لومړۍ 200 کرښې.
Anh là ai chứ?
Tôi là người lắng nghe điều ước
của đội Thần Đèn.
Dừng lại.
Cả hai dừng lại đi.
Đây là bệnh viện mà.
Bác sĩ nói chuyện riêng với tôi chút nhé?
Chết tiệt.
Chuyện cãi nhau này không có gì đâu ạ.
Mọi người không cần để ý đâu ạ.
Từ ban đầu,
ta đã nói rằng sẽ lắng nghe lời mong muốn cuối cùng...
Nếu Im Se Hee không bị kích động bởi lời nói đó
thì có lẽ tình hình đã không thành ra thế này.
Tôi chỉ là...
muốn giúp đỡ Se Hee
làm điều mà cô ấy muốn,
cho dù cô ấy chỉ còn một ngày thôi.
Y tá Seo.
Cô cũng biết rất rõ là với bệnh nhân,
một tháng, một tuần hay một ngày còn lại đó
quý giá biết nhường nào mà.
Vâng.
Họ sống thêm được chút nào hay chút đó.
Còn việc chúng ta phải làm là
cố gắng để họ không cảm thấy đau đớn gì
trong quãng thời gian đó mà.
Đúng là như vậy đấy ạ.
Vì một ngày đó vô cùng quý giá.
Và vì có những bệnh nhân
khẩn thiết muốn làm một việc cuối cùng vào ngày còn lại đó.
Vì anh cũng biết suy nghĩ đó của họ
nên lúc đầu anh mới quyết định làm cùng với chúng tôi mà.
Dù sao thì...
Bệnh viện cũng đang rất rối ren vì phải chăm sóc các bệnh nhân.
Và việc phải giải quyết những thứ ngoài mức cần thiết như thế này,
nói thật thì với tư cách là bác sĩ, tôi thấy khá là e ngại.
Và lòng tôi cũng thấy khá nặng nề
khi cứ liên tục phải kết thúc bằng câu nói "mong muốn cuối cùng".
Bác sĩ, hôm nay,
những người mà tôi thực sự yêu thương đã đến.
Tôi nhất định phải tham gia buổi biểu diễn đó.
Bác sĩ Yang.
Chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?
Bác sĩ Yang.
Chú đừng hút thuốc chứ.
Bác sĩ Yang đã nói như vậy rồi,
vậy là tôi không nên hút nhỉ?
Dĩ nhiên là không được rồi ạ.
Chú cứ như vậy thì sao mà đỡ được chứ?
Bác sĩ nói rằng tôi lại bị tái phát rồi.
Bệnh ung thư lại bị tái phát.
Thời gian qua cảm ơn cậu nhé.
Ban đầu chẩn đoán là tôi chỉ còn sống được 6 tháng,
vậy mà tôi sống được tận 2 năm còn gì.
Chú đã nói cho những người khác biết chưa?
Chú không cần điều trị nữa sao?
Không đâu.
Cuộc đời tôi là một chuỗi hối hận mà.
Và đây là nơi duy nhất
mà tôi có được
quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời mình.
Ý chú là tôi đừng cản trở chú sao?
Vâng.
Bác sĩ Yang!
Kang Tae Sik tôi ấy mà,
trong suốt quãng thời gian ngắn ngủi còn lại,
xin hãy để cho tôi
thực hiện những điều ước
cho những bệnh nhân mắc trọng bệnh kia.
Vì tôi...
là người chứng kiến mà.
Thỉnh thoảng
tôi có cảm giác rằng quan hệ giữa con người
có khi còn nặng nề hơn cả việc chăm sóc bệnh nhân,
nặng nề hơn cả việc
bê một tấm bảng nặng vài chục cân.
À thì...
Câu này thì tôi hoàn toàn đồng ý.
Bác sĩ Yang...
Lần đầu tiên tôi đến đây,
anh ấy luôn là người lặng lẽ giúp đỡ và chờ đợi tôi.
Tôi vốn dĩ làm việc ở phòng cấp cứu.
Ở đó,
công việc của tôi là phải cứu sống người khác
bằng bất cứ giá nào, bằng bất cứ cách nào.
Và khi đến đây thì tôi không thể thích ứng được.
Vì tôi chỉ có thể khoanh tay và nhìn những bệnh nhân ra đi.
Anh ấy là người đã nhẫn nhịn và chờ đợi tôi.
Tại sao chúng tôi lại trở nên như vậy chứ?
Y tá Seo, hóa ra cô ở đây.
Vâng.
Có thể mở chiếc két được rồi.
Lời của bác sĩ Yang không sai đâu.
Cứ liên tục nhắc nhở bệnh nhân về giây phút cuối cùng như vậy
thì có thể sẽ khiến bệnh nhân thêm mệt mỏi đấy.
Dĩ nhiên là lập trường của mỗi người là khác nhau
nhưng tôi nghĩ rằng có lẽ chúng ta không nên làm đến mức như vậy.
Còn có những bệnh nhân khác mà.
Anh ấy nói rằng đây thực sự là lần cuối cùng,
việc giúp đỡ với tư cách là bác sĩ ấy.
Nếu có gì đó không thoải mái thì hãy nói cho chúng cháu biết nhé.
Đã được chưa ạ?
Các vị có phải là bố mẹ của Se Hee không?
Vâng, đúng rồi ạ.
Vâng, vậy...
Se Hee nhà chúng tôi ở đâu rồi ạ?
À, vâng. Cô ấy sẽ ra ngay thôi ạ.
Con bé không sao chứ ạ?
Đến giờ vẫn rất ổn ạ.
Nhưng mà...
Tự nhiên bảo rằng đi đến địa phương để biểu diễn,
rốt cuộc là chuyện gì chứ?
Trước tiên, chúng tôi đã chuẩn bị chỗ cho các vị rồi
nên hai người cứ đến đó ngồi đi ạ.
Anh à, hình như đã chuẩn bị xong hết rồi đấy ạ.
Ừ, được rồi.
Còn bó hoa này là anh bảo chuẩn bị đấy ạ.
Lát nữa, khi nào tôi ra tín hiệu...
À, vâng ạ.
Nhưng mà... Tình yêu thấy trước cái kết...
Chính là Se Hee sao ạ?
Nhưng mà cô Se Hee...
Đi thôi!
Đi thôi ạ.
Sao lại run đến như vậy chứ? Làm tôi cũng run theo.
Cái này...
Ôi, cảm ơn ông nhé.
Nhưng nếu bẻ ra uống như vậy
thì hình như cũng vẫn có hiệu quả đấy ạ.
Hình như có cái chất gọi là flavone hay flasivone gì đó còn gì.
Nhớ ra được những thứ mình vừa nghĩ.
Chị đúng thật là thông thái đấy.
Hôm nay biểu diễn tốt vào nhé.
Anh xin lỗi vì không thể đến được. Anh nhớ em.
Anh nhớ em.
Hóa ra tình yêu vẫn nảy nở khắp nơi, thật là.
Gì vậy chú?
Ông chú độc thân.
Ôi, huyết áp của tôi.
Nên là cậu Gu à,
từ giờ hãy giảm bớt việc chăm sóc người già
mà đi xem mắt đi. Đi xem mắt đi mà.
Đúng vậy đấy.
Nếu không thì cậu sẽ phải sống một mình cả đời giống tôi đấy.
Độc thân bẩm sinh đó.
Dĩ nhiên là tôi cũng muốn đi xem mắt rồi.
Nhưng nếu không nghỉ việc thì không làm vậy được.
Kiếp này chắc tôi phải vậy rồi.
Ôi trời, cái ngoại hình hoàn hảo này của tôi...
Đến rồi!
Đến rồi sao?
Ôi, Se Hee à, thực sự đẹp thật đấy.
Đẹp quá đi.
Làm sao đây? Không phải cô ấy trông rất giống diễn viên sao?
Thật vậy sao ạ?
Đẹp lắm.
Tiền bối cũng rất ngầu đấy ạ.
Ôi!
Tuyệt vời!
Gyeo Rye cũng rất đẹp đấy.
Tôi đã nói rồi mà.
Sẽ có lúc dùng đến mà.
Cậu ta đẹp trai quá đi.
Khuôn mặt đẹp trai thật.
Đẹp trai quá đi.
Chúng ta đi nhé?
Vâng.
Se Hee à!
Cháu thực sự rất cảm ơn mọi người
vì dù rất bận rộn nhưng vẫn dành thời gian đến đây.
Bây giờ buổi biểu diễn xin được bắt đầu.
Anh ơi!
Se Hee à?
Se Hee à!
Em là Se Hee đúng không?
Thật là thần kì.
Hình như cô ấy không hề đau đớn gì,
không biết có phải do tiêm thuốc giảm đau hay không.
Không phải là vì thực hiện được ước mơ của mình
nên Se Hee mới trông khỏe mạnh như vậy sao?
Trông thật tuyệt,
hình ảnh một người được thực hiện ước mơ của mình ấy.
Ước mơ của anh là gì thế?
Ước mơ của tôi sao?
Xem nào...
Chuyện to lớn như vậy...
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến cả.
Tôi nghĩ rằng ước mơ không nhất thiết cứ phải to lớn.
Như ước mơ của tôi nhé,
đó chỉ là mỗi năm lượng cơ sẽ tăng lên một cân thôi.
Ôi trời, ôi trời. Cái ước mơ tẻ nhạt chết mất. Ôi trời.
Bạn trai của Im Se Hee nói rằng
vì cắt dây thanh đới
nên cô ấy phải từ bỏ ước mơ ủa mình.
Vì thế nên khi ở sân khấu này,
hai người càng trở nên nhiệt huyết.
Không biết chừng đây là sân khấu đầu tiên
cũng là sân khấu cuối cùng của họ.
Cảm ơn cậu nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.