لومړۍ 200 کرښې.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Tôi tin anh được chứ?
Tóc anh tôi cũng là do tôi cắt mà.
Vì chỉ tôi có thể động vào.
Biển...Xin chào!
Anh ấy bảo anh cắt kiểu đó hả?
Không.
Tôi nghĩ ra kiểu đó đấy.
Tôi ghét đầu nấm.
Muộn rồi.
Kéo đang ở trong tay tôi.
Không muốn bị hói thì ngồi im.
Xong rồi.
Trông tôi thế nào?
Đẹp lắm.
Bây giờ tôi đã cắt dây đeo cổ,
nên không cần nghe lời mẹ.
Người cô muốn thoát khỏi
là mẹ cô à?
Ừ.
Giờ tôi tự do rồi.
Chúc mừng cô.
Đừng chúc mừng.
Khen tôi đi.
Cô giỏi quá, tôi tự hào lắm.
Vậy giờ hãy đi núi, ra cánh đồng, hay bất cứ nơi nào để chơi.
Giống như Chú Chó Mùa Xuân?
Ừ, giống Chú Chó Mùa Xuân.
CHƯƠNG 8 GIAI NHÂN VÀ QUÁI VẬT
Một bông hoa
Dù nở ngoài đồng thì cũng là hoa
Một bông hoa
Một bông hoa
Tất cả đều là hoa
Tóc...Tóc dài đâu mất rồi?
Em cắt đi rồi.
- Trông thế nào? - Tóc dài đẹp hơn.
Sao vậy? Tóc ngắn hợp hơn mà.
Không đâu.
Tóc cũ dài thướt tha tới eo
đẹp hơn trăm lần, nghìn lần, vạn lần tóc mới này.
Sao lại cắt đi?
- Tại sao làm vậy? Tại sao? - Anh à.
Hôm nay anh cũng cắt tóc đi. Dài quá rồi.
Mới cắt hôm thứ Tư mà.
Mới chỉ cắt một chút.
Tỉa thêm nữa đi. Anh mau ăn cơm đi.
Ừ. Tóc dài đẹp hơn.
Sao lại làm vậy? Đừng cắt mới đúng.
Tự nhiên cắt làm gì để xấu đi?
Sao lại đá anh?
- Em đá à? - Ừ, em đấy. Là em.
- Em đá anh ba lần. - Chết tiệt. Mớ trứng cút này.
Đây.
Trứng rán.
Đây.
- Đây. - Tự gắp thức ăn đi.
Có phải trẻ con đâu.
Anh trai anh thật là chẳng tinh ý gì cả.
Ý cô là thật thà quá nhỉ.
Anh đứng về phe anh ấy à?
Đương nhiên rồi. Anh em mà.
Này.
Tan làm thì về thẳng nhà đấy.
Mau về để còn chơi với tôi.
Sau này anh cũng phải cắt tóc cho tôi nhé.
Biết chưa?
Có tiệm làm tóc, sao lại là tôi?
Tôi giống anh trai anh.
Tôi ghét người khác chạm vào người tôi.
Anh là ngoại lệ. Chỉ anh được chạm vào.
Tôi đẹp thật à?
Đúng vậy.
Đẹp lắm.
Tôi cũng
thấy bản thân mình rất đẹp.
Sao lại cười?
Đừng cãi nhau mà hãy hòa thuận với anh tôi.
Tôi đi đây.
Về mau nhé. Về muộn là chết đấy.
- Chào cô. - Chào anh.
LỚP CỦA NHÀ VĂN KO MUN YEONG SẼ BỊ TẠM DỪNG
Trời ạ, giật cả mình.
Bộ dạng tôi kinh thế à?
Trông như xác sống ấy.
Ca đêm có chuyện gì à?
Có kem che khuyết điểm chứ?
- Là gì? - Còn phấn nước?
- Gối trong phòng chờ. - Không. Phấn cho da ấy.
Bỏ đi.
Bệnh nhân làm loạn à? Ai vậy?
Bệnh nhân Ko Dae Hwan.
Ông ấy làm sao?
Ông ấy lại lên cơn co giật, nên cả đêm qua loạn hết lên.
Ông ấy ra ngoài hành lang, mắt trợn ngược,
bị sùi bọt mép rồi co giật.
Tôi không chợp mắt được chút nào.
Thật là, sao cứ phải làm loạn mỗi lúc tôi trực đêm vậy?
Tại sao?
Trời ạ.
Sẽ không sao chứ?
Có khi lại có khối u trong não.
Ông ấy nói linh tinh cả đêm đấy.
Đừng lo lắng quá.
Chắc ông không ngủ được chút nào nhỉ.
Thật ra hôm nay tôi cũng định bỏ lớp thiền
và ngủ một giấc thật đã.
Vậy ông ngủ đi. Đây.
Ông nghỉ nhé.
Điều dưỡng Moon.
Bệnh nhân Ko bị chảy nước dãi.
Thay quần áo cho ông ấy nhé?
Vâng.
Người phụ nữ đó...
đã...
hát một bài.
Bài hát nào ạ?
"Clementine yêu dấu".
Rõ ràng
là bà ta đã chết rồi.
Nhưng người phụ nữ đó
lại ở đây.
Người phụ nữ đó
là ai vậy ạ?
Đã chết rồi.
Nhưng lại ở đây.
SỰ THẬT ĐẰNG SAU SỰ BIẾN MẤT CỦA NHÀ VĂN KO MUN YEONG
NHÀ VĂN KO CHĂM SÓC NGƯỜI BỐ BỊ MẤT TRÍ
LIỆU CÔ CÓ DỰ ĐỊNH GÁC BÚT?
Cô ta đang giả vờ làm con có hiếu.
Đảm bảo cô ta không hề quan tâm.
Trước khi có hiếu thì phải có nhân tính.
Chửi bới thì không có tư cách viết truyện cổ tích đâu.
Tôi thật sự hối hận vì đã đọc truyện của Ko Mun Yeong.
Phải gom đám ruồi muỗi này vào một chỗ rồi xịt thuốc diệt côn trùng.
Chết tiệt!
Mình có nhiều fan lắm mà. Biến đâu hết rồi?
Thật ra fan của mình đang ở đây.
Vâng. Sau khi xịt thuốc diệt côn trùng thì phải làm thoáng khí.
Nếu muốn giết đúng cách thì vợt điện bắt muỗi là mạnh nhất.
Anh à, sao anh thích truyện cổ tích của em?
Vì do tác giả Ko Mun Yeong viết.
Vậy là anh thích em, không phải truyện của em.
- Tại sao anh thích em? - Vì cô đẹp.
Chỗ nào đẹp nhất?
Tóc. Tóc dài ấy.
Tóc đen nhánh, dài thướt tha tới eo.
Tóc đó đẹp. Thật là.
- Sao lại cắt đi? Đừng cắt chứ. - Kết thúc họp.
Phải bắt đầu mới có kết thúc.
Chưa bắt đầu họp mà, sao lại kết thúc vậy?
Em đau đầu nếu ở cùng anh.
- Để sau hẵng họp. - "Để sau" hả?
Để sau...
"Để sau" tức là lúc nào đó trước khi chết?
Không được. Tôi phải nhận nhà di động đã.
Tôi phải nhận nhà di động.
Việc tôi bảo cô tìm hiểu thế nào rồi?
Tôi biết anh bảo đây là một phần công việc,
nhưng bí mật điều tra người khác có hơi...
Sao hả?
Việc đó là sở trường của cô mà.
Lúc đầu cô còn bí mật điều tra cậu điều dưỡng đó cho Mun Yeong mà.
Tên là Nam Ju Ri. Hiện không có bạn trai.
Làm việc cùng điều dưỡng Moon từ một năm trước
nên quen biết nhau.
Vậy là mới quen đây thôi.
Lúc nhỏ, bố cô ấy qua đời ở bệnh viện.
Ôi trời, thật đáng thương.
Mẹ từng nấu ăn ở nhà bếp của công trường.
Trời đất. Cô ấy vất vả nhiều rồi.
Bà ấy hiện giờ đang làm ở bếp của Bệnh viện tâm thần Ổn Định.
Hai mẹ con họ đang cùng chung sống
ở căn nhà riêng hai tầng có thế chấp.
Anh em nhà Moon sống trên tầng gác mái,
tầng hầm có người bạn bán pizza, ba người họ sống ở đó.
Và hình như bà chủ nhà còn bao họ ăn miễn phí.
Căn bản là chủ và khách trọ.
Giám đốc.
Anh thích cô y tá đó à?
Này! Sao cô lại tinh ý trong mấy chuyện vô ích như thế hả?
Sao không nhạy trong công việc?
Này.
Cô nói thật đi.
Nói gì ạ?
Nếu so sánh tôi và cậu điều dưỡng đó
thì ai hơn?
Với tư cách là đàn ông ạ?
Vóc dáng tôi cao to hơn cậu ta.
Địa vị xã hội, kinh nghiệm sống cũng tốt hơn.
Tôi tốt hơn rất nhiều, không phải sao?
Nhưng anh thiếu yếu tố quyết định.
Đó là gì?
Là cái này. Gương mặt.
Trời đất ơi, cái cô này!
Trông tôi thế nào?
Đẹp lắm.
Mày điên rồi, Moon Gang Tae.
Ừ, cho bệnh nhân Park Ok Ran gặp tôi một lúc được không?
Ừ, bây giờ.
No comments yet. Be the first to leave one.