RE-MAIN

RE-MAIN

د Vietnamese ژباړه ډاونلوډ کړئ

1 فصل

د خپرونې معلومات

Re-Main (2021)
د لخوا تبصره mochioka
Phụ đề từ Bilibili.

تګونه

other
په خپور شو: 2023-02-10
ډاونلوډونه: 15
د اوریدلو معیوبیت: No

د Vietnamese سرليکونو مخکتنه

لومړۍ 186 کرښې.

Nơi này là đâu đây?

Tại sao mình lại ở dưới nước?

Cái gì thế kia? Một quả bóng à?

Hở? Không hiểu nổi.

Mình chẳng hiểu gì hết!

Ế! Chuyện này là sao?

Thế là em trả lời lại,

thì thầy nói "Chắc em cũng không biết đâu nhưng Kiyomizu cứ trả lời thử đi".

Anh có thấy thầy quá đáng lắm không?

Làm em chán chết đi được.

Dù thực tế là em không trả lời được thật.

Úi chà, tới giờ đại hạ giá rồi.

Hôm nay hành tây rẻ lắm đó anh.

Thôi, mai em lại đến nhé.

Bác sĩ ơi! Anh trai em!

Anh trai tỉnh lại rồi!

Ngày hôm ấy,

Tôi đã lấy lại ý thức của mình sau 203 ngày.

Có vẻ như trong ba năm cấp hai,

tôi đã chơi môn thể thao tên là Bóng Nước.

Dù tôi hoàn toàn không biết tôi đã chơi như thế nào,

nhưng xem ra tôi là một tuyển thủ giỏi lắm.

Tôi đã cùng đồng đội của mình đoạt giải vô địch Đại hội Toàn quốc vào mùa đông năm lớp 9.

Vì đó là giải đấu Momotaro mà lớp 10 cũng có thể tham dự,

nên hình như đội của tôi mạnh lắm.

Thế rồi, ngày hôm ấy, khi chúng tôi đang về nhà bằng xe mẹ đã lái đến để cổ vũ,

thì đã gặp tai nạn giữa đường.

Có vẻ đó là vụ tai nạn khá lớn,

nên tôi rơi vào tình trạng hôn mê.

Cứ thế, mãi mà tôi chẳng tỉnh dậy,

nửa năm ba tuần đã trôi qua.

Cuối cùng tôi cũng tỉnh dậy,

thì lại mất hết kí ức của ba năm cấp hai.

Hồi cấp hai, tôi đã gặp ai và đã làm gì,

tôi chẳng nhớ ra gì hết.

Vì tôi vẫn nghĩ mình đang học lớp 6 tiểu học,

nên cảm giác kì lạ ghê.

Cả bố mẹ và Asumi đều lớn tuổi hơn một chút rồi.

Đúng hơn là Asumi trưởng thành nhiều lắm!

Em ấy học lớp 7 rồi, cứ như lớn tuổi hơn mình vậy!

Con thấy sao?

Dạ?

Chuyện mẹ vừa kể có nhớ lại được gì không?

À không, chẳng nhớ gì ạ.

Vậy à.

Thôi, không cần phải vội.

Bác sĩ cũng dặn cứ thong thả thôi mà.

Phải đó!

Đúng nhỉ.

Mà không nhớ lại cũng đâu có sao.

Hả?

Dù gì con cũng còn sống thế này,

- kí ức không trở lại cũng không thành vấn đề. - Xin phép.

Tới rồi.

Mời vào.

Minato!

Ưm...

A, xin lỗi, tớ làm cậu đau hả?

Tại tớ mừng quá.

Không phải thế...

Xin lỗi, các cậu là ai vậy?

Anh ơi, mấy anh ấy là bạn trong câu lạc bộ Bóng Nước hồi cấp hai đó.

Hể...

Thật ngại quá, thầy khách sáo rồi.

Đây là thầy cố vấn, huấn luyện viên Bizen.

Chào thầy.

Lâu rồi không gặp em.

Này, cậu thật sự không nhớ sao?

Chúng ta đã ở cùng nhau rất thân thiết mà!

Momo!

Chúng ta được gọi là "Tứ Thiên vương của Shogakukan" đó!

Chúng ta cũng đã vô địch Giải Quốc gia nữa.

Cả chuyện đó cậu cũng không nhớ sao?

Tớ xin lỗi...

Nơi này chẳng khác gì mấy so với ba năm trước nhỉ?

Thì tại đâu phải là ba năm đâu.

Cũng phải...

Người thay đổi nhiều nhất là mình.

Cao hơn hẳn 20cm,

Khuôn mặt cũng thay đổi thế nào ấy.

Lạ ghê.

Tôi có thể trở về ngôi nhà thân thương của mình,

sau khi tập vật lí trị liệu và nhiều thứ khác nữa.

Tính từ lúc tỉnh dậy đã bốn tháng rồi.

Nơi này là cửa hàng kinh doanh tại nhà, "Memory shop Kiyomizu".

Dù cái tên này chẳng hợp chút nào,

nhưng nó nằm trong quận Kurashiki Bikan

với mặt hàng chính là đồ jeans do bố làm ra,

là cửa hàng bán quà lưu niệm cùng các món lặt vặt khác.

Con về rồi ạ.

Nơi này, cũng không có cảm giác đã thay đổi nhiều...

Bé Kamekichi đấy à?!

Đúng rồi đó anh.

Hể!!

Lúc anh còn ở nhà nó chỉ bé xíu thế này thôi mà!

Bây giờ em ấy đã là bé rùa thương hiệu của cửa hàng rồi.

Ra vậy! Bé lớn quá rồi nhỉ?

Ơ kìa!

Vậy có khi nào cái đó cũng bán được rồi không?

Nè, thế nào hả em?

Oái, vẫn chưa bán được.

Đây là kiệt tác do tôi tùy hứng làm ra vào năm lớp 4.

Tôi mơ ước một ngày nào đó sẽ bán được nó, cơ mà...

Làm gì có chuyện bán được thứ đó.

Thậm chí chẳng có ai cầm lên xem cả.

Gì chứ, chán thật.

Anh cứ đinh ninh có người hào hứng đi du lịch, nhìn thấy là mua luôn chứ.

Anh đúng là vẫn đần như ngày nào.

Này!

Nhưng em yên tâm rồi.

Thật tốt quá.

Mẹ lại được nhìn thấy màn tấu hài của hai đứa rồi.

Con đã nói là không phải tấu hài rồi mà!

Mẹ xin lỗi con, Minato.

À, mẹ gọi là tấu hài cũng không sao ạ...

Chỉ tại mẹ gây ra tai nạn nên con mới...

Ý mẹ là chuyện đó hả?

Thôi bỏ qua đi mẹ, u ám quá!

Bầu không khí nhà Kiyomizu không phải thế này đâu.

Mình vui lên đi mẹ.

Đúng đó!

Mẹ đừng lo, con sẽ trở lại như xưa ngay ấy mà!

Đúng nhỉ.

Sau khi nhìn thấy mẹ cố gắng gượng cười,

làm tôi muốn ra vẻ ngầu một chút.

Được, con quyết định rồi!

Để bắt đầu cho việc trở lại như cũ,

Bóng Nước phải không nhỉ? Trước mắt con sẽ bắt đầu với môn đó.

Sau đó, con sẽ nhanh chóng trở thành nhà vô địch cho mẹ xem!

Nói thì mạnh miệng thế...

Nhìn tấm hình này mà mình chẳng có cảm giác thực chút nào.

Cái mũ gì mà kì lạ.

Đúng là mình đã chơi Bóng Nước thật nhỉ.

Sao mình lại có quyển sách cũ thế này?

"Re-main"?

Đây là một lỗi vi phạm trong Bóng Nước.

Bóng đi ra từ khu vực 2m bên phía đối thủ

nhưng vẫn lưu lại ở khu vực 2m,

gọi là "Remain of side".

"Remain" có nghĩa là "khư khư trạng thái cũ" trong tiếng Anh.

Chẳng hiểu mô tê gì hết!

Cơ thể mình... cũng vạm vỡ thật.

Thôi rồi, vụ này chắc chắn mình không làm nổi đâu.

Hôn mê thật kinh khủng.

Chỉ nửa năm thôi mà sao mất nhiều cơ bắp quá vậy?

"Xin lỗi, con không chơi Bóng Nước đâu."

Nói với mẹ như thế đi! Ừm!

Nói càng sớm càng bớt sốc. Ừm!

Tôi định mua cái này để làm quà cho bố, anh thấy sao ạ?

Vâng, tôi nghĩ rất hợp.

Xin hãy nói với chúng tôi bất cứ lúc nào,

chúng tôi sẽ giao hàng ngay.

Làm sao đây? Khó xử quá.

Biết thế mình đừng nói sẽ chơi rồi.

(Câu lạc bộ Bóng Nước Trường Phổ thông Shogakukan vô địch Giải Liên trường)

Vừa chuyển từ cấp hai lên cấp ba của trường Shogakukan danh tiếng,

họ đã nhanh chóng đạt thành tích với tư cách thành viên chính thức.

Đoạt giải vô địch Liên trường khi vừa vào lớp 10 kìa...

Chúng ta được gọi là "Tứ Thiên vương của Shogakukan" đó!

Quả nhiên mình nên từ bỏ thôi.

Với cách biệt như thế này, chắc chắn là không thắng được...

Dễ thương quá!

Chinu-san à...

Ưm, cậu cần gì ở tôi?

Anh Minato!

Em đang kiếm anh vì nghe Asumi nói anh đã xuất viện rồi.

Xin lỗi, tôi không nhớ cậu.

Hả! Anh quên cả em luôn sao?

Em là Oka Eitarou đây!

À, ừ...

"Cặp mắt kính đó hợp đấy."

Em là Eitarou mà anh đã khen như vậy đó!

Chịu...

Khi em nghe nhầm "tegami" (bức thư) thành "kegani" (hai sợi lông),

anh đã cười ầm lên!

Đã nói tôi không biết mà.

Sao lại...

Chẳng phải chính anh Minato đã dạy em thú vui khi chơi Bóng Nước sao?

Ngay cả lúc đứng trong nước hay nhảy cầu, em đều dõi theo bước anh mà!

Tôi chẳng hiểu cậu nói gì luôn!

Anh định vào trường cấp ba nào thế?

Hở? Cấp ba?

Em nghe nói anh được xem như tốt nghiệp cấp hai,

nhưng tiêu chuẩn của trường nội trú Shogakukan quá khắt khe,

nên anh không được duyệt lên cấp ba.

Nên anh định vào trường nào ạ?

More Vietnamese subtitles for RE-MAIN

تبصرې

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left