Boardwalk Empire

Boardwalk Empire

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

3 فصل

د خپرونې معلومات

Boardwalk Empire S03E03 HDTV x264-EVOLVE
د لخوا تبصره GenesisQ
Up nhầm, up lại. =))

تګونه

HDTV
hdtv
x264
HD
په خپور شو: 2012-10-03
ډاونلوډونه: 47
د اوریدلو معیوبیت: Yes

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 200 کرښې.

Tổng đài xin nghe.

Tổng đài, tôi gọi điện mãi không được.

Thưa, ông đang cố gọi cho ai ạ?

Billie Kent, thành phố New York.

Tôi đã thử gọi nhiều giờ rồi.

Thứ duy nhất ông cần lo lắn

là việc ông không còn bạn, thưa ông.

Cái gì?

Đói chứ nhóc?

Cái điện thoại này bị gì thế này?

Chúa ơi.

Không.

Không.

Nucky, dậy đi.

Mấy giờ rồi?

Bà Thompson đang chờ máy.

Tôi không có ý làm phiền.

Có những câu mang ý nghĩa ngược đấy.

Cha Schuck đang chờ ở nhà.

Ai?

Người của giám mục.

Chúng tôi đang xem xét kế hoạch cho ngày mai.

- Giải thưởng thánh Gregory. - Cứ làm mà không có tôi đi.

Tôi rất muốn làm thế, nhưng anh là người họ phong thưởng mà.

Tất cả chuyện này là ý của cô.

Tôi chưa từng muốn làm thế.

Đó là 1 vinh dự. Anh không có quyền từ chối.

Cô có rồi đấy, một lời từ chối phũ phàng.

Chính anh bảo sự hiện diện là quan trọng mà.

Cô ghi chú tất cả những gì tôi nói à?

- Cô Kent có gọi không? - Thưa không.

Chúng ta phải đi ngay nếu ông muốn tới kịp cuộc hẹn.

Ai đó đang chiên món gì à?

Thật không may là ông Thompson đang bận rộn với công việc.

Ông ấy vô cùng xin lỗi.

Nếu không làm việc chăm chỉ thế,

thì ông ấy đã không thể quyên tặng mảnh đất ấy được.

Tôi không thể nói hết việc đó có ý nghĩa thế nào với giáo hội.

Tất cả là ý của ông ấy.

Thật tôi không thể nhận công lao gì cả.

Thế thì làm hình thức thôi vậy.

2:00 đúng, ngay tại sảnh lớn,

tất cả khách mời đều đã yên vị.

Bà và ông Thompson sẽ ngồi vào

hàng ghế đầu tiên.

Sau bài ca ngợi cống hiến ngắn của tôi,

Giám mục Norman sẽ trao tặng ông Thompson giải thưởng.

Tôi thấy là việc tôi yêu cầu được gặp riêng

ngài giám mục không được lên lịch.

Phải, tôi e là lịch làm việc của ngài ấy hơi kín.

Tôi hiểu.

Tuy nhiên, như cha nói, việc ông Thompson nhận

giải thưởng vì sự cống hiến của bản thân cho giáo hội,

là một vinh dự to lớn.

Không được nói chuyện riêng với ngài giám mục

sẽ là một nỗi thất vọng.

Không may là chuyện đó sẽ không có cơ hội.

Người ta sẽ nghĩ là ngài ấy đang né tránh chúng tôi.

Tôi cam đoan với bà rằng không phải như thế.

Vậy cha sẽ xem xét lại chứ?

Hay tôi sẽ gọi thư ký riêng của ngài ấy

để trút bỏ gánh nặng đó cho cha?

Tôi chắc là có thể dàn xếp được.

Các vị.

Các vị biết cái gì ám ảnh tôi

mỗi đêm khi tôi đi ngủ không?

Cái gì theo tôi suốt mỗi khi tôi ở mắt vào buổi sáng?

Hôi miệng à, Scotty?

Là nếp nhăn.

Thế giới này đầy rẫy nếp nhăn.

Nó có trên chiếc váy frock mùa hè và trên bộ lễ phục Chúa Nhật.

Trên yếm của trẻ con và trong cả mấy cái túi.

Người đàn ông trong chiếc áo sơ mi là ai khi người anh ta đầy nếp nhăn?

-Một đống hổ lốn. - Gloria Swanson ở nhà một mình

vào tối thứ 7 mà chẳng có quấn áo mới để mặt.

Ông có số của cổ không? Tôi xử lý cho.

Ở công ty Faraday này chúng ta không bán bàn ủi.

Chúng ta bán sự tự tin và cơ hội.

Hợp đồng ký kết,

chiếc nhẫn trên ngón tay người tình,

và những giấc mơ luôn thành hiện thực.

- Ai sẵn sàng lan truyền lời hát này nào? - Bosco.

- Hunka. - Không ai à.

Hãy làm thế giới thẳng thớm cho tôi đi.

Uh, George,

mẹ anh có từng kể cho anh nghe chuyện "chim khôn tới sớm" chưa?

Tôi đang có vấn đề với cái dây đeo ạ.

Phải nói, anh đúng là kẻ khó ưa.

Nucky. Chào mừng tới tabor heights.

Cảnh sát hộ tống và mọi thứ.

Anh muốn gì, Gyp?

Tôi đang nghĩ là sẽ ăn thịt om. Còn ông?

Tôi không tới tận đây vì mấy màn tạp kỹ của anh.

Phải tới mùa hè này hội trại thánh thơ mới có,

vậy tao sao ông lại tới đây?

Rõ là tôi đã làm anh không vừa ý ở điểm nào đó.

Nhưng vì anh là người có thể tìm ra mọi lời sỉ nhục

ngay trong lời khen, nên tôi cũng không rõ lắm.

Có lẽ nó liên quan tới việc ông làm hủy hoại kế sinh nhai của tôi.

Đây là thị trường tự do. Tôi có quyền bán cho bất kỳ ai.

Bất kỳ ai á? Nghe ông nói kìa

- Tôi muốn anh nói trước. - Tôi có khách hàng.

Kéo dài 20 dãy nhà tại khu Hạ West Side.

Họ không thể mua của tôi họ đi mua chỗ khác.

Tôi cũng không bán cho Yale hay Remus,

và anh không thấy họ hành xử như đứa trẻ hay cáu.

Phải, ông chỉ bán cho mấy thằng Do Thái.

Tôi đã bảo là tôi cần giữ mọi việc đơn giản.

Giống như nơi này. Giản dị.

Một đường vào và ra.

Atlantic tới New York.

Tôi sẽ dùng con đường tại rừng thông, Gyp.

Tôi đéo biết chỗ đó ở đâu,

nhưng tôi cá là nó khó đi bỏ mẹ.

Và nếu tôi mà là ông, mỗi inch ở chỗ đó

sẽ làm bao tử chim của tôi xóc lắm.

Nhưng tôi không phải là anh, Gyp.

Đã từ lâu tôi học được rằng không để bụng chuyện cá nhân.

Ai cũng là người, phải không?

Vậy họ sẽ chấp nhận thế nào?

Để tôn vinh

mối quan hệ làm ăn thành công 1 thời,

hãy xếp đặt mọi sự lần nữa nào.

Anh sẽ là khách của tôi tại Atlantic vào tối nay.

Mai tôi sẽ cho người đưa anh về nhà cộng thêm số hàng cho 1 tháng tròn.

Anh giữ cái đầu của anh trên mực nước tại New York

và để những người tốt bụng này yên.

Như thế anh sẽ khỏe mạnh hơn đấy.

Vậy sau 1 tháng đó thì sao?

Đó không phải là vấn đề của tôi.

Sòng phẳng thôi.

Vậy đây là lúc anh bắt tay tôi.

Không chỉ phòng tắm.

Cả tầng trên cùng bị dột.

Tôi phải để xô hứng nước mưa ỏ 3 phòng ngủ khác nhau.

Kệ bà cái trần nhà. Lũ gái rỉ nước thì mới là vấn đề.

Vấn đề ở đây là việc anh là đồng sự làm ăn của nơi này.

Ngôi nhà cần được duy trì.

Tôi vừa bỏ 1000 đô cho' cô sửa phòng khách mà.

Và còn 18 phòng khác cần được chú ý.

Đó là nhà chứa, không phải cung điện Taj Mahal.

Mà tên của cô cũng không có trong đó. Nơi đó thuộc về Jimmy.

Và nó sẽ chuyển quyền sở hữu sang tôi ngay khi nó về nhà.

Dẹp mẹ mấy trò tào lao đó đi, được chứ?

- Ý anh là sao? - Tôi không có thời gian đâu cưng.

Cho tôi thấy đồng lời từ số tiền tôi đầu tư vào đi.

Thế nào rồi, Meyer?

Tổng cộng là 96 tép,

để anh biết mà đếm về sau.

Đội vào đi. Nhẹ nhàng thôi.

Cứ u u kỳ quá.

Đầu mày cũng sẽ như thế nếu mày làm hỏng việc.

- Thông chưa? - Nó hiểu mà, Charlie.

Để nghe chính nó nói đã.

Đi taxi tới 104 và Lex, tầng 3, căn hộ D.

Bỏ hàng xuống sàn nhà, lấy tiền.

- Như mọi khi. - Lấy tiền trước, Benny.

Đứng đó đếm luôn.

Trả thiếu 1 xu, mày đi ngay.

Tụi nó phàn nàn gì về thuốc...

- Mày bỏ đi. - Mày không thích mặt thằng nào đó...

Làm chó gì thế hả?

- Bảo vệ thỏa thuận. - Cất đi ngay.

Em đang mang trong người 450g ma túy này.

Mày bỏ đi.

Em cần tiền đi taxi.

Mày đem tiền thối về, chúng ta đi tìm mấy thằng Tàu.

Và đừng có giấu tay vào trong áo khoác

Thế trông khả nghi lắm.

Nó sẽ ổn thôi.

- Hoặc nó sẽ giết 6 người. - Tôi không lo thằng nhóc.

Chúng ta cần giải quyết với Masseria kìa.

Lại là chuyện tôi với hắn à?

Hắn sẽ tới đòi chia phần của mình.

Chúng ta đang cử Benny tới khu Harlem.

Chúng ta xử lý khu Midtown.

Feelers tới Jersey.

Tôi bán 2 tép trên phố Elizabeth,

- Joe Masseria được chia phần? - Hắn ta sẽ cho là thế.

Chúng ta chấp nhận thế

khi đó là hàng của chúng ta chứ không phải của hắn à?

Chúng ta tiếp cận hắn, chúng ta đưa ra điều kiện.

Chúng ta trông như quý ông.

Từng ăn tối với tên khốn đó chưa?

Hắn ăn phần hắn rồi ăn luôn của anh.

Tôi nói là trong lúc này thôi, Charlie.

Lúc này thôi.

- Bác sĩ Landau. - Bà Thompson.

Quả là 1 ngạc nhiên tuyệt vời.

Bà đã gặp bác sĩ Mason chưa?

Thật ra là rồi.

Rất vui được gặp là bà.

- Tôi còn có ca khám của mình -Tất nhiên.

Tôi muốn được chúc mừng

chồng bà vì ông nhận được giải thưởng vinh dự đó.

Hy vọng là ông sẽ tới đó

để trực tiếp chúc mừng ông ấy.

Tất nhiên. Bà thật tử tế khi mời chúng tôi.

Tôi mừng vì bà không cảm thấy khó chịu gì.

Ý bà là sao?

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left