لومړۍ 200 کرښې.
Thứ Năm, ngày 11 tháng 7 năm 2013.
Trời trong.
Đó là một ngày đầy ắp sự tự tin và những kỷ niệm.
À, đúng rồi!
Tôi là Lâm Nhất.
Tôi tới đây đã mười năm rồi.
Mười năm qua,
tôi vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, dần trở nên có tiếng tăm.
Tôi làm ở một công ty lớn rất danh tiếng,
cùng với nhóm đồng nghiệp luôn tao nhã lịch sự.
Người nhìn xa trông rộng tôi đây,
ở nơi New York rộng lớn này,
đã mua được nhà ở,
một nơi yên tĩnh gần tàu điện ngầm.
Tôi còn có một vị hôn thê
cũng rất có tri thức và hiểu lễ nghĩa.
Mỗi buổi sáng sớm,
tôi đều lái chiếc Limo đi làm.
Ngay cả bữa sáng
cũng phải là của nhà hàng bảy sao Michelin.
Đây là thư của anh, có một lá từ Trung Quốc gửi tới.
Được rồi.
Đừng cười nữa!
Trật tự hết đi!
Trật tự!
Trật tự, không được cười nữa!
Đừng cười nữa, trật tự!
Chào cả lớp!
Bạn này là học sinh mới từ nơi khác chuyển tới.
Này, cho tớ hỏi,
cậu là kẻ mù à?
Gì mà lắm lời thế?
Bạn ấy đeo kính là để điều trị cận thị.
Em không biết mà lại bảo mù là sao hả?
Rồi, em nói đi.
Tớ là Châu Tiểu Chi.
Ước mơ của tớ
là tới Stanford.
Cái gì ford cơ?
Stanford là một trường đại học,
Kris Phillips đã tốt nghiệp ở đó.
Standford... trường đại học này
là một trường đại học rất tốt.
Chúng ta hãy nhiệt liệt hoan nghênh
bạn học Châu Tiểu Chi
gia nhập lớp 1(4), đại gia đình này của chúng ta.
Mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh nào.
Em cứ ngồi tạm ở đó trước đi.
Cái gì mà gọi là tạm ạ?
Tạm chính là tạm.
Ở đâu ra mấy lời thừa thãi thế?
Được rồi, các em mở sách ra.
Rồi, mở trang thứ nhất.
Hôm nay, chúng ta học tiết đầu tiên,
kiến thức chính trị.
Được rồi, chúng ta đều biết,
hiện nay nước ta đang trong thời kỳ phát triển...
Thứ Tư, ngày 1 tháng 9 năm 1993,
đó chính là lần đầu tiên tôi gặp Châu Tiểu Chi.
Sau đó, tôi đã quả quyết nói với cô ấy.
Làm bạn gái của mình nhé!
Thưa thầy!
Thôi xong.
Vào lớp rồi!
Vào lớp rồi! Vào lớp rồi!
Các em học sinh, bắt đầu giờ học.
Cả lớp đứng!
Chào thầy ạ!
Ngồi xuống.
Được rồi, hãy mở sách hình học ra,
trang 11.
Bài tập này,
chúng ta hãy cùng xem bài này.
Như đã biết, ta có đoạn thẳng MN.
Trên đoạn thẳng MN kéo dài, ta lấy một điểm P,
sao cho MP = 2NP.
Sau đó trên MP...
Vui lắm à?
Mày có ý gì?
Mày thử động vào một lần nữa xem.
Tao hỏi mày, vui lắm sao?
Không vui! Không vui!
Không vui?
A, có vui! Có vui! Có vui! Có vui!
Buông ra đi.
Bỏ ra, đau!
Sau này, không ai được phép động vào đồ của Châu Tiểu Chi.
Thích bướng chứ gì?
A...
Cứu mạng!
Điều thứ hai,
nguồn gốc và nội dung quyết định nhận thức.
Bất kỳ nhận thức nào
cũng đều là do sau khi thông qua thực tiễn,
bộ não con người có phản ứng khách quan với mọi chuyện.
Nội dung nhận thức đó là...
Cái gì vậy?
Lâm Nhất!
Sao lại là em thế?
Hả?
Ừm...
Chúng ta tìm hiểu về mối quan hệ giữa thực tiễn và nhận thức.
Điều thứ nhất, thực tiễn phải mang tác dụng có tính quyết định đối với nhận thức.
Tác dụng có tính quyết định là thế nào?
Điều thứ nhất,
thực tiễn là nguồn gốc của nhận thức.
Tiết mục tiếp theo là độc tấu khẩu cầm.
Chủ nhật, ngày 1 tháng 1 năm 1995,
vào buổi liên hoan sáng mùng ba Tết,
tôi vì Châu Tiểu Chi
mà diễn tấu bài nhạc duy nhất mà tôi biết.
Thầy Tôn!
Chuyện gì?
Em muốn chuyển đến lớp Văn.
Em học lớp Tự nhiên cũng được rồi.
Học lớp Văn làm gì?
Em muốn trở thành một nhà văn nổi tiếng như Shakespeare.
Tất cả thành tích môn Văn của em cộng vào có nổi 60 điểm không?
Đừng làm khó tôi.
Không được là không được.
Đi đi, đi đi!
Làm gì thế? Chói tai quá!
Chào các bạn học!
Em học sinh!
Em kia, em ở lớp này sao?
Em làm gì thế?
Lâm Nhất!
Chuyển bàn về mau.
Đừng có ép tôi! Tôi nói cho mà biết!
Đừng ồn ào!
Đừng cãi nhau nữa!
Cố lên!
Cố lên! Cố lên!
Năm 1996,
tôi rất hăng hái nỗ lực,
chính thức chuyển tới lớp Văn.
Bạn à!
Chào!
Bạn tên gì thế?
Lâm Nhất.
Trùng hợp quá, quyển này vừa hay là của bạn.
Để mình giúp bạn làm bài tập.
Này, bạn nhìn nhé!
Bên này, còn cả bên này.
Này, bạn có phải ở lớp Tự nhiên không?
Sao lại tới lớp Văn thế?
Muốn học Văn mà.
À, ra vậy.
Bạn tên là gì?
Mình tên Diệu Diệu.
Diệu Diệu?
Nghe rất đáng yêu.
Cảm ơn nhé.
Dáng cao thật đấy!
Vậy sao?
Đáng ghét!
Dáng cao mà không làm nổi.
Xuống đi, mình lau cho.
Cao quá, mình không dám trèo lên.
Đọc gì thế?
Truyện tranh.
Truyện này mình từng đọc rồi.
Con gái mà cũng đọc cái này sao?
Cùng đọc đi!
Được!
Ngã rồi! Sao thế?
Không sao chứ?
Hay là mình bồng cậu nhé, như vậy chậm quá.
Không cần đâu bạn Lâm Nhất.
Này, cậu làm gì thế?
Cậu bỏ mình xuống.
Bỏ mình xuống.
Khó chịu chết đi được!
Bỏ mình xuống!
Tan học rồi.
Các cậu đi đâu thế?
Lên đi.
Về nhà!
Không cần đâu.
Mình tháo thạch cao rồi.
Tự mình có thể đi được.
Cảm ơn mấy ngày nay bạn Lâm Nhất đã chăm sóc mình.
Ba mình đặc biệt dặn dò,
bảo đưa cái này cho cậu.
Lúc nào cũng làm thế này.
Mình cảm thấy, hay là đổi gió chút đi.
Thứ Tư, ngày 7 tháng 10 năm 1998,
để báo đáp,
Châu Tiểu Chi đã cùng tôi đi xem phim.
Trong ấn tượng
là một bộ phim ca nhạc.
Trong tiếng gào thét mãnh liệt,
tên lửa từ đỉnh mái xuyên qua các tòa nhà lớn,
đánh vào các tầng hầm.
Một chiếc tên lửa bắn xuyên vào đại sứ quán,
hạ xuống tầng hầm.
Một chiếc khác tấn công thẳng vào trong đại sứ quán.
Theo tiếng pháo vô cùng dữ dội,
ánh lửa đột ngột biến đổi, khói bốc lên tứ phía,
bức xạ nhiệt phả vào, đống đổ nát tung tóe.
No comments yet. Be the first to leave one.