لومړۍ 200 کرښې.
Dịch: papa's ivy68-HDVietnam Copyright © 2020 by ivy68 All right reserved
Khi tôi gặp lại Clair hè năm đó, tại bữa tiệc được tổ chức
tại X gần Quảng trường Concorde.
Mùa hè đó thật đáng yêu,
nhưng tối hôm đó rất đặc biệt.
Tôi đến muộn, như mọi khi.
Thông thường, tôi ghét những tiệc cocktail văn học...
- Jean! - Chào.
Với người dự chúng thường xuyên nếu anh ta còn có tí tự trọng.
Tôi vừa mới qua một thời gian dài chuyên tâm viết chuyện ngắn,
một truyện ngắn được đầu tư kỹ
đã xong, và, tôi phải thành thực,
thú thực là tôi rất hài lòng được như thế lần nữa trong đời.
Anh khỏe không?
- Còn anh? - Khỏe.
Tốt
Xin lỗi.
Điều làm tôi ấn tượng nhất khi gặp Claire lần này là cô ấy đã không thay đổi gì cả.
Tôi cảm thấy như thể tôi vừa chia tay cô ấy đêm hôm qua.
Mặc dù tôi đã không gặp cô ấy ít nhất hai hoặc ba năm, có khi lâu hơn.
- Friedlander? - Coudrain.
Tôi chào những người khác,
nhưng tôi cố tránh tham gia các câu chuyện phiếm
chuyện điển hình tại kiểu tiệc như thế này.
Tôi nhớ rằng tôi đã nhận thấy chuyện gì đó
sau đó tôi sẽ không có ý định tham gia,
và trong bộ đầm trắng.
Khi tôi nhớ lại, cô ấy đã gây ấn tượng rất nhiều cho tôi
đẹp hơn mọi cô gái ta gặp tại các bữa tiệc.
Cô gái trẻ mặc váy trắng và Claire quen nhau, đúng vậy.
Ngoài ra, tôi cảm nhận được mối liên kết kỳ lạ giữa họ, như có điện,
mặc dù tôi chưa bao giờ nghe nói là Claire đặc biệt thích các cô gái.
Tuy nhiên, có một âm mưu gì đó giữa họ mà ta có thể cảm thấy khá rõ.
Chào.
Anh trốn ngoài đó làm gì thế?
Suy nghĩ những câu thông minh để nói chuyện với quan khách thú vị của em.
Điều đó chẳng quá khó với anh.
Còn cô gái trẻ mặc váy trắng thì sao?
Tôi không quen cô ấy. Cô ấy đến cùng Claire.
Tôi nghĩ là bạn của cô ấy.
Điều thú vị là, tôi đã không thể nói được hai từ với cô ấy cả tối nay.
Tôi nhớ rõ Claire nhìn cô ấy.
Đó là cái nhìn của người đang xem bản quay bộ phim thành công do mình đạo diễn,
mà cốt truyện không có gì gây bất ngờ.
Rất vui khi anh đến dự. Sau đó, em chuẩn bị về...
- Jean. - Được rồi,
em sẽ gọi cho anh sau. Jean. Đúng chứ?
Nếu anh muốn, ta có thể đi uống gì đó
để quên đi bữa tiệc nhàm chán này. Đẹp nhỉ.
- Anh có thể làm quen với Anne. - Anne?
Anne.
Anh sẽ thấy.
Cô ấy rất đẹp.
Cô ấy là ai chứ?
Là người mẫu trẻ.
Và?
Chà, cô ấy thuộc về em.
Ba nước khoáng, làm ơn.
Cô ấy đẹp đúng không?
Đúng, rất đẹp.
Cô ấy rất xinh đẹp
Anh có thể vuốt ve cô bé nếu thích.
Và cô bé có miệng đẹp,
môi mềm đáng yêu, đáng yêu, mềm mại, môi ra môi.
Và hàm răng đẹp.
Lại gần đây, ngắm chúng này.
Để nguyên như thế.
Hôm nào em sẽ cho anh xem những ảnh em chụp cô bé.
Claire đã thu xếp hôm sau gặp tôi.
Giờ tôi đã biết đủ để không hỏi liệu chúng tôi sẽ gặp riêng hay cùng cô bạn trẻ.
Chúng tôi dự định sẽ dành buổi chiều cùng nhau trong vườn Bagatelle,
vườn hồng đẹp nhất thế giới.
Cô ấy đã nhấn mạnh rằng cô ấy muốn tự mình cho tôi xem.
Claire là một người phụ nữ tuyệt vời và có lẽ thậm chí thú vị hơn bạn của cô ấy.
Nhưng không như bạn của cô ấy, cô ấy chưa bao giờ kích thích tôi cả.
Lúc đầu điều này đã làm tôi thấy phiền lòng.
Nhưng sau đó tôi tự nhủ rằng đó là cách cư xử hoàn hảo của cô ấy
và cách chính xác mà cô ấy đã làm mọi thứ
điều đó làm cho ta không thể nghĩ cô ấy dễ chinh phục.
Tôi cảm thấy rằng hơi bị tổn thương tí chút
khi khơi dậy trong tôi ham muốn cô ấy.
Claire đợi chúng tôi trong xe.
Cách của Anne làm tôi nhớ đến nữ sinh trẻ ngoan ngoãn.
Tôi đã có thời gian để hỏi cô gái một số câu hỏi thông thường,
nhưng tất cả những gì tôi có thể nghe từ cô ấy là, "Vâng, thưa ông,"
"Không, thưa ông," hoặc, "Tôi không biết, thưa ông,"
như thể cô ấy là một đứa trẻ.
Thay vì lang thang từ hoa đến hoa, Claire cho chúng tôi xem các loại hoa
mà cô ấy ngưỡng mộ nhất, hiểu chính xác từng loại.
Sau chuyến thăm, bọn tôi đi về phía khu vắng hơn của vườn.
Đi qua đó đi.
Tiếp đi. Nhanh lên.
Đi về phía trước.
Coi nè.
Cô bé có đôi bàn tay rất xinh.
Đúng.
Cô bé thích như thế, anh biết đấy.
Nó kích thích cô ấy.
Tôi có thể chứng minh điều đó cho anh, nếu anh muốn.
Chỉ hơi kích thích, cô ấy đã ướt nhèm.
Đúng vậy á, hơi tí?
Được rồi, đủ rồi.
Chọn hoa và mang lại đây.
- À, em đang đợi gì vậy? - Không được phép.
Không có gì ta thích được cho phép cả, Anne. Em biết mà.
Nhiều gai quá. Em đừng để bị cào xước.
Rất tốt.
Có gì khó đâu, đúng không?
Tất nhiên, em sẽ bị phạt vì đã do dự.
- Em định làm gì? - Tôi không biết.
Nhưng cô bé sẽ bị phạt trước mặt em. Ai đó sẽ đến.
Được rồi, cầm hoa đi.
Xin lỗi.
Mấy giờ rồi?
10:30.
Ta đi bộ tiếp nào.
Anne, cho vào giữa, giấu bông hồng vào vú em để không ai phát hiện ra lỗi của mình.
Chúng tôi sớm đến khu rừng hoặc những bụi cây,
nơi đóng cửa so với phần còn lại của khu vườn
và hoàn toàn vắng vẻ.
Vì không có hoa, ở đây bọn tôi thấy rất riêng tư.
Điều này sẽ ổn thôi.
Không. Cô ấy sẽ phải đứng đó.
Cô ấy phải giấu những gì mình đã đánh cắp.
Bông hồng phải được giấu kín.
Tất cả những gì cô ấy phải làm là ném nó đi.
Nhưng thật xấu hổ nếu để mất bông hoa đẹp như vậy.
Đúng.
Không.
Em không biết.
Đơn giản thôi mà.
Em sẽ phải giấu nó ở đâu đó trong người em.
Lại đây.
Kéo váy em lên.
Kéo váy em lên.
Em phải kéo nó cao hơn đi. Nhanh lên.
Cao hơn.
Chà, em nghĩ gì về nó?
Thiết kế của kẹp tất trông đặc biệt quyến rũ.
Những gì ta sẽ làm là vuốt ve khu tam giác
và làn da ở quanh mu.
Gai đủ cứng để giữ hoa tại nơi đó.
Khi cô ấy đứng yên.
Xem chị làm đẹp như thế nào?
Chị bẻ hết gai để không làm em đau.
Nhưng chị quên.
Cô bé đáng ăn đòn, phải không?
Dạng hai chân ra và đứng yên đó.
Chị sẽ làm em đau.
Lại gần chị nào.
Làm ơn, xin đừng.
Em xin chị.
Làm ơn. Đừng.
Giờ đứng yên.
Đừng mà, làm ơn.
Xin đừng ạ.
Không, không.
Đó.
Đẹp quá phải không?
Thành công lớn, nhưng có lẽ hơi vượt xa,
chị muốn nói là siêu thực.
Em có thể thả váy mình xuống.
Em vẫn thấy bông hoa giữa hai đùi mình?
Cảm thấy tốt hơn không?
Ừ, em không thể trả lời?
Vâng, thấy thích ạ.
- Em... em cần dừng lại một chút. - Không, em không thể đi bây giờ.
Em có uống nhiều nước lúc đầu đâu.
Anh chưa biết là Claire có dẫn ta đến đó.
Cuối cùng, bọn tôi đã đến khu hoang dã và tự nhiên hơn,
cây cối rậm rạp phủ kín, cỏ mọc um tùm đầy lá rụng.
Chỗ này hoàn hảo. Em không nghĩ vậy sao?
Phụ thuộc là anh muốn dùng làm gì. Đối với cô bé, thì ngon.
- Cô ấy đang tìm nhà vệ sinh. - Không, em không mót.
Sao em nói dối bọn chị?
Chị nghĩ em sẽ cho bọn chị chút vui vẻ.
- Không, em nhầm. - Đừng cố lừa bọn này.
Em biết nó sẽ không đưa em đến đâu cả, Anne.
Anne.
Em sẽ làm ngay đây.
Ngồi xuống.
Luôn đi.
Cô bé của ta đi tè?
Để chân em cách nhau xa ra.
Tốt rồi.
Bây giờ cúi một chút về trước.
Em ngon lắm, em biết không?
Nào, em tè hay không, chó con?
Hơn một tuần trôi qua mà tôi chưa gặp lại Claire hay Anne.
Vào ngày thứ tám, thật tình cờ, tôi đang lái xe qua Quai Malaquais
và tôi gặp nhỏ Anne ở quầy sách.
Cô ấy đi một mình, và chuyện đó làm tôi rất hài lòng.
Cô ấy giả vờ không nhận ra tôi, nó chẳng làm tôi ngạc nhiên, tôi phải nói thế.
Tôi nhớ về cảnh cuối lúc chiều trong Vườn Bagatelle.
Cô bé đang nói với người bán.
Không, chúng tôi không còn nữa.
Nghe này, tôi biết ông có thứ tôi muốn. Tôi sẽ đứng đây đến khi tôi có nó.
Tôi không bán loại sách đó. Được rồi, tôi có thể tự tìm nó.
Tôi bị ấn tượng bởi giọng điệu hăng hái được dùng khi giao dịch với người bán sách.
Cô ấy muốn sách hiếm chỉ bán chui...
No comments yet. Be the first to leave one.