لومړۍ 200 کرښې.
Em chẳng bay từ tận New York
đến nơi khỉ ho cò gáy này để leo lên cái thuyền đó đâu.
Em tận hưởng được mấy chuyến du lịch rồi?
Chính em muốn thử thứ gì đó mới mẻ.
Mới mẻ? Nói nghe coi nó trông ra gì nào? Nó còn có hẳn đống ống khói kìa, Anthony.
- Thật ra đó là ống xả. - Ống xả.
Cưng à, giờ mình ở đây rồi. Hãy thử tận hưởng nào.
Em chỉ đồng ý với ý tưởng nực cười này nếu trên đó có một phòng gym xịn.
Ồ, có đó. Vụ đó thì anh chắc chắn.
Mừng lên tàu, giáo sư.
Cảm ơn thuyền trưởng. Tôi đâu phải giáo sư.
Tôi lại nghe nói khác hẳn.
Cảm ơn rất nhiều.
Tôi là thuyền trưởng. Cứ gọi là thuyền trưởng.
Và ông là thuyền trưởng thật ha.
Thưa bà.
Tôi không thích bắt tay với móc câu của hải tặc Râu Đen.
- Ông có thể dẫn vợ tôi đến phòng không? - Dĩ nhiên, thưa giáo sư.
Búng tay là ý gì vậy, thuyền trưởng?
Đừng tỏ thái độ kiểu Ý với tôi, Peppe.
Đừng tỏ ra Hy Lạp với tôi. Tôi không thích búng tay.
Tôi là thuyền trưởng. Khách hàng thích thuyền trưởng búng tay.
Giuseppe đây sẽ dẫn ông bà về phòng.
Đây là phòng của ông.
Thưa bà.
Nếu có gì không để vừa tủ thì để ở phòng tôi.
Thôi, chắc là thu xếp được. Cảm ơn.
Vâng, tất cả là thế. Tên tôi là Giuseppe. Gọi tắt là Peppe.
Tôi là dân chài, nhưng nếu ông bà cần gì thì tôi "chài" luôn.
Hỏi anh ta về phòng gym đi.
À ừ. Anh dẫn vợ tôi đến phòng gym nhé?
Tất nhiên ạ.
- Rồi tại sao lại có tiếng la? - Chuyện gì xảy ra?
Mụ đàn bà đó bị điên.
- Tiếng la đó là vì cái gì. - Đợi ở đây.
Tôi nghĩ bà ta muốn tôi mang phòng gym đến.
Tôi chẳng thích tí nào. Phòng gym gì lại mang đi mang về được?
- Rồi sao? - Thì tôi cho bà ta xem phòng gym.
Anh ta cho tôi xem.
- Rồi? - Rồi sao?
Rồi sao?
Gym đây, thưa bà.
- Rồi bà ta hét lên. - Hành động của tôi dễ hiểu mà.
Anthony!
Rồi gã tóc đen xù xì kia lôi ra một đoạn dây
và nói rằng tôi có thể nhảy dây.
Dùng để nhảy, thưa bà.
Nhảy.
Bà ta bảo sẽ lấy dây đó treo cổ ông, thuyền trưởng.
Tôi á?
Đây thật sự là ý hay, một chuyến đi từ Ý đến Hy Lạp.
Thật ra là từ Hy Lạp đến Ý, cưng ạ.
Mọi người có thấy mấy cái đảo hoang dọc hành trình không?
Ở Caribbean làm gì có chuyện này.
Nhưng ta sẽ làm gì trên đảo hoang chứ, Debi?
Em đang nghĩ tới một số thứ.
Gì?
- Gì là gì? - Em đang nghĩ tới thứ gì?
Chị hiểu sai ý em rồi.
Anh ấy đây rồi.
- Bộ đồ đẹp đấy, ông bạn. Rất địa phương. - Cảm ơn.
Anh nghĩ mình là cái quái gì thế? Popeye à?
Tôi không nghĩ nhiều đến thế. Tôi...thích nó. Rất kiểu cách Errol Flynn.
Ừ, rất phong cách như Errol Flynn.
Errol Flynn là ai?
Em nghĩ mình đã thống nhất là mặc đẹp để ăn tối.
Nếu đã đi trên tàu hải tặc thì làm ơn đừng ăn bận cho giống thêm chứ.
Anh đã đổi ý. Anh muốn thoải mới hơn nên...
Vậy thì em và khách của ta thì sao?
Mọi người sẽ thế nào nếu chúng ta cứ làm theo ý thích của mình?
Trong kì nghỉ?
Bà ta đúng là hết nói.
- Sao nói tiếng Hy Lạp? Tôi dân Hy Lạp à? - Đâu, ông như thằng đần.
Ý là Tony không được nghỉ ngơi mấy.
Thuyền trưởng, để ý tới mụ khốn đó nhé.
Cẩn thận cái miệng. Nên nhớ mình đang được trả tiền.
Thuyền trưởng này, nói cho rõ là chính ông là người nhờ tôi giúp.
Tôi có thể sống không cần tiền. Vẫn hạnh phúc như thường.
Hạnh phúc? Vậy cũng tốt. Nhưng hạnh phúc đâu mài ra tiền?
Giờ anh đang nói.
- Sẽ không mưa đâu, thưa bà. - Anh giỡn à?
Thôi nào. Nước trong vắt.
Quan trọng là ai vắt.
Không, đừng ham xuống đây, cưng ơi. Ướt nhẹp.
- Debi đâu rồi? - Chắc chết đuối rồi.
Có ai biết con bé có biết bơi không?
Mặn quá!
Đeo mặt nạ vào và bơi với đám cá. Bà sẽ thích bơi với đám cá đấy.
Tại sao?
Bơi với đám cá rất vui.
Khi nào được nghỉ, anh đi mà bơi với đám cá.
"Cá" là số nhiều của "cá."
Tony, anh phải làm việc với Marina và Amber đi.
- Họ cứ châm chọc Debi. - Tôi làm gì bây giờ?
Anh biết bọn họ sao mà. Hơn nữa, cô ấy không được nhanh nhạy...
- Cô ấy ngu ngốc hả, Todd? - Ồ, cô ấy...anh biết đấy.
Như thế cũng tốt. Cô ấy sẽ không biết bọn họ làm gì với mình.
Tử tế nào, Tony. Cô ấy mới 14 tuổi.
Đừng nói thứ dân chủ vớ vẩn đó. Đây là bản chất của tư bản.
Tôi đang sống ở một nước tư bản, Todd à.
Theo tôi, tư bản thành công hơn cộng sản nhiều.
Làm gì có ai nhập tịch Cuba hay Trung Quốc chứ.
Ý tôi là có những vấn đề nảy sinh bởi chủ nghĩa tư bản.
Vấn đề gì?
Thì cha của cô là ông chủ một công ty dược phẩm khổng lồ.
Và công ty này phải tạo ra lợi nhuận nhằm giúp cổ đông luôn hài lòng.
Nhưng nó đâu phải là lợi ích công chúng quan tâm.
Nếu không quan tâm, họ không nhất thiết phải mua.
Rồi. Hãy hình dung có một loại thuốc chữa được một dạng mù nhất định nào đó,
và dù thuốc này chả tốn bao nhiêu tiền để bào chế.
họ vẫn đặt ra một cái giá cao nhân danh chủ nghĩa tư bản.
Nên nếu không đủ tiền chi trả thì phải chịu mù.
Nếu không có các công ty thuốc, họ vẫn mù thôi.
Sao họ không đi kiếm việc làm đi?
- Họ mù. - Thì sao chứ?
Thì nó khiến họ khó tìm việc hơn, không phải sao?
Họ có thể làm bánh hay gì đó. Làm bánh đâu cần nhìn gì đâu.
Rồi, nhưng cô phải đồng ý là nó cũng đặt ra những câu hỏi về đạo đức.
Luật của tư bản là,
chủ sở hữu hàng hóa có thể đặt bất kỳ giá nào họ thấy phù hợp
mà không bị chi phối bởi lòng thương của bất kỳ vấn đề đạo đức nào.
- Trích dẫn của ai thế? - Của tôi.
Tôi thấy bà có làm bánh được đâu.
Mụ ta không có trái tim. Mụ ta là loài thằn lằn.
Thôi than thở đi, Peppe. Cậu đâu có lấy bà ta.
Một con thằn lằn. Loại nên được lột da làm túi, dây nịt và giày.
Này Guido.
Peppe.
- Vâng, thưa ngài? Tôi giúp gì được ạ? - Là tôi cần đây. Nước và khăn.
- Vâng, thưa bà. - Ồ, mà Tè-tè này. Tôi muốn chúng lạnh.
- Hiểu chứ? Không phải mát. Là lạnh. - Lạnh như máu của bà chứ gì.5
- Chán quá. - Biết mà. Chúng ta sẽ làm gì đây?
Uống một ly martini, nốc viên thuốc, rồi "quất" ông chồng.
Ai cũng làm thế.
Tụi bây không có liêm sỉ à?
Gì thế?
- Cái gì? - Cái đó.
- Là cái bình. - Là bình cà phê ạ.
Trong bình cà phê có gì, Tè-tè?
- Cà phê, thưa bà. - Cà phê hâm lại hả?
- Vâng. - Tôi làm gì với nó đây?
- Uống ạ? - Amber, không phải lỗi của anh ta.
Vậy thì lỗi của ai hả, Todd? Ai trả tiền cho ai để làm việc ở đây?
Nói gì đi chứ, Anthony.
Anh Esposito này, anh có thể làm hài lòng vợ tôi chứ?
Làm hài lòng? Có nghĩa là cho bà ở trong phòng tôi ạ? Ý ngài là thế?
- Tôi nghĩ chắc là đùa đấy, cưng ạ. - Hắn ta đang thô lỗ kìa, Anthony.
Để anh giải quyết.
Anh có thể làm cho vợ tôi một bình cà phê mới được không, Esposito?
Dĩ nhiên rồi, thưa giáo sư.5
Tôi nghĩ tôi sẽ giết mụ ta bằng một con dao làm bếp!
Giuseppe, cậu làm tôi bất ngờ đấy.
Cậu nói với tôi rằng nhiệm vụ của đàn ông là phải giữ được phẩm giá.
Chính xác. Đó là lý do tôi muốn giết con mụ khốn đó bằng dao làm bếp.
Peppe, nếu bà ta gây rắc rối quá thì cậu tránh xa ra.
Nói thì dễ lắm. Bà ta đâu có nhằm vào ông.
Tôi ở đâu, mụ ta cũng có ở đó.
Tôi thấy mình như chú linh dương, bị đôi mắt giận dữ của con beo dõi theo.
Văn chương lắm.
Giờ thì lau nồi đi.
Những lợi ích của các loại hóa chất luôn quanh ta.
Chúng ta lại phải nghe về vấn đề này à? Bốn ngàn.
Khoan đã, cái gì vậy? Chúng ta đang chơi ở mức 20 đô, giờ thành 4.000 rồi à?
Thì sao? Anh không nghĩ tôi giỏi vụ này à?
- Tony, anh không kiểm soát được vợ à? - Anh kiểm soát vợ được không?
Thay đổi không khí chút thôi.
Đáng lý anh là Ngài Túi Tiền, Michael ạ.
- Đáng lý ra tôi đang đi nghỉ mát. - Đừng hèn thế chứ, Michael.
Nào, nếu không có tiền thì tôi vẫn nhận nữ trang và giày mà.
Đủ rồi. Bỏ bài. Tôi chả thích chơi trò "Xem ai nghèo nhanh hơn"
với Imelda Marcos này.
Guido.
Vâng, thưa bà?
Khi nào bỏ con bò sát đó xuống, anh đi đổ giùm cái gạt tàn nhé?
- Cảm ơn. - Tiếp tục nào. Hóa chất, lợi ích.
Ta sẽ ra sao nếu không có phân bón và thuốc trừ sâu?
Hỏi Peppe kìa. Anh ta là ngư dân bận rộn cho đến khi nguồn nước bị ô nhiễm.
- Ô nhiễm thật tồi tệ. - Trời ơi. Đây đâu phải chuyện buồn chứ.
- Hỏi xem anh ta nghĩ gì về hóa chất. - Hóa chất có gì sai chứ.
Peppe, anh nghĩ sao? Về phân bón và thuốc trừ sâu?
- Sao cũng được. - Để anh ấy làm việc đi.
Thôi nào, Peppe. Anh phải có ý kiến riêng chứ.
Nếu là nhân tạo thì tôi không tin ở nó. Không thể làm qua loa với tự nhiên.
Hóa chất giúp cuộc sống dễ dàng hơn, nhưng dễ hơn không có nghĩa là tốt hơn.
Tiền bạc làm lung lạc nguyên tắc. Ta mờ mắt khi dính đến tiền.
- Ôi không. Lại tiền và nguyên tắc. - Thú vị rồi đây. Nói tiếp đi.
Hóa chất giúp một số người trở nên giàu có.
Nhưng đúng như người ta hay nói "Làm gì có bữa trưa miễn phí."
Trả giá nhanh hay chậm thôi. Vấn đề là khi trả giá về sau,
ta không biết trước được phải trả bao nhiêu, và ai sẽ trả giá.
- Hay lắm, Peppe. - Đúng rồi đấy, hay lắm, Peppe.
Vâng, cảm ơn chàng trai thiên nhiên. Giờ đổ gạt tàn được chưa?
Nếu trời không quá nóng, có thể em đã đi bơi.
Không, không nên đâu. Nước lạnh lắm.
- Em không ăn được món này. - Sao thế?
Chàng trai thiên nhiên. Anh đấy. Tè-tè!
- Vâng, thưa bà. - Cá tệ quá. Cá chết.
Tệ à? Nếu bà không muốn ăn, có thể bà muốn mặc nó đấy.
- Giờ trông nó cũng không tệ lắm đâu. - Anh làm mù mắt tôi rồi!
- Vậy thì giờ bà có thể làm bánh rồi. - Anthony, giúp em nào!
No comments yet. Be the first to leave one.