nhí gì đâu!
Mười bước sóng phun nước.
Shh! Shh!
Tiếp nào!
Hình như hơn 9:30 rồi.
Miệng tớ có mùi gì gớm lắm.
Để tớ hát lại.
Được rồi.
Chúa ơi!
Đã thật.
Quá tuyệt.
Cậu đang ở gần khu vực có UFO lớn thứ năm thế giới đấy.
- Kristy, nghiêm túc đấy. - Tớ biết mà!
- Tớ nghe cậu cười. - Gì? Tớ đang nghe mà.
Được.
- Tớ đang nghe này. - Kể đi.
Mặc kệ cậu ấy. Kể đi. Tớ đang nghe này.
Được rồi. Tớ biết về một gã...
lái xe trên đại lộ ngoài kia.
Và anh ta thấy một chùm sáng phía trước xe cách khoảng 500m.
Lúc đầu anh ta nghĩ đó là xe tải hay xe gì đó
bởi vì ánh sáng rất chói và rực rỡ như màu cam và vàng.
Nhưng khi anh ta tiến gần hơn,
anh ta nhận ra chùm sáng cách mặt đất khoảng 10m,
lơ lửng giữa không trung.
Anh ta sợ quá đã hét lên.
Và anh ta nghe thấy một tiếng...
Như một vụ nổ.
- Nghe như muốn dọa bọn tớ. - Tớ biết.
Nhưng thực sự anh ta đã nghe thấy tiếng nổ.
Như một vụ nổ máy bay.
Và chùm sáng bay lên trời, bay thẳng lên như tên lửa.
Và ngay khi chùm sáng biến mất,
chiếc xe của anh ta bỗng dừng ở giữa đường...
và mọi thứ trở nên im lặng.
Anh ta ngồi đó, nhìn chằm chằm lên những vì sao.
Giữa chốn đồng không mông quạnh.
- Này... - Không biết lí do. Chỉ dừng ở đó.
- Chuyện đó có thật không? - Tớ đọc nó mà.
Môi cậu dính gì kìa.
Gì?
Tớ chỉ giỡn thôi.
Xàm xí vậy!
Cái quái gì đây?
- Xài cho cái lều. - Cho cái lều.
- Để tớ làm cho. Cậu xếp lều đi. - Thôi câu xếp đi.
Tớ không biết 2 cậu làm được gì nếu không có tớ nữa.
- Tớ chưa làm xong mà. - Xin lỗi.
- Nó đây này. - Tớ làm dùm luôn cho.
- Gì thế này? - Tớ không biết phải làm gì mà!
Rồi chứ?
Chúng ta có sáu tiếng lái xe. Ai lái trước đây?
Ai lái trước?
Tớ không biết. Tớ sẽ ra đằng sau.
Được chứ?
- Tớ ra ghế sau. - Cậu muốn lái chứ?
Tới rồi mấy cậu.
Ái chà chà.
Đưa tớ chìa khóa nào.
Được rồi hai cậu. Tớ mở được rồi.
Cảm ơn. Không vấn đề gì.
Tóc thế nào?
Ngày thứ nhất. Nhật ký trưởng đoàn.
Gần đây, không có dấu hiệu của sinh vật thông minh nào.
Bắt đầu nghi ngờ rồi đấy.
- Chào. - Chào.
Anh muốn nói xin chào chứ?
Xin chào.
Anh tên gì?
Graham.
Rất vui được gặp anh, Graham.
Tôi là Ben.
- Cái này cũng vậy? - Phải.
Tớ nghĩ ai đó "crush" cậu rồi đấy.
Ừ, người nhân viên. Tớ nghĩ vậy
- Đâu. - Graham.
Tớ cảm thấy cả hai đều vậy mà. Phải không?
Cậu biết nó có thật!
- Làm ơn đi. - Cậu có!
Tớ nghĩ nó rất tuyệt.
Nhưng đừng có mà lừa cậu ấy, cậu ấy thông minh lắm đấy.
Nếu cậu làm tổn thương cậu ấy, tớ sẽ giết cậu.
Vậy nên tớ khuyên là chúng ta đang có kỳ nghỉ vui vẻ bên nhau.
Cậu hãy tạm gác những chuyện xảy ra giữa cậu...
và cái gọi là "bạn gái tin đồn" sang một bên.
Khi tới Cairns, ta sẽ tìm vài anh chàng nóng bỏng và quái đản cho tớ.
Và chúng ta sẽ cùng nhau điên loạn, được chứ?
Được mà.
Con đó hơi bé nhỉ, phải không?
Tao cá là tao có thể bẻ nó làm đôi, nhanh gọn luôn.
Tụi mày nhìn tao này.
Hàng của mày kìa.
Nơi này sao sao ấy?
Này này anh bạn.
Lại đây. Tôi muốn hỏi anh cái này.
Được rồi. Cậu giữ nó nhé.
Có chuyện gì sao?
Tôi và bạn tôi muốn hỏi xem...
hai cô bạn gái của anh có muốn "chơi nhóm" với tụi này không?
Chúng tôi chỉ muốn chắc là anh không phiền.
Chúc may mắn. Thằng khốn.
Mày nói cái gì?
Tôi nói...
Tôi nói là, à...
anh có nụ cười thật đẹp.
Bazza, đừng thô lỗ thế chứ.
Hẹn gặp lại nhé cưng.
Tạm biệt.
Mẹ kiếp thằng khốn nạn!
Một lũ ngu độn. Thật đấy.
- Quên nó đi Ben. - Không, tớ nên đập vô mặt hắn.
Tớ nên cho hắn một cú vào mông.
Tớ nói thật.
Thời tiết tệ quá.
Ừ, tự nhiên chuyển mưa.
Tớ nghĩ là bắt đầu mùa mưa rồi.
Cảnh đằng kia đẹp đấy chứ hả?
Những tia nắng xuyên qua ngọn núi. Tuyệt đẹp!
Hy vọng trời không mưa.
Cái gì?
- Tớ hy vọng trời không mưa. - Này, tối nay trời sẽ lạnh đấy.
Sẽ lạnh đấy.
Tuyệt.
Này, tớ nghĩ đằng kia là chỗ ta đến.
Thế à? Cậu đã leo lên đỉnh chưa?
À, rồi.
- Cái gì thế? - Đá.
Chả có gì ngoài kia.
Tớ biết. Tuyệt thật.
Tới rồi. Hố Thiên Thạch Thung Lũng Sói!
Hố thiên thạch! Chúng ta đến rồi!
"Đường mòn đi bộ".
- "Cho phép, ba... ba tiếng". - Ba tiếng à?
Ba tiếng để tới giữa đường hay để lên tới đỉnh.
- Tớ nghĩ là tới đỉnh. - Tới đỉnh đấy.
Không cắm trại. Được đi bộ.
Bỏ rác vào thùng và không đốt lửa. Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.