لومړۍ 200 کرښې.
Dịch: ivy68-HDVietnam Copyright © 2010 by ivy68. All right reserved.
4, 5, 6
7, 8. Nào, các em...
Nào, các em. Ai sẽ trả lời?
Còn ai khác không?
Lại Jenny nào.
Không phải vì ông Rochester bị mù sao ạ?
Ừ, Jenny.
Sáng mai con phải làm 1 bài luận tiếng Anh.
Phải. Vì vậy, âm thanh duy nhất cha muốn nghe qua trần nhà
là âm thanh của mồ hôi nhỏ giọt xuống sách giáo khoa.
- Thế còn tiếng đàn cello ạ? - Không cello gì hết.
Con tưởng ta đã thống nhất sở thích của con sẽ là chơi đàn.
Nó chính là sở thích của con rồi mà.
Vậy nên khi phỏng vấn ở trường Oxford, nếu họ hỏi: "Sở thích của em là gì?"
con có thể trả lời 1 cách trung thực rằng đó là chơi đàn cello.
Nhưng con đâu cần luyện tập 1 sở thích.
Sở thích chỉ là một sở thích.
Vậy con nghỉ chơi ở dàn nhạc thiếu niên được không ạ?
Không được! Dàn nhạc thiếu niên rất có lợi cho con.
Nó thể hiện con có tham gia gì đó.
Vâng, nhưng con đã tham gia rồi mà.
Nên giờ con có thể nghỉ.
Không! Việc đó cho thấy điều ngược lại. Con không thấy sao?
Nó thể hiện con muốn chống đối. Họ không muốn thế ở Oxford đâu.
Không. Mà là họ không thích những người chỉ nghĩ cho bản thân.
Tất nhiên là họ không thích rồi.
- Thứ tư gặp lại nhé. - Thế nhé. Tạm biệt.
Jenny?
Tớ có nên mặc bộ đi lễ nhà thờ?
E là phải diện hơn thế cơ.
Cho cha tớ thấy cậu là 1 anh chàng đứng đắn, chứ không phải hạng thích nổi loạn.
Chúa ơi. Đúng vậy.
Tớ phải đi đây. Sắp có mưa to rồi.
- Được rồi. - Hẹn gặp lại vào cuối tuần.
- Vậy tạm biệt nhé. - Tạm biệt.
- Xin lỗi. - Xin lỗi.
Tạm biệt, tình yêu của tôi!
- Không! - Thôi ngay, thôi. Đủ rồi đấy.
Xem con vừa gây ra gì kìa.
Đi nào. Chú đây đang phải chờ ta đó.
- Nó rơi ra! - Không, nó đâu có rơi ra.
- Tại con đá nó ra. Nào, đi thôi. - Nhưng tất con ướt hết rồi!
Xin chào.
Nếu khôn ngoan, em sẽ không đi nhờ xe người lạ,
nhưng tôi là một người yêu âm nhạc nên rất lo cho chiếc cello của em,
vì vậy tôi đề nghị em để nó lên xe và đi bộ cạnh tôi.
Nhỡ anh chuồn cùng chiếc cello luôn thì sao?
Hay đấy.
1 chiếc cello mới giá bao nhiêu? 10 hay 15 bảng? Tôi không biết.
15 vậy nhé.
Không à? Được thôi.
Tùy em.
- Còn cái này nữa. - Ừ.
- Nhân tiện, anh tên David. - Jenny.
Hay lắm.
- Buổi hòa nhạc thế nào rồi? - Mới đang diễn tập.
- Thứ năm tới mới biểu diễn. - Em chơi bản gì?
Của Elgar.
Anh thấy không ổn khi ông ấy dành nhiều thời gian ở Worcester đến vậy.
Vì Worcester quá gần Birmingham đi, trong nhạc cũng nghe được thế.
Nếu em nghe kĩ, sẽ thấy có giọng hát rất nặng phương ngữ Brummy.
Dù sao thì nhạc Elgar không hợp với người Do Thái lắm.
- Em không phải người Do Thái. - Không, mà là anh.
Anh không ám chỉ em.
Em lên xe ngồi cùng cây đàn được chứ?
Lên đi.
Em chưa từng thấy chiếc nào như thế này. Mốt đấy.
Bristol đấy. Không sản xuất nhiều đâu.
- Đi đâu, thưa cô? - Em sống ở ngay góc phố.
- Tiếc nhỉ! - Để xem anh làm được gì nhé.
Chắc em tham gia diễn nhiều lắm.
Chúng em chưa được biểu diễn.
- Khó mà tin là được. - Sẽ được thôi.
Đấy là mọi người nói.
- Hút thuốc không? - Không nên thì hơn.
Em sống ở ngay đó.
Sao lại không tin sẽ được diễn?
Ông ấy nói không có chuyện đó đâu.
- Cha của em nói à? - Vâng.
Và nói chúng chỉ để cho vui thôi.
Còn diễn ở trường, chẳng vui mấy, nhưng vẫn phải tham gia.
Thế thì đâu tiến bộ được.
Tất nhiên, điều đó khiến chúng trở nên tuyệt vời.
- Sẽ có ngày em được thôi. - Em biết. Em sẽ được.
Khi vào đại học, em sẽ được đọc cái mình muốn
và nghe cái mình thích,
rồi đi xem tranh và xem phim Pháp
và nói chuyện với những người hiểu biết nhiều.
- Thế tốt đấy. - Vâng.
- Em định học đại học nào? - Oxford. Nếu đủ may mắn.
Còn anh đã học ở đâu?
Anh học ở nơi họ gọi là "trường đời".
Mặc dù anh không tốt nghiệp loại giỏi cho lắm.
Cảm ơn đã đưa em về nhà.
- Em ổn chứ? Cầm được chứ? - Vâng, được mà.
- Cảm ơn anh. - Không có gì.
Cha không muốn nghe con hát tiếng Pháp!
Chương trình học của con làm gì có hát tiếng Pháp!
- Bánh Battenberg nhé? - Cảm ơn cô.
Cháu rất thích vỏ bánh.
Thế cháu sẽ thi trường nào, Graham?
Cháu vẫn chưa biết ạ.
Vậy khi nào mới biết đây?
Đừng có lãng phí thời gian vậy chứ, chàng trai trẻ.
Cháu định nghỉ 1 năm.
Để làm gì?
Cháu cũng không biết, có thể để đi du lịch.
Đại loại thế ạ.
Đi du lịch?
Cháu là gì thế, thành phần thích nổi loạn à?
Cháu biết con bé sẽ thi vào trường Oxford đấy chứ?
Nếu tiếng La-tinh của con bé tiến bộ.
Vậy trong khi con bé đang học tiếng Anh tại Oxford,
cháu lại là 1 kẻ Do Thái lang thang.
Thưa chú Mellor, cháu không phải thành phần thích nổi loạn.
Cháu là 1 chàng trai đứng đắn.
Không phải. À vâng!
Cháu là 1 chàng trai đứng đắn.
- Của con. - Ai gửi thế?
- Chúa ơi. Là anh ấy. - Cái gì đây?
Jack, em e là có 1 thằng nào đó đã tặng Jenny hoa.
- Thằng? Thằng nào? - Anh ấy chúc con may mắn tối nay.
Nó chỉ chúc có thế thôi à? Nó lấy tiền đâu ra?
- Anh ấy kiếm ra tiền, mong vậy. - Kiếm ra tiền? Sao nó không đi học chứ?
Ta đi chưa ạ? Nếu không lẵng hoa may mắn này sẽ
khiến con lỡ buổi hòa nhạc mất, thế thì mỉa mai lắm, phải không ạ?
- Anh không thích nó. - Có sự bất bình rồi đây. Jenny?
- Đã nhận thấy. - À, ừ...
Chỗ này phải đến 10 si-linh.
Chẳng phải thế là quá nhiều cho 1 nữ sinh sao? Ta không thể cứ bỏ nó ở đây!
Thậm chí cả trộm cũng sẽ để ý.
Chúng sẽ nghĩ nhà ta giàu to.
Cảm ơn, Marjorie.
Camus không muốn cậu thích ông ta. Cảm xúc là tầm thường.
Thể hiện thái độ là tầm thường.
Ông ta giết người mà chẳng cảm thấy gì cả.
Mẹ mất mà ông ta cũng chẳng cảm thấy gì cả.
Tớ sẽ chẳng cảm thấy gì nếu mẹ mình mất. Thế có biến tớ thành người theo chủ nghĩa hiện sinh không?
Không. Nó biến cậu thành đồ con bò.
1 con bò.
Sau khi vào đại học, tớ sẽ làm người Pháp,
và đi Paris, hút thuốc và mặc đồ đen và nghe nhạc Jacques Brel,
và tớ sẽ không bao giờ nói chuyện. Thế là khôn ngoan nhất.
- Trời đất! - Sao thế?
Đợi đây nhé.
Chào anh!
Chào em.
Chào anh. Cảm ơn anh.
- Thế nào rồi? - Vẫn ổn.
Em đã không làm hỏng phần của mình.
Nên không ai bị loại ra khỏi dàn nhạc cả.
Luôn là biểu hiện của chiến thắng về văn hóa.
Thật mừng khi tình cờ gặp được em. Thứ sáu em có làm gì không?
- Đi học thôi. -Ý anh là vào buổi tối ấy.
Tất nhiên rồi. Không làm gì cả.
Anh định đi nghe nhạc Ravel ở quảng trường St John's Smith.
Bạn anh, Danny và Helen cũng sẽ đi, nên không...
Thế này nhé, để anh tới đón em,
nếu cha mẹ em không đồng ý,
anh sẽ đưa em vé để đi cùng họ.
- Thế nào? - Cảm ơn anh.
Em rất muốn đi cùng anh.
7 giờ nhé?
Họ nói chuyện gì thế?
Và sau đó có thể đi ăn đêm.
- Ăn đêm? - Nếu em muốn.
Vấn đề là, có thể lúc đó em đã ăn rồi.
Nếu em muốn đi ăn đêm,
vậy thứ 6 đừng ăn gì trước nhé?
Vâng. Tất nhiên rồi.
Ăn đêm à?
- Nghe thấy rồi đấy. -Bọn tớ nghe thấy rồi, nhưng chưa từng ăn đêm bao giờ.
Cậu sẽ phải kể bọn tớ nghe mọi chuyện đấy.
Nếu không sẽ không công bằng đâu.
- Cha không cho phép! - Được thôi!
- Anh ấy sẽ rất vui nếu cha đưa con đi. - Được, ta sẽ đưa con đi.
- Tốt thôi! - Thế ở đâu?
- Quảng trường St. John's Smith. - Ở đâu chứ?
Con không biết. Con chắc ta sẽ biết ngay thôi.
Ở Westminster. Ngay cạnh cửa vào tu viện.
Sao em biết thế?
Em có 1 cuộc sống khác trước khi lấy anh mà.
Anh đã mau chóng kết thúc nó.
- Vậy đó. - Thế nào ạ?
Gần tu viện Westminster. Cha không đi xa tuốt đến đó đâu.
Vấn đề là quảng trường St John's Smith ở đâu.
Chắc phải có gì đó ở địa phương. Báo đâu?
Nó muốn xem người chơi nhạc thực sự.
Chứ không muốn xem Sheila Kirkland hời hợt. Em sẽ đưa nó đi.
Rồi em đến đó bằng cách nào? Trực thăng hoàng gia à?
- Anh ấy đấy. - Trời ơi!
Jack!
Nhân tiện, David cũng là người Do Thái. Một người Do Thái lang thang. Nên cha cẩn thận đấy.
Nó nói thế là có ý gì? Cha đã nói gì như thế bao giờ đâu!
Chỉ là 1 cách nói thôi mà. Cha đâu có ác cảm với người Do Thái...
Rất vui được biết thế. Chào bác.
Ý tôi là tôi có ác cảm với anh. À không, tôi không có ý đó.
- Cha à. - Không... Xin lỗi, chỉ là...
Tôi không có ác cảm với những người như anh đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.